Hóa ra bốn người lớn quen nhau trong rạp chiếu phim, cảm thấy rất hợp nhau nên kết bạn.
Trước hôm nay, bọn họ đã tụ tập ăn uống vài lần.
Đột nhiên, mẹ Giang Dự Sơ quay sang hỏi tôi:
“Cô nhớ nhà cháu còn một cô con gái út đúng không? Năm nay bao nhiêu tuổi rồi?”
Ba mẹ tôi đồng loạt nhìn sang.
Tôi nhanh trí trả lời:
“Em gái cháu năm nay 21 tuổi, còn một năm nữa là tốt nghiệp.
“Chú thím còn người con trai nào muốn giới thiệu không ạ?”
Mẹ Giang Dự Sơ bật cười:
“Thím chỉ có một cậu con trai thôi.
“Như Ý, cháu cảm thấy con trai thím — Giang Dự Sơ — thế nào? Có hài lòng không?”
Hả?!
Hỏi thẳng như vậy luôn sao?!
Tôi chống cằm nhìn Giang Dự Sơ.
Anh cũng đang ngẩng đầu nhìn tôi.
“Ừm… cháu nghĩ chắc… em gái cháu sẽ thích anh ấy lắm ạ.”
Ba tôi lại phun nước.
Mẹ tôi nhanh tay cấu mạnh vào đùi tôi một cái, sau đó vội vàng cười chữa cháy:
“Con bé ăn nhiều quá nên đầu óc hơi lơ mơ, mọi người đừng để bụng.”
Sau đó, Giang Dự Sơ đứng lên rót rượu cho ba mẹ tôi.
Ba tôi liếc mắt, ra hiệu bảo tôi đi chúc rượu.
Đến lượt Giang Dự Sơ, không biết vì sao tay tôi bỗng run một cái, cả ly rượu đổ thẳng lên người anh, làm ướt quần và áo sơ mi.
“Xin lỗi, em… em đi vệ sinh một lát.”
Giang Dự Sơ đứng dậy, đi ra ngoài.
Ba tôi lập tức liếc mắt ra hiệu.
Tôi đành vội vàng chạy theo.
Đến trước cửa nhà vệ sinh, tôi mới dám mở miệng:
“Thầy Giang, em không cố ý đâu… Thầy đừng giận nhé…”
Giang Dự Sơ ngẩng đầu liếc nhìn tôi, im lặng một lúc rồi đáp:
“Không giận.”
Tim tôi đập thình thịch:
“Thật sự không giận sao ạ?”
Anh hỏi ngược lại:
“Vậy anh nên giận sao?”
Tôi nhìn anh, khẽ gật đầu:
“Thầy nên giận một chút, bởi vì… em cũng hơi cố ý.
“Chỉ một chút xíu thôi!
“Em muốn gọi thầy ra ngoài nói chuyện, nhưng không ngờ lại đổ nhiều như vậy… Em xin lỗi.
“Thầy có thể giận, nhưng không được giận quá đâu, chỉ được giận nhẹ… một chút xíu thôi…”
Giang Dự Sơ lau tay, xoay người lại, đưa tay đặt lên trán tôi rồi bất lực thở dài:
“Ôn Như Kỳ, em say rồi.”
7
Sáng hôm sau vừa mở mắt, tôi đã nhìn thấy mẹ đang đắp mặt nạ đứng ngay đầu giường, suýt nữa hồn vía bay sạch.
Tôi vừa định càu nhàu, bà đã kéo chăn khỏi người tôi:
“Mau dậy ăn sáng. Ăn xong còn phải đi xin lỗi người ta!”
“Xin lỗi chuyện gì?”
Tôi vừa giành lại chăn vừa nói:
“Mẹ, đầu con vẫn hơi choáng, để con ngủ thêm một lát nữa…”
Mẹ tôi ôm luôn chiếc chăn đi ra ngoài:
“Ngủ cái gì mà ngủ! Hôm qua con say rượu làm loạn, suýt khiến mẹ với ba con mất hết mặt mũi!
“Mau dậy đi xin lỗi Tiểu Giang!”
Sau màn “tường thuật đầy cảm xúc” của mẹ, cộng thêm video làm bằng chứng, cuối cùng tôi cũng hiểu tại sao mình phải đi xin lỗi.
Sau khi Giang Dự Sơ đưa tôi trở lại phòng riêng, tôi ngồi trên ghế giải rượu rồi ngủ quên luôn tại chỗ.
Lúc ra về, ba tôi định cõng tôi.
Ông ngồi xổm xuống, nhưng lại không đứng lên nổi.
Tôi tức giận ôm c.h.ặ.t lấy ghế, nhất quyết không chịu đi, còn tuyên bố:
“Con muốn ngủ ở đây!”
Giang Dự Sơ bước đến, nói với tôi vài câu, sau đó cúi người bế tôi lên.
Tôi lập tức vui vẻ dựa vào lòng anh, rồi bất ngờ kéo đầu anh xuống, hôn “chụt” một tiếng thật lớn lên má.
Tất cả mọi người đều đứng hình.
Chỉ có mình tôi ngồi trên ghế cười ha ha không ngừng.
Tôi không dám xem hết video, lập tức tắt đi rồi nhìn mẹ:
“Con xin lỗi. Con đi xin lỗi ngay! Bây giờ đi luôn!”
Ra đến cửa, hai tay tôi xách đầy túi lớn túi nhỏ.
“Chỉ có mình con đi thôi sao?”
“Chứ con còn muốn thế nào? Mẹ không muốn đi theo để mất mặt thêm lần nữa đâu.”
Tiễn tôi đến thang máy xong, mẹ quay người bỏ đi.
Tôi chỉ có thể ngoan ngoãn gọi điện cho Giang Dự Sơ:
“Thầy Giang, khi nào thầy đến trường ạ?”
Anh hỏi ngược lại:
“Em không biết thời khóa biểu sao?”
Tôi đáp:
“Biết…
“Tối qua em thất lễ nên muốn đến xin lỗi thầy.
“Với lại… mẹ em có làm một ít đồ ăn ngon, muốn mời thầy nếm thử.”
Đầu dây bên kia hình như đang ở ngoài đường, âm thanh khá ồn.
Mãi đến khi anh chuyển sang một nơi yên tĩnh hơn, tôi mới nghe rõ:
“Gửi địa chỉ đi. Đến nhà thầy.”
Tôi lập tức do dự.
Đến nhà thầy… hình như không được ổn lắm thì phải?
Giang Dự Sơ hỏi:
“Không muốn xin lỗi nữa sao?”
“Muốn chứ!”
Nếu bây giờ quay về, mẹ tôi chắc chắn sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t tôi ngay tại cửa.
Tôi giơ tay gọi taxi, nói vào điện thoại:
“Thầy ngoan ngoãn ở nhà chờ em nhé.”
Đầu dây bên kia im lặng một lát.
Sau đó, anh khẽ bật cười:
“Ừ.”
8
Trên WeChat, Giang Dự Sơ dặn:
[Đến nơi thì nhắn cho thầy.]
Nhưng tôi đi đến tận trước cửa nhà anh rồi mới nhớ ra.
Không dám gõ cửa, tôi đứng ngoài hành lang chần chừ suốt hai phút.
Trong lòng tôi cứ cảm thấy chuyện này không ổn.
Tự nhiên chạy đến nhà người khác như vậy thật sự không hợp lý chút nào.
Lỡ như ba mẹ anh không có ở nhà thì sao?
Nam nữ độc thân ở chung một căn nhà… hình như rất không phù hợp với lễ nghi.
Tôi đặt mấy túi đồ xuống đất, lấy điện thoại cầu cứu trong nhóm ký túc xá.
Bạch Tuyết:
[Cô gái lưu manh, người gặp nguy hiểm là Giang Dự Sơ, không phải cậu.]
Vu Nhiên:
[Tớ cũng thấy vậy. Giáo sư Giang nhìn thế nào cũng rất “nguy hiểm”.]
Hai con “chó điên” này thật sự muốn chọc tôi phát điên!
Tổ trưởng ký túc xá Trương Huệ cũng góp lời: