Rồi một hơi nói hết những tâm tư đã chôn giấu suốt bao năm.
“Năm nàng cập kê, ta từng lén trở về kinh thành, vốn định nhờ mẫu thân đến phủ họ Tô cầu hôn.”
“Nào ngờ, khi ấy nàng đã đính hôn với Thẩm Quan Lan.”
“Ta từng nghĩ, nếu nàng bị người trong nhà ép buộc… thì ta sẽ cướp nàng về.”
Nói đến đây, hắn lén nhìn ta một cái.
Có lẽ cảm thấy nói như vậy không ổn.
Lại vội vàng bổ sung.
“Đương nhiên… trước khi cướp, ta sẽ hỏi ý nàng trước.”
Năm ấy Chu Mộ Phong từng lén đến phủ họ Tô tìm ta.
Thế nhưng khi đi đến cửa ngách.
Hắn lại nhìn thấy ta nhận quà Thẩm Quan Lan tặng, trong mắt trong lòng đều chỉ có một mình hắn.
Nói đến đây.
Chu Mộ Phong không giấu nổi vẻ ảo não.
“Ngày nàng cập kê, ta còn dùng cách hai chúng ta đã hẹn từ thuở nhỏ để gửi thư và tặng quà cho nàng, vậy mà nàng lại không hồi âm.”
Thế nên Chu Mộ Phong cứ ngỡ ta đã một lòng nhận định Thẩm Quan Lan.
Mang theo nỗi thất vọng quay trở lại biên quan.
Mãi đến không lâu trước đây hắn mới hồi kinh.
Chu phu nhân và lão phu nhân phủ Trung Quốc công vẫn luôn lo lắng chuyện hôn sự của hắn.
Mới trở về kinh thành.
Chu Mộ Phong chưa nghe được tin tức gì.
Nên vẫn cho rằng quan hệ giữa ta và Thẩm Quan Lan rất tốt, sau này sẽ thuận lý thành chương thành thân.
Chu phu nhân muốn hắn đi gặp mặt các tiểu thư khuê các.
Hắn tìm đủ mọi lý do để từ chối.
Đến cuối cùng.
Chu phu nhân càm ràm đến mức hắn không chịu nổi.
Chu Mộ Phong dứt khoát nói rằng cả đời này mình không muốn thành thân.
Làm Chu phu nhân tức đến gần c.h.ế.t.
Đến trước mặt tổ mẫu, Chu Mộ Phong mới miễn cưỡng nói ra rằng hắn đã có người trong lòng.
Chỉ tiếc người ấy đã đính hôn với người khác.
Hắn vốn nghĩ nói như vậy rồi, tổ mẫu sẽ thông cảm, không ép hắn tiếp tục đi gặp mặt nữa.
Ai ngờ hôm nay.
Lại bị người của tổ mẫu cưỡng ép đưa đến đây.
Cho đến khi mở cửa nhã gian Chu Mộ Phong mới phát hiện.
Người được sắp xếp gặp mặt hôm nay lại chính là ta.
Sau khi giải thích vì sao lúc nãy hắn lại nói những lời ngang tàng như thế.
Chu Mộ Phong vẫn không giấu được vẻ tức giận.
“Nếu ta sớm biết Thẩm Quan Lan đối xử với nàng như vậy, năm đó ta đã trực tiếp hỏi rõ nàng rồi…”
Năm cập kê ấy quả thực ta từng nhận được một món quà rất đặc biệt.
Đó là một thanh chủy thủ nhỏ nhắn tinh xảo, trên vỏ còn khảm hồng ngọc.
Từ nhỏ đến lớn.
Để tránh trưởng tỷ buồn lòng.
Phụ thân và mẫu thân chưa bao giờ tổ chức sinh thần hay tặng quà sinh thần cho ta.
Chỉ đến năm ta cập kê.
Nếu vẫn không tổ chức, e rằng sẽ khiến người ngoài dị nghị.
Phụ thân vốn coi trọng thanh danh.
Mẫu thân cũng chỉ đành miễn cưỡng tổ chức cho ta một lần.
Thế nhưng rất cả quà mọi người tặng ta đều phải để trưởng tỷ chọn trước.
Những thứ còn lại mới đến lượt ta.
Hôm cập kê.
Mọi người tặng chẳng qua cũng chỉ là trâm cài, ngọc bội và vài món trang sức.
Trưởng tỷ chọn theo sở thích của mình vài món.
Đến lượt thanh chủy thủ ấy.
Rõ ràng tỷ ấy vốn không thích những món trang trí cầu kỳ hoa mỹ như vậy.
Vậy mà vẫn cầm lấy thanh chủy thủ, rút khỏi vỏ nhìn một lúc.
Sau đó mới tiện tay ném trở lại.
Chỉ là khi ấy mẫu thân chỉ hờ hững mỉa mai ta vài câu.
Nói rằng cũng chẳng biết ta kết giao với hạng người nào.
Đến ngày cập kê mà lại đem chủy thủ làm quà tặng.
Khi ấy ta chỉ cúi đầu ngoan ngoãn nghe dạy bảo.
Nên hoàn toàn không để ý đến hành động của trưởng tỷ.
Có lẽ chính lúc ấy.
Tỷ ấy đã phát hiện bí mật giấu trong thanh chủy thủ, rồi lấy mất lá thư của Chu Mộ Phong.
Bởi vậy mãi về sau, dù ta từng nghi ngờ thanh chủy thủ ấy là quà Chu Mộ Phong tặng.
Nhưng khi dùng cách hai chúng ta từng hẹn để tìm thư, lại chẳng tìm được gì cả.
Nghĩ đến đây ta ngẩng đầu nhìn Chu Mộ Phong.
Khẽ hỏi hắn.
“Hôn ước giữa ta và Thẩm Quan Lan, từ lúc đính hôn đến khi từ hôn đều rất kín đáo. Huynh vừa mới hồi kinh, vì sao lại chắc chắn rằng nhất định là hắn đối xử không tốt với ta nên chúng ta mới hủy hôn?”
Nghe vậy Chu Mộ Phong gần như chẳng cần suy nghĩ.
Chỉ nghiêm túc nhìn ta.
“Từ thuở nhỏ ta đã quen biết nàng, con người nàng thế nào, ta hiểu rõ hơn ai hết. Nhất định là Thẩm Quan Lan phụ nàng trước.”
“Huống hồ… cho dù A Miên thật sự có sai thì đã sao? Nếu hắn không biết bao dung nàng, vậy chứng tỏ hắn vốn không phải lương phối của nàng.”
Nghe những lời ấy, khoé môi ta khẽ cong lên.
Trước đây ta vẫn luôn nghĩ, chỉ cần phu quân tương lai của mình không thiên vị trưởng tỷ, có thể đối xử công bằng với ta thì đã là quá đủ.
Cho nên lần đầu tiên mẫu thân dịu dàng quan tâm đến ta.
Kiên nhẫn kể cho ta nghe bao điều tốt đẹp về Thẩm Quan Lan.
Ta vừa kinh ngạc vừa cảm động trước sự quan tâm hiếm hoi ấy.
Chỉ nghe lọt tai đúng một câu.
Thẩm Quan Lan là Đại Lý Tự khanh, là người công bằng chính trực nhất.
Thế là ta gật đầu đồng ý.
Đến hôm nay, sau khi nghe Chu Mộ Phong nói những lời ấy ta mới nhận ra.
Thì ra lòng mình còn tham lam hơn thế.
Ta cũng muốn có một người giống như phụ thân và mẫu thân đối với trưởng tỷ.
Bất kể đúng sai, đều vô điều kiện đứng về phía ta.
Thế nên ta lại hỏi Chu Mộ Phong.
“Vậy… huynh có bằng lòng cưới ta không?”
Lần này, cả khuôn mặt tuấn tú của Chu Mộ Phong đều đỏ bừng.
Ngay cả lời nói cũng không còn lưu loát như lúc nãy.
Hắn giả vờ quay mặt đi chỗ khác.
Không muốn để ta nhìn thấy vẻ luống cuống của mình.
Thế nhưng bàn tay siết c.h.ặ.t chén trà.
Lại hoàn toàn bán đứng tâm trạng lúc này của hắn.
“Đương nhiên là ta bằng lòng.”
Nhận được câu trả lời ấy, ta khẽ mỉm cười.
Rồi đưa tay nắm lấy bàn tay với những đốt ngón rõ ràng của hắn.
Khi làn da ấm áp chạm vào nhau.
Ta nghe chính mình nói.
“Vậy… huynh đến phủ họ Tô cầu hôn đi.”