“Anh là anh họ của Giang Vụ. Hôm nay thay cậu ấy… đến xem mắt.”

“?”

Tôi lúc này chỉ có một suy nghĩ:

Rốt cuộc chuyện quái quỷ gì đang xảy ra vậy?

13

Giang Dự Sơ gọi nhân viên phục vụ, gọi luôn hai ly cà phê.

Tôi âm thầm tự nhắc nhở bản thân:

Bình tĩnh.

Nhất định phải bình tĩnh.

Anh ấy thay em họ đi xem mắt.

Tôi thay chị gái đi xem mắt.

Rất công bằng.

“Bây giờ nói cho anh biết đi, tại sao… lại là em nữa?”

Anh trực tiếp đi thẳng vào vấn đề.

Tôi mặt dày, vô cùng tự nhiên trả lời:

“Nếu em nói đây chỉ là trùng hợp, anh có tin không?”

“Ý em là Ôn Như Ý và Ôn Như Kỳ là cùng một người?”

“…”

Ờ thì…

Nói như vậy quả thật hơi giả.

Mặc dù tên của tôi và chị khá giống nhau, nhưng ngoại hình hai chúng tôi rõ ràng hoàn toàn khác biệt.

Dưới ánh mắt như muốn nhìn thấu lòng người của Giang Dự Sơ, tôi đành thành thật khai báo.

Chị gái nhờ tôi đến để phá hỏng buổi xem mắt.

Tôi cứ tưởng sau khi nghe xong, anh sẽ tức giận, hoặc ít nhất cũng cảm thấy mình bị xúc phạm.

Nhưng không.

Anh chỉ cụp mắt, khẽ cong môi cười, sau đó đứng dậy:

“Đi thôi. Tiếp tục buổi hẹn hò của chúng ta.”

Anh nói, quy trình vẫn phải hoàn thành đầy đủ.

Tôi đi theo phía sau, không nhịn được lẩm bẩm:

“Anh cũng nhận tiền rồi à?”

Giang Dự Sơ đột nhiên dừng bước, quay đầu nhìn tôi.

Sau đó, ánh mắt anh như chợt hiểu ra:

“Em nhận tiền của chị gái?”

Tôi cười gượng:

“Ừm… chỉ là tiền đi đường thôi mà.”

Anh không hỏi thêm.

Lên xe xong, anh hỏi:

“Đói chưa?”

Tôi lắc đầu.

Anh khởi động xe:

“Không đói thì đi chơi trước.”

Thế là…

Giang Dự Sơ đưa tôi đến một khu vui chơi nổi tiếng dành cho các cặp đôi.

Thật ra, tôi đã đến đây ba lần.

Nhưng thấy anh dường như là lần đầu, tôi bèn giả vờ ngơ ngác, cùng anh “mở khóa” từng trò chơi.

Lúc chơi trò cảm giác mạnh, anh lén nắm lấy tay tôi.

Chơi xong lại lập tức buông ra.

Tôi xem như… anh sợ nên cần nắm tay để trấn an bản thân.

14

Sau khi chơi mệt, chúng tôi ghé vào một quán lẩu Tứ Xuyên.

Tất cả các loại nước lẩu ở đây đều cay.

Tôi cầm thực đơn, hỏi:

“Thầy ăn cay được không?”

Giang Dự Sơ cởi áo vest, chỉ còn mặc sơ mi trắng.

Trông vừa sạch sẽ, vừa đẹp trai, khiến tôi nhìn đến ngẩn người.

“Ăn được.”

Nghe anh trả lời chắc chắn như vậy, tôi gọi luôn loại siêu cay.

Kết quả…

Ngay miếng đầu tiên, tôi đã thấy anh cứng đờ như một cây cột.

Anh nhai vô cùng chậm, sau đó uống cạn cả ly sữa đậu nành chỉ trong một hơi.

Tôi lo lắng nhìn anh:

“Hay là… để em gọi thêm vài món không cay nhé?”

Anh lấy khăn giấy lau miệng, sau đó đưa tay lau vệt dầu bên khóe môi tôi:

“Không sao. Anh ăn cay được.”

Nhưng sự thật nhanh ch.óng tát thẳng vào mặt anh.

Mười phút sau, anh đặt đũa xuống, không động vào nữa.

Tôi cảm thấy vô cùng áy náy.

Anh lại dịu dàng nói:

“Không sao, em cứ ăn đi.

“Anh nhìn em ăn là được.”

Thế là…

Giang Dự Sơ ngồi nhìn tôi ăn suốt một tiếng đồng hồ.

Trên đường về, anh nói dạ dày hơi khó chịu.

Tôi mua t.h.u.ố.c đau dạ dày cho anh, còn nói sẽ đưa anh về tận nhà.

Đến nơi, anh vào bếp đun nước, sau đó quay lại bảo:

“Em ngồi chờ một lát nhé. Người anh toàn mùi đồ ăn, anh đi tắm trước.”

Tôi giơ tay định ngăn, nhưng đã không kịp.

Bây giờ đi tắm thật sự ổn sao?

Nhưng anh đúng là rất sạch sẽ.

Lúc ăn lẩu, cách vài phút anh lại nhắc tôi:

“Miệng em dính tương kìa.”

Tôi ngồi không yên, đi tới đi lui trong phòng khách.

Xấu hổ thì ít, lo lắng lại nhiều.

Lỡ như anh đang tắm mà ngất xỉu thì sao?

“Giang Dự Sơ, thầy không sao chứ?”

Không có tiếng trả lời.

Tôi gọi thêm vài lần.

Tiếng nước trong phòng tắm dừng lại.

Ngay sau đó, cửa bật mở.

Giang Dự Sơ chỉ quấn một chiếc khăn tắm, nửa người trên hoàn toàn không mặc áo!

Tôi hét lên, đưa tay che mắt rồi lập tức quay lưng.

Trong đầu chỉ lóe lên mấy chữ:

[Màu hồng… chỗ màu hồng đó…]

15

Tôi chạy thẳng ra phòng khách, túm lấy ly nước trên bàn rồi uống một hơi như đang cứu mạng.

Giang Dự Sơ thay quần áo xong mới bước ra.

Anh mặc đồ ở nhà, tóc vẫn còn nhỏ nước.

Anh nhẹ giọng nói:

“Xin lỗi.”

Thật ra, muốn từ phòng tắm đi ra phòng khách phải đi qua hành lang.

Nếu tôi không đứng ngay trước cửa thì cũng chẳng nhìn thấy gì.

Anh không ngờ tôi lại đứng đó, nên mới vô tình để tôi thấy “cảnh tượng không nên thấy”.

Tôi xua tay, cố giả vờ bình tĩnh:

“Không sao đâu, cũng không phải chưa từng thấy…”

Câu nói này vừa mơ hồ vừa ám muội.

Còn cực kỳ dễ gây hiểu lầm.

Giang Dự Sơ khẽ bật cười, rót nước cho tôi:

“Là em từng nhìn thấy của anh, hay của người khác?”

Tôi đã biết kiểu gì anh cũng hỏi như vậy mà!

Tôi bình tĩnh đáp:

“Trên TV, TikTok có đầy.

“Nhưng mà… mấy người đó không có body đẹp như thầy.”

Cũng không có chỗ nào màu hồng như vậy…

Giống kẹo bông gòn.

Trong đầu tôi lại tự động phát lại cảnh tượng vừa rồi.

Giang Dự Sơ chậm rãi uống một ngụm nước, quay sang nhìn tôi:

“Vậy sao em không dám nhìn anh?”

Tôi ngẩng lên liếc anh thật nhanh, rồi lập tức cúi xuống:

“Tại… em xấu hổ.”

Anh khẽ “Ừ”, như thể thuận miệng hỏi:

“Không dám nhìn mặt anh, nhưng lại dám nhìn n.g.ự.c anh sao?”

Tôi phun cả ngụm trà ra ngoài.

Trong đầu lập tức vang lên còi báo động:

Tôi phải rời khỏi đây ngay!

Tôi vừa định đứng dậy đã bị anh giữ lại.

Chương 6 - Uống Say Tôi Tỏ Tình Với Giáo Sư - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia