Nàng hắng giọng, thần sắc trịnh trọng gọi ba nhi t.ử cùng các nàng dâu và cả khuê nữ Phương Phương ra một góc: "Lần trước Nương chẳng phải bị đụng đầu sao! Lúc đó Nương nằm mơ thấy một vị lão thần tiên. Lão thần tiên đã chỉ điểm cho Nương rất nhiều, dạy cho Nương cách làm những món ăn này, và chính những thứ này cũng là lão thần tiên ban cho Nương cả đấy."

"Ngay cả số thịt heo chúng ta bán mấy ngày nay cũng là do lão thần tiên cho. Nếu không thì Nương lấy đâu ra tiền mà mua nhiều như thế, lại càng không có thân thích bán thịt nào cả."

"Nhưng chuyện này tuyệt đối không được tiết lộ cho bất kỳ ai, nếu không lão thần tiên sẽ trách phạt, đến lúc đó ngài sẽ không giúp đỡ nhà họ Thẩm chúng ta nữa đâu."

Nói xong, Thẩm Dao đưa mắt quan sát biểu cảm của mọi người.

Cả nhà họ Thẩm nghe xong những lời này của Lưu lão thái, người này nhìn người kia, khuôn mặt đầy vẻ không thể tin nổi, nhưng rồi lại như bừng tỉnh đại ngộ.

Nàng dâu cả Lâm thị lên tiếng trước: "Hèn chi con cứ thấy từ lúc tỉnh lại Nương đã khác hẳn, làm việc gì cũng có chủ kiến, lại còn rất bí ẩn, hóa ra là được lão thần tiên chỉ dạy. Đây đúng là đại phúc khí của gia đình ta mà!"

Viên thị cũng hùa theo: "Đúng thế nương ạ, thảo nào con theo người lên núi không gặp thỏ thì cũng gặp linh chi. Chắc chắn là ông trời thương xót chúng ta nên mới phái lão thần tiên đến giúp. Nương yên tâm, cái miệng này của con chắc chắn sẽ giữ kín, tuyệt đối không hé nửa lời với ai, ngay cả nhà ngoại con cũng không nói, nếu không lão thần tiên không giúp nhà ta nữa thì biết làm sao."

Ba nhi t.ử cũng đồng loạt gật đầu.

"Nương, người cứ yên tâm, chúng con nhất định sẽ nỗ lực làm lụng, mọi chuyện đều nghe theo người!"

Phương Phương thì kéo cánh tay Lưu lão thái, ngây ngô hỏi: "Nương, người nói xem lão thần tiên có còn đến nữa không? Phương Phương rất muốn được trực tiếp cảm tạ ngài."

Thẩm Dao mỉm cười xoa đầu muội ấy, dịu dàng bảo: "Chỉ cần chúng ta thành tâm, tu chí làm ăn, lão thần tiên ở trên cao sẽ phù hộ cho Thẩm gia chúng ta thôi."

Biển hiệu cùng bàn ghế đã đặt phải đến ngày mai mới giao tới, vì thế họ vẫn còn một ngày để chuẩn bị. Thẩm Dao ngồi trong chính đường, cẩn thận tính toán chi phí và lợi nhuận mong đợi, cuối cùng định giá cho các loại đồ ăn.

Nàng nghiêm nghị, giọng nói trầm ổn: "Nước đậu xanh này định giá 3 văn một bát. Chè đậu xanh khoai dẻo dùng nguyên liệu cầu kỳ hơn thì lấy 8 văn. Khoai tây chiên 2 văn một phần, gà viên 5 văn một phần. Xúc xích 8 văn, còn đùi gà và gà miếng chiên xù đều định giá 10 văn." Mọi người nghe xong đều gật đầu tán thành.

Các nàng dâu chẳng phút nào ngơi tay, cầm chổi và giẻ lau, bận rộn dọn dẹp tiệm sạch bong không tì vết.

Đám trẻ cũng xúm lại giúp một tay, tuy sức mọn nhưng cũng cầm giẻ nhỏ lau chỗ này chỗ kia, góp sức cho tiệm thêm tươm tất.

----

Đại tỷ của Lưu lão thái là Lưu Thúy Hương cùng phu quân là Trương Văn đang bận rộn trong cửa hàng tạp hóa của gia đình.

Trương Văn mồ hôi nhễ nhại sắp xếp hàng hóa lên kệ, không nén được mà lên tiếng: "Nương t.ử à, hôm qua nương lại sang đây, ta thấy bà ấy mặt mày ủ dột khổ sở lắm, nàng cũng đừng mãi không thèm đoái hoài đến bà ấy như vậy. Dẫu sao bà ấy cũng là mẫu thân của nàng. Chuyện năm xưa tuy có ầm ĩ nhưng cũng qua lâu rồi, chúng ta cũng đừng cứ chấp nhất mãi. Nương còn nói, Đại Dũng nhà đại ca sắp cưới vợ rồi, bà ấy đang lo lắng tiền sính lễ và tiền tổ chức hôn sự đấy."

Lưu Thúy Hương đang cúi đầu tính toán sổ sách, nghe đến đây liền ngẩng lên, dứt khoát xua tay, gắt gỏng: "Dừng lại! Ta đã nói với chàng bao nhiêu lần rồi, bảo chàng đừng có xen vào mấy chuyện rắc rối đó của họ. Bà ấy muốn đến làm loạn thì cứ để bà ấy làm, dù sao hàng xóm láng giềng ai mà chẳng biết tính khí Lưu Thúy Hương ta thế nào. Còn chuyện Đại Dũng cưới vợ, cưới thì cưới, có làm sao? Những năm qua ta và muội muội đưa cho nhà ngoại bao nhiêu thứ rồi? Tiền bạc chúng ta vất vả kiếm được đều đổ vào cái hố không đáy đó cả. Chừng đó vẫn chưa đủ cho họ cưới vợ sao?"

Nói đoạn, Lưu Thúy Hương bực dọc đập mạnh cuốn sổ xuống bàn, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng vì tức giận, tiếp tục oán trách: "Hừ, nhắc đến lần trước mang lương thực qua cho Thúy Lan, chẳng biết muội ấy có cho bọn trẻ nhà họ Thẩm ăn không, hay lại đem hết về nhà ngoại rồi. Mấy đứa nhỏ nhà họ Thẩm, đứa nào đứa nấy gầy như que củi, thật là tạo nghiệt mà!"

Trương Văn thở dài bất lực, dừng việc đang làm, đi tới vỗ nhẹ vai Lưu Thúy Hương khuyên nhủ: "Nương t.ử, nàng cũng đừng quá giận dữ, hại thân không đáng đâu. Biết đâu lần này nương có thể sửa tính đổi nết thì sao."

Lưu Thúy Hương lườm Trương Văn một cái sắc lẹm, khó chịu nói: "Sửa? Bà ấy mà sửa được thì mặt trời chắc mọc ở đằng Tây! Thúy Lan chính là vì quá mềm lòng, quá dễ bị bắt nạt nên mới luôn bị họ nắm thóp. Chúng ta không được học theo muội ấy, lúc cần cứng rắn thì phải cứng rắn, nếu không sẽ bị họ hại c.h.ế.t mất."

Trương Văn thấy Lưu Thúy Hương đang cơn nóng giận liền lắc đầu không nói thêm gì nữa, quay người tiếp tục lặng lẽ sắp xếp hàng hóa.

Năm xưa, Trương thị gả Lưu Thúy Hương vào Trương gia. Thấy nhà họ Trương mở tiệm tạp hóa, bà ta liền nảy sinh ý đồ với Thúy Hương. Hết lần này đến lần khác, họ tìm đến nàng đòi tiền đòi vật, chẳng mảy may để tâm đến hoàn cảnh và khó khăn riêng của gia đình nàng.

Lưu Thúy Hương ban đầu vì niệm tình m.á.u mủ mà luôn tìm mọi cách thỏa mãn yêu cầu của nhà ngoại. Thế nhưng người nhà họ Lưu ngày càng quá quắt, không chỉ đòi hỏi ngày một nhiều hơn mà còn coi sự hy sinh của nàng là lẽ đương nhiên, không hề có lấy một lời cảm kích.

Có một lần, con của nàng bị bệnh cần tiền gấp, nhưng nhà ngoại lại sang đòi hỏi tiền của. Thật sự không đào đâu ra, nàng đành phải từ chối. Kết quả là Trương thị không những không thấu hiểu mà còn mắng nhiếc nàng thậm tệ, chỉ trích nàng không màng đến sống c.h.ế.t của nhà ngoại.

Quá đáng hơn nữa, người nhà họ Lưu còn rêu rao khắp nơi rằng nàng bất hiếu, nói nàng gả đi rồi là quên mất cội nguồn. Chuyện này khiến nàng ở nhà chồng phải chịu không biết bao nhiêu tủi nhục và bị người ta coi khinh.

Kể từ đó, Lưu Thúy Hương hoàn toàn thất vọng về gia đình mình, nàng nhìn rõ bản chất ích kỷ và tham lam của họ, quyết định vạch rõ giới hạn, không còn qua lại nữa.

---

Thẩm Dao khóa cửa tiệm, dẫn cả nhà lên đường trở về. Đi ngang qua tiệm bán y phục, nàng vô tình thấy Phương Phương cứ dán mắt vào những bộ quần áo rực rỡ trong tiệm, ánh mắt muội ấy đầy vẻ khao khát và ngưỡng mộ.

Thẩm Dao thấy lòng mềm lại, liền bảo: "Đi nào, chúng ta vào trong xem thử."

Chủ tiệm thấy cả một gia đình đông đúc bước vào, mắt liền sáng rực lên, thầm nghĩ khách sính đã tới.

Lão ta vội vàng nở nụ cười niềm nở, nhiệt tình chào mời: "Các vị khách quan, mau mời vào trong. Tiệm chúng ta mới nhập về rất nhiều mẫu vải đẹp, kiểu dáng cũng là thịnh hành nhất hiện nay, đảm bảo các vị sẽ hài lòng."

Thẩm Dao mỉm cười gật đầu: "Được, chưởng quỹ cứ giới thiệu cho chúng ta xem qua."

Chưởng quỹ vồn vã: "Dạ được! Tiệm chúng ta có vải thô, vải bông, còn có cả tơ lụa nữa. Vải thô thì bền chắc, giá cả lại bình dân; vải bông mặc vào mềm mại thoải mái, thấm hút mồ hôi; còn tơ lụa thì thuộc hàng cao cấp rồi, vừa mịn màng lại có độ bóng bẩy."

"Trong tiệm cũng có sẵn y phục may sẵn, mọi người cứ tự nhiên lựa chọn."

Thẩm Dao muốn mua cho người lớn trong nhà mỗi người một hai bộ quần áo mới, vì dù sao nhà cũng đã mở tiệm, không thể mãi mặc những bộ đồ rách nát vá víu như thế được.

---

Chương 22: Lão Thần Tiên - Vả Mặt Nhà Ngoại, Ta Nuôi Đàn Con Thành Trùm Phản Diện. - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia