Chớp mắt đã đến ngày hồi môn, Lục Tuân cùng ta trở về Thẩm phủ.

Vừa đến cổng đã gặp a tỷ.

Vừa nhìn thấy ta, tỷ ấy lập tức nắm lấy tay ta.

Thế t.ử không nói một lời.

Chỉ chăm chăm nhìn đôi bàn tay đang nắm lấy nhau của ta và a tỷ.

Huynh ấy đúng là người hay ghen.

Dẫu a tỷ là thê t.ử của huynh ấy nhưng cũng là a tỷ của ta.

Thế nên ta cố ý chọc tức.

Cả người nép vào lòng a tỷ.

Làm Thế t.ử tức đến nghiến răng nhưng lại chẳng dám phát tác.

A tỷ luôn che chở ta.

Thấy sắc mặt huynh ấy không vui liền lập tức nhíu mày.

“Chàng còn dám trừng muội muội ta.”

“Mấy hôm tới ngủ ở thư phòng, không được gặp ta.”

Thế t.ử lập tức quay sang nhận lỗi với ta.

Lại cầu xin Lục Tuân giúp mình nói đỡ vài câu.

Lục Tuân đứng phía sau ta chỉ khẽ lắc đầu.

“Để phu nhân ta chịu uất ức.”

“Tỷ phu chịu chút khổ này cũng là đáng.”

Lúc ấy Thế t.ử mới thật sự hoảng liền xin lỗi ta.

Lại hứa tặng ta một thanh kiếm tốt.

Ta lúc này mới chịu bỏ qua.

A tỷ cũng bật cười theo.

Sau khi vào phủ cùng phụ mẫu dùng xong bữa trưa.

Mọi người lại đến đình nghỉ mát ở hậu viện uống trà.

Có hạ nhân đến bẩm báo nói Lục Chiêu đã đến.

Dẫu sao hai nhà cũng là thông gia.

Không tiện ngăn hắn ngoài cửa.

Thế là hạ nhân dẫn hắn đến đình nghỉ ở hậu viện.

Trong tay hắn ôm một chiếc hộp.

Vừa nhìn thấy a tỷ, đáy mắt đã tràn đầy ý cười.

“Đây là khối noãn ngọc ta tình cờ có được ở Thanh Châu.”

“Coi như quà mừng tân hôn của ta.”

A tỷ khẽ gật đầu, đợi sau khi nói lời cảm tạ mới sai nha hoàn nhận lấy.

Lục Chiêu lại tiếp tục nói:

“Những chuyện ta làm trong thời gian qua, không phải vì ta thích Thẩm đại tiểu thư.”

“Chỉ là ta cảm thấy, người tốt đẹp như vậy thì nên được cả thế gian yêu thương.”

“Dù sao sau này ta cũng sẽ yêu thương Minh Châu.”

“Nên mới muốn nàng ấy ở nhà nhường tỷ nhiều hơn một chút.”

“Ta hoàn toàn không có ý gì khác.”

“Khoan đã.”

A tỷ khẽ nhíu mày.

“Muội muội ta cần gì ngươi phải yêu thương?”

Lục Chiêu mỉm cười.

“Ta và Minh Châu có hôn ước.”

“Tuy trước đó từng giận dỗi nhưng ta đã biết mình sai.”

“Cho nên vừa về kinh đã lập tức đến nhận lỗi với nàng ấy.”

“Đến nhà còn chưa kịp về.”

Lục Tuân nghe vậy, lập tức nắm lấy tay ta rồi nhìn về phía Lục Chiêu.

“Đệ biết mình sai, ta và tẩu tẩu đệ đều rất vui.”

“Nhưng có một câu đệ nói sai rồi.”

“Nàng ấy không phải thê t.ử của đệ, mà là tẩu tẩu của đệ.”

Khóe môi Lục Chiêu vốn còn mang ý cười.

Nhưng vừa nghe câu ấy, nụ cười lập tức cứng lại.

Đặc biệt là khi nhìn thấy bàn tay đang nắm c.h.ặ.t của ta và Lục Tuân.

Trong mắt hắn tràn ngập vẻ không dám tin.

Hắn nhìn ta.

“Minh Châu, nàng từng nói nàng thích ta.”

“Nàng cũng từng nói cả đời này sẽ chỉ thiên vị một mình ta.”

Ta lạnh lùng nhìn người nam nhân mà mình từng nhớ nhung hơn mười năm.

“Nhưng ngươi đã làm được sao?”

“Thậm chí còn bảo ta khuyên phụ mẫu thiên vị a tỷ.”

“Lục Chiêu.”

“Ngươi hiểu rõ cảm giác không được yêu thương đau khổ đến thế nào.”

“Vậy mà lại muốn ta cũng phải chịu đựng giống ngươi.”

“Ngươi thật sự thích ta sao?”

Lục Chiêu gật đầu.

“Đương nhiên là ta thích nàng.”

“Để nàng nhường một chút cũng vì sau này ta nhất định sẽ bù đắp cho nàng.”

“Ai cần ngươi bù đắp?”

Ta khẽ nhíu mày.

“Lục Chiêu.”

“Ngươi thật sự nghĩ tình yêu của ngươi quý giá lắm sao?”

Không.

Trong mắt ta nó chẳng khác gì nước cặn bên đường.

Tình yêu của phụ mẫu rất quý giá.

Tình yêu của a tỷ rất quý giá.

Sau này tình yêu của Lục Tuân dành cho ta với tư cách phu quân.

Cũng rất quý giá.

Chỉ có tình cảm của Lục Chiêu.

Sự thích và yêu của hắn không đáng một đồng.

Đáy mắt Lục Chiêu dần vỡ vụn.

“Minh Châu.”

“Phụ mẫu ta không yêu thương ta.”

“Giờ ngay cả nàng cũng không cần ta nữa sao?”

Ta thật sự không chịu nổi dáng vẻ tự chuốc lấy tủi thân của hắn.

Liền kể hết mọi chuyện năm xưa.

“Từ đầu đến cuối chưa từng có ai thiên vị ngươi.”

“Tất cả chẳng qua đều là do chính ngươi tự chuốc lấy mà thôi.”

Hắn liên tục lắc đầu.

Vừa lắc đầu vừa chạy ra ngoài.

Nói phải về nhà hỏi phụ mẫu cho rõ.

Hỏi rõ chuyện năm xưa.

Cũng hỏi vì sao phụ mẫu lại gả ta cho Lục Tuân.

Vì sao…không yêu thương hắn.

Ta và Lục Tuân ở Thẩm phủ một đêm.

Đến hôm sau mới trở về Lục gia.

Lúc ấy Lục Chiêu đã làm ầm ĩ cả một trận trong nhà.

Sau khi biết hết chân tướng, hắn chẳng những không hề thấy hối hận.

Ngược lại còn chất vấn phụ mẫu.

“Dù chuyện năm xưa là do ta nhớ nhầm.”

“Nhưng Minh Châu là cô nương ta thích từ thuở nhỏ.”

“Vì sao hai người lại thiên vị huynh trưởng?”

Hắn lớn tiếng chất vấn.

Trong lời nói không hề có lấy nửa phần hối lỗi.

Làm phụ mẫu tức đến suýt ngất.

Hắn quay người bỏ chạy, đúng lúc gặp ta và Lục Tuân trở về.

Trong mắt Lục Chiêu đầy vẻ phức tạp.

Hắn nhìn ta hỏi:

“Huynh ấy đối xử với nàng có tốt bằng ta không?”

Ta bật cười.

“Không thể so.”

Ánh mắt Lục Chiêu lập tức sáng bừng.

Lục Tuân cười lạnh.

“Ý của Minh Châu là.”

“Đệ còn không xứng để đem ra so với ta.”

Ta gật đầu.

Đáy mắt Lục Chiêu lập tức tối sầm.

Hắn nhắm c.h.ặ.t mắt rồi lại mở ra nhìn ta.

“Ta sẽ chứng minh cho nàng thấy ta giỏi hơn huynh ấy.”

Nói xong.

Hắn vội vã chạy đến từ đường.

Bất chấp gã sai vặt ngăn cản.

Cướp lấy cây ngân thương mà cha chồng luôn coi như báu vật.

Hắn nhảy lên lưng ngựa.

Muốn một mình đến biên quan lập nghiệp.

Mẹ chồng tức đến đau thắt tim.

Cha chồng đỏ hoe vành mắt nhưng không cho người ngăn cản.

Chỉ lặng lẽ nói một câu.

“Đó là lựa chọn của nó.”

“Nó đã trưởng thành.”

“Làm phụ mẫu như chúng ta cũng không thể cả đời thu dọn hậu quả cho nó.”

Sau đó Lục Chiêu thật sự một mình đến biên quan.

Hắn nói hắn muốn lập công.

Muốn trở thành đại tướng quân.

Còn nói nhất định sẽ giỏi hơn Lục Tuân.

Chỉ tiếc còn chưa kịp đợi đến ngày ấy.

Trong một trận chiến vì quá khinh suất, hắn rơi vào bẫy của quân địch.

Bị vạn tiễn xuyên tim mà c.h.ế.t.

Ngày tin dữ truyền về, phụ mẫu không hề rơi nước mắt.

Chỉ bình tĩnh sai người treo cờ tang.

Hai tháng sau, ta được chẩn ra đã mang thai.

Lại còn là song thai.

Phụ mẫu bận rộn chăm sóc ta.

Không còn thời gian để đau buồn nữa.

Về sau ta sinh được một trai một gái.

Phụ mẫu bận rộn suốt ngày chăm nom cháu nội.

Lại càng chẳng còn thời gian buồn bã.

Chỉ thỉnh thoảng nhắc đến Lục Chiêu rồi cười khổ một câu.

“Đó đều là lựa chọn của chính nó.”

Hết.

Chương 10 - Vân Gian Châu Nguyệt - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia