Vân La

Chương 9

Đợi đến khi vào nhã gian của trà lâu.

Ta xoay người, giáng mạnh một cái tát lên mặt Tống Thanh Viễn.

Hắn ôm mặt, lặng lẽ nhìn ta.

“Ta biết mình đã liên lụy cô nương, nhưng trong tình cảnh ấy, ta chỉ muốn giữ mạng.”

“Hơn nữa, cô nương đã sớm biết Lý Vân Trân một chân đạp ba thuyền, nên mới cố ý báo cho ta đến đó, đúng không?”

“Nàng muốn hủy hoại muội muội mình, kết quả lại hại ta, cũng hại chính nàng.”

“Là nàng thông minh quá hóa hồ đồ. Nếu ta có lỗi, nàng cũng có lỗi.”

Ngươi xem, đây chính là nguyên nhân ta không muốn làm người tốt.

Luôn có những kẻ dù đã được người khác giúp đỡ, vẫn quay lại c.ắ.n ngược một miếng.

Ta nhắm mắt lại, lạnh lùng nói:

“Ngươi có biết vì sao ta đến tìm ngươi không?”

“Bởi cả ba người các ngươi đều tới nhà ta cầu thân, Lý Vân Trân sợ mọi chuyện bại lộ.”

“Nàng xúi giục cha mẹ bắt ta và nhị muội thay nàng xuất giá, để ta gả cho ngươi, còn nhị muội gả cho Vinh Vương.”

“Mà nàng đã bị Vinh Vương cưỡng ép, sớm mất đi trong sạch, nên còn muốn nhị muội ngủ với Cố Niệm Chương để che giấu chuyện mình đã thất thân.”

“Nàng ta là một tiện nhân. Nàng ta muốn hại ta, ta phơi bày chân tướng là chuyện thiên kinh địa nghĩa.”

“Ban đầu ta cho rằng ngươi vô tội, nhưng bây giờ ta cảm thấy ngươi đáng đời. Ngươi không xứng được bất kỳ ai giúp đỡ.”

“Ai giúp ngươi, người đó sẽ gặp xui xẻo. Ngươi và Lý Vân Trân đều là hạng tiện nhân chỉ biết bản thân, hoàn toàn không màng đến sống c.h.ế.t của người khác!” 

Tống Thanh Viễn nhìn ta đang tức giận, không lên tiếng.

Rất lâu sau, hắn mới nói:

“Ta biết mình đã liên lụy nàng, nhưng lúc ấy ta chỉ muốn sống. Không phải ai cũng có khí phách như Cố Niệm Chương.”

“Hơn nữa, các nàng hoàn toàn không hiểu Vinh Vương, không biết con người hắn thế nào. Đợi đến khi nàng biết, nàng cũng sẽ lựa chọn giống ta.”

“Ta thừa nhận mình là kẻ hèn nhát, nhưng ta không phải tiểu nhân.”

“Chuyện này ta có lỗi với nàng, nhưng ta sẽ bồi thường.”

“Chuyện thành thân, nàng hãy suy nghĩ cho kỹ.”

“Vinh Vương sẽ không bỏ qua cho ta, nhưng Lý Vân Trân cũng sẽ không bỏ qua cho nàng. Gả cho ta là đường lui tốt nhất của nàng.”

Hắn nói rất dứt khoát.

Nhưng ta cảm thấy hắn đã nói sai.

Cùng lắm hắn không phải ngụy quân t.ử, nhưng quả thật là một tên tiểu nhân chân chính.

“Ha!”

Ta cười lạnh.

“Đường lui của ta còn nhiều lắm.”

“Hôm ấy trước khi đến nhà ngươi, ta đã gõ cửa từng nhà hàng xóm xung quanh. Tất cả mọi người đều biết ta và ngươi không quen biết.”

“Bây giờ ta có thể đến trước huyện nha cạo tóc làm ni cô, làm ầm chuyện này lên.”

“Để Vinh Vương biết ngươi đã lừa hắn, để tất cả mọi người đều biết ngươi là một tên tiểu nhân đê tiện.”

“Cho dù nhất định phải gả, ta cũng có thể cầu xin Cố Niệm Chương cùng ta làm một đôi phu thê giả.”

“Dù sao người Lý Vân Trân ban đầu muốn gả nhất chính là Cố Niệm Chương. Ta gả cho Cố Niệm Chương càng có thể khoét vào tim nàng ta.”

“Hơn nữa, Cố Niệm Chương là người tốt. Ở bên người tốt, ít nhất ta có thể sống an lòng.”

“Hắn còn là tú tài, có công danh bên mình. Vinh Vương đã trút giận lên người hắn, ta gả cho hắn ít nhất cũng được an toàn, không cần lo Vinh Vương trả thù.”

“Nhưng ở bên một con rắn độc, ta sẽ phải luôn đề phòng nó quay lại c.ắ.n mình.”

“Vì sao ngươi lại cho rằng ngươi là đường lui của ta?”

“Trái lại, người thật sự không còn đường lui chính là ngươi.”

Ta xoay người định rời đi.

Tống Thanh Viễn sốt ruột, đứng dậy ngăn ta lại.

“Rốt cuộc nàng muốn thế nào? Hôm nay nàng chặn ta lại, chẳng lẽ chỉ để nói những lời này?”

Ta nhìn hắn, lạnh giọng nói:

“Ta đến để bàn chuyện hợp tác với ngươi.”

“Nhưng nếu ngươi vẫn giữ thái độ như đang ban ơn cho ta, vậy thì không cần bàn nữa.”

“Ngươi đi c.h.ế.t, ta đi làm ni cô, chúng ta đường ai nấy đi.”

15

“Khoan đã!” Sắc mặt Tống Thanh Viễn đầy nhục nhã, thần sắc liên tục thay đổi.

Hắn lùi lại một bước, hít sâu một hơi rồi cúi người hành lễ thật sâu với ta.

“Lý đại cô nương, xin lỗi, là ta sai. Ta không nên vô lễ với nàng như vậy, càng không nên xem nhẹ nàng. Ta muốn sống, cầu xin cô nương cứu ta.”

Ta nhìn hắn.

“Giúp ngươi cũng được, nhưng ngươi sẽ báo đáp ta thế nào? Quan trọng nhất là chúng ta phải thống nhất lập trường.”

“Chuyện này sai ở Lý Vân Trân. Nàng ta không nên mạo danh ta để trêu chọc ngươi, càng không nên độc ác nghĩ ra kế thay gả.”

“Trong chuyện này, ngươi và ta đều vô tội.”

“Bây giờ nàng ta còn sắp gả cho Vinh Vương, sau này sẽ có quyền thế.”

“Còn ngươi là vết nhơ của nàng ta, nàng ta nhất định không dung nổi ngươi. Nàng ta có thể vứt bỏ ngươi lần thứ nhất, bắt ta thay nàng gả cho ngươi, thì cũng có thể vứt bỏ ngươi lần thứ hai.”

“Ngươi cũng đừng mơ tưởng rằng nàng ta vẫn còn tình cảm với ngươi. Nếu nàng ta thật sự còn tình cảm với ngươi, đó chính là ngày c.h.ế.t của nàng ta.”

“Về phần ta, nàng ta chắc chắn sẽ hận ta vì đã làm chuyện của nàng ta bại lộ, nhưng nàng ta cũng sẽ cảm kích ta. Dù sao nếu không có ta vạch trần, nàng ta sẽ phải gả cho một thư sinh nghèo, chứ không phải một Vương gia cao quý.”

“Người nàng ta mong c.h.ế.t nhất lúc này chính là ngươi.”

“Nhưng ta hận nàng ta, ta sẽ giúp ngươi. Chúng ta mới là người cùng một phe, mới nên liên thủ với nhau.”

“Ta mong ngươi vĩnh viễn ghi nhớ điều này, đừng chỉ vì vài câu của người khác mà d.a.o động.”

Ngày hôm ấy, chúng ta đã đạt được thỏa thuận. 

Toàn bộ sính lễ Tống Thanh Viễn đưa đến nhà ta đều thuộc về ta, không phải thuộc về Lý gia. Còn cha mẹ ta, hắn sẽ tự nghĩ cách giải quyết.

Chương 9 - Vân La - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia