Nhưng tình cảm chẳng hề tốt đẹp.
Cùng đem lòng thích một vị công t.ử.
Không ai chịu nhường ai.
Đến giờ đã như nước với lửa.
Vừa gặp mặt đã lời qua tiếng lại, mỉa mai châm chọc không ngừng.
Cuối cùng còn động tay động chân.
Lục phủ tuy có không ít hạ nhân.
Nhưng thân phận hai vị tiểu thư đều cao quý.
Nha hoàn bà t.ử cũng không dám tùy tiện xông vào can.
Sợ làm hai người bị thương.
Thế là cuộc ẩu đả càng lúc càng dữ dội.
Tiểu thư nhà họ Vương túm c.h.ặ.t t.a.y áo tiểu thư nhà họ Thịnh không buông.
Tiểu thư Thịnh gia thì giật lấy b.úi tóc của tiểu thư Vương gia.
Hai người đỏ mặt tía tai.
Đánh đến không ai chịu nhường ai.
Trong lúc xô đẩy.
Một đám người lại dồn đến sát mép hồ.
Thật không may.
Lúc ấy ta đang đứng bên hồ cho cá chép ăn.
Đám đông ùa tới.
Cũng chẳng biết là ai va phải ta.
Ta trượt chân ngã thẳng xuống hồ.
“A tỷ!”
Ta không kìm được mà thất thanh gọi lớn.
Lúc ấy a tỷ đang ở trong đình trò chuyện với khuê trung mật hữu của mình.
Nghe thấy tiếng ta gọi, tỷ ấy vội vàng ngẩng đầu.
Thấy ta bị xô xuống nước.
Liền hớt hải chạy về phía ta.
Thuở nhỏ ta từng không cẩn thận rơi xuống nước suýt nữa mất mạng.
Từ đó trong lòng luôn sợ hãi.
Về sau mặc cho a tỷ dạy thế nào, ta cũng không học bơi được.
Bây giờ lại bị người khác xô xuống hồ.
Ta sợ đến cực điểm.
May mà a tỷ lảo đảo chạy về phía ta.
Tỷ ấy biết bơi.
Cũng có thể cứu ta.
Thế nhưng ngay khi a tỷ sắp nhảy xuống hồ.
Lục Chiêu đột nhiên xuất hiện.
Hắn túm c.h.ặ.t lấy cổ tay a tỷ.
Trong mắt đầy vẻ lo lắng.
“Hồ này rất sâu. Nếu nàng nhảy xuống, lỡ xảy ra chuyện thì phải làm sao?”
Thấy ta đang vùng vẫy dưới nước.
A tỷ sốt ruột vô cùng.
Muốn hất tay Lục Chiêu ra.
Nhưng sức lực không bằng hắn.
Giằng co hồi lâu vẫn không thoát được.
Tức đến mức mắng thẳng:
“Muội muội ta rơi xuống hồ, ta phải xuống cứu muội ấy.”
“Sao ngươi còn cản ta ở đây?”
“Muốn trơ mắt nhìn muội muội ta c.h.ế.t đuối hay sao?”
Lục Chiêu lắc đầu.
Hắn nhìn ta đang vùng vẫy trong nước.
Trong mắt dĩ nhiên cũng đầy lo lắng.
Nhưng điều hắn lo hơn lại là a tỷ.
Hắn nhất quyết không cho tỷ ấy xuống nước.
“Thân thể nàng yếu, nước hồ lạnh như vậy sẽ làm tổn hại sức khỏe.”
“Nàng không được nhảy xuống, biết chưa?”
Không vùng ra được.
A tỷ tức giận tát mạnh hắn một cái bằng tay còn lại.
Thế nhưng Lục Chiêu vẫn mím môi đứng yên.
Kiên quyết nói:
“Dù nàng có tát ta thêm mấy cái nữa.”
“Ta cũng không cho phép nàng nhảy xuống.”
“Ngươi bị bệnh à?”
A tỷ tức đến mức mắng lớn.
Ta ở dưới nước nghe hết những lời Lục Chiêu nói.
Vừa tức vừa giận.
Cho dù hắn không muốn để a tỷ xuống cứu ta thì cũng nên để người khác xuống cứu chứ.
Ta vẫn chưa muốn c.h.ế.t đâu.
Ùng ục… ùng ục…
Ta lại nuốt thêm một ngụm nước hồ lạnh buốt.
Lục Chiêu nhìn ta đang chật vật dưới nước.
Trong mắt đầy vẻ lo lắng.
Cuối cùng cũng buông tay a tỷ định tự mình nhảy xuống cứu ta.
Còn không quên dặn a tỷ:
“Ta nhất định sẽ không để Minh Châu xảy ra chuyện.”
“Nhất định sẽ cứu nàng ấy lên.”
“Còn nàng phải ngoan ngoãn đứng trên bờ, tuyệt đối không được…”
“Ùm!”
Một tiếng nước b.ắ.n tung.
Lục Tuân vừa nhận được tin đã vội vàng chạy tới hậu viện.
Không chút do dự lao thẳng xuống hồ.
Nước b.ắ.n tung tóe.
Ướt cả người Lục Chiêu đang đứng trên bờ.
Chẳng mấy chốc Lục Tuân đã cứu ta lên.
Hai mắt a tỷ đỏ hoe.
Vội lấy khăn tay lau nước trên mặt ta.
Nha hoàn cũng sớm mang áo choàng đến khoác lên người ta.
Ta dựa vào lòng Lục Tuân.
Ho sặc sụa mấy tiếng.
Mãi mới nôn hết nước trong hồ ra.
Thấy vậy đáy mắt Lục Chiêu hiện lên vẻ áy náy.
“Là ta không tốt.”
“Không kịp cứu nàng.”
Ta chẳng buồn để ý đến hắn.
Nơi này đông người.
Y phục trên người ta đều đã ướt sũng.
Chỉ khoác tạm một chiếc áo choàng.
Ở lại lâu rất dễ nhiễm lạnh.
A tỷ cũng vội bảo Lục Tuân đưa ta đến phòng khách.
Lục Tuân gật đầu.
Vừa bế ta lên.
Vừa dặn nha hoàn, gã sai vặt trong phủ.
Lập tức chuẩn bị nước nóng để ta tắm rửa.
Không một ai để ý đến Lục Chiêu vẫn còn đứng trên bờ.
Dẫu sao chuyện cũng xảy ra ở Lục phủ.
Lục bá phụ và Lục bá mẫu biết tin liền vội vã chạy đến.
Lúc ấy ta đã tắm rửa thay y phục xong.
Nha hoàn cũng trang điểm lại cho ta.
Nhìn không còn chút chật vật nào nữa.
Ta lại đến gặp Lục bá phụ và Lục bá mẫu.
Vừa định hành lễ theo quy củ, Lục bá mẫu đã lập tức đưa tay đỡ ta dậy.
Trong mắt bà đầy vẻ lo lắng.
Còn xen lẫn vài phần tự trách.
“Là ta không tốt.”
“Không sắp xếp yến tiệc chu đáo.”
“Khiến con phải chịu khổ.”
“Còn cả đứa con không nên thân nhà ta nữa.”
“May mà Tuân nhi kịp nhảy xuống nước cứu con.”
“Nếu không ta biết ăn nói thế nào với phụ mẫu con đây?”
Phụ thân và mẫu thân ta cũng đang ở đó.
Bốn người họ là bằng hữu lớn lên cùng nhau từ nhỏ.
Tình nghĩa không phải người ngoài có thể sánh được.
Cho nên hai người cũng không vì chuyện này mà oán trách Lục gia.
Chỉ là nhắc đến Lục Chiêu, phụ thân hừ lạnh một tiếng.
“Loại nam nhân như vậy, sau này còn nhà nào dám gả con gái cho hắn?”
Lục bá mẫu cũng khẽ thở dài.
Bà dịu dàng nhìn ta.
“May mà Tuân nhi nhà ta cũng biết cố gắng.”
“Có thể lọt vào mắt Minh Châu.”
“Nếu không ta thật sự sẽ tức c.h.ế.t mất.”
Bá mẫu là một người rất rất tốt.
Bao năm sống ở biên tái, năm nào bà cũng viết thư cho ta.
Lại còn gửi tặng ta rất nhiều món đồ mới lạ.
Đều là những thứ khó có thể tìm thấy ở kinh thành.
Phụ mẫu ta cũng từng nói nếu ta không có duyên kết thân với Lục gia.
Thì sẽ nhận phụ mẫu Lục gia làm nghĩa phụ, nghĩa mẫu.
Lục Chiêu không được, nhưng phụ mẫu hắn rất tốt.
Đối xử với ta cũng rất tốt.
Ta cũng rất thích hai người.