Lần với Thôi Hành Chương, có lẽ cũng là như thế này, bị muội muội đóng giả ta nẫng tay trên. Lẽ nào lần này, ta vẫn phải thua muội muội? Cả đời này ta định sẵn phải làm nền cho nó?

Bước chân dường như nặng ngàn cân, ta cố gắng bình tĩnh lại, nhấc chân tiến về phía đó. 

Vừa đến gần, đã nghe muội muội dịu dàng nói: "Hoàng thượng, nghe nói ngài thích ăn bánh hoa quế nhất, do chính tay ta làm, ngài không thích sao?" 

Tim chìm xuống tận đáy, ta vừa định cất lời thì nghe Kỳ Chiêu lạnh lùng nói: "Không cần, trẫm không thích ăn đồ do người ngoài làm." 

Sắc mặt muội muội cứng đờ, ngay sau đó lại làm nũng: "Ngài và ta đã định thân, tuy rằng không bao lâu nữa sẽ đại hôn, nhưng cũng đâu tính là người ngoài..." 

Kỳ Chiêu tùy tiện hất tay một cái, đĩa bánh liền bị hất văng ra: "Nể tình ngươi là muội muội của Vân Ninh, lần này ta không tính toán tội khi quân của ngươi. Còn dám mạo danh nàng, trẫm sẽ không dễ nói chuyện thế đâu."

Muội muội lập tức mềm nhũn chân, không đứng vững nữa mà quỳ rạp xuống đất: "Ta... ta... là ta làm lộ sơ hở ở đâu sao? Ta và tỷ tỷ giống hệt nhau, những thứ tỷ ấy không làm được, ta đều giỏi hơn tỷ ấy." 

Kỳ Chiêu cười nhạo: "Ngươi tưởng dung mạo giống nhau thì không có gì khác biệt sao? Trong mắt trẫm, hai người khác nhau một trời một vực. Nữ t.ử khiến ta rung động há lại là kẻ lẳng lơ lại còn tự cho mình là thông minh như ngươi. Ánh mắt nịnh hót lộ liễu của ngươi, coi trẫm mù chắc?" 

Thấy chàng đã mất kiên nhẫn, đại thái giám bên cạnh đã sớm gọi thị vệ tới muốn lôi nó đi.

Muội muội vừa tức giận vừa xấu hổ. Nó ngẩng đầu hận thù trừng mắt nhìn ta cách đó không xa, trước khi bị bắt đi đột nhiên gào lên: 

"Hoàng thượng, thần nữ có nỗi khổ tâm! Thần nữ chỉ không đành lòng để ngài bị lừa gạt! Có kẻ bề ngoài thoạt nhìn lương thiện vô hại, thực chất khắp nơi quyến rũ nam nhân! Thẩm Vân Ninh và vị hôn phu của ta là Thôi Hành Chương, hai kẻ đó lén lút mượn sách truyền tình suốt hai năm trời!”

"Một nữ nhân trong lòng có nam nhân khác như vậy, ngài còn thích sao? Đức không xứng vị, nàng ta làm sao gánh vác nổi ngôi vị Hoàng hậu?"

18

Lời vừa dứt, xung quanh tĩnh mịch. Ta chỉ thấy trong đầu nổ vang trống rỗng. 

Nhưng giây tiếp theo, có một giọng nói dường như còn bị chấn động hơn cả ta. 

"Ngươi nói cái gì?!" 

Thôi Hành Chương không biết đã ở trong rừng cây phía sau ta từ lúc nào, hẳn cũng đã nghe thấy lời của Thẩm Vân Vãn vừa nãy. 

Thẩm Vân Vãn tròn xoe mắt, căn bản không thể tin nổi Thôi Hành Chương cũng ở chỗ này. Nó vội vàng biện minh: "Không phải đâu, không phải, Thôi lang, vừa rồi ta chỉ nói đùa thôi, ta chỉ là không cam lòng, tức giận quá..." 

Giọng của Kỳ Chiêu không nặng không nhẹ vang lên: "Ồ, ý ngươi là vừa rồi ngươi dám khi quân sao?" 

"Không không, không, không phải, ta không có, ta..." 

Thẩm Vân Vãn liều mạng lắc đầu, lại như cầu cứu nhìn về phía Thôi Hành Chương: "Thôi lang, cứu ta!"

Nhưng đã muộn rồi. 

Thôi Hành Chương không phải kẻ ngốc, còn có điều gì mà không hiểu nữa. Hắn hiểu ra người đã tương giao với hắn suốt hai năm nay, không phải là Thẩm Vân Vãn mà chính là ta. 

Hắn không thèm đoái hoài đến Thẩm Vân Vãn, chỉ mặt xám như tro, thẫn thờ nhìn ta. Trong mắt dường như có muôn vàn lời muốn nói. 

Nhưng lại không biết có phải đã nhớ lại những kí ức không tốt đẹp nào đó hay không, mà ánh mắt lại trở nên phức tạp.

Kỳ Chiêu chướng mắt không chịu nổi. Chàng đi thẳng tới chắn giữa ta và Thôi Hành Chương, lạnh lùng cảnh cáo: "Thôi thế t.ử, có nghi vấn gì với Hoàng hậu của trẫm sao?" 

Thôi Hành Chương bị hỏi nghẹn lại, ngập ngừng rất lâu mới quỳ xuống trước Kỳ Chiêu, khàn giọng nói: "Hồi bẩm bệ hạ, thần không dám." 

Kỳ Chiêu không truy cứu nữa, cũng không tiếp tục lãng phí thời gian ở đây. Trực tiếp nắm lấy tay ta, rời khỏi hậu sơn.

Đến khi đến một nơi yên tĩnh không ai quấy rầy. Ta phân vân một hồi, vẫn chủ động mở lời giải thích: 

"Chuyện muội muội ta nói, là sự thật. Ban đầu ta quả thực đã cùng Thôi Hành Chương luận bàn qua những lời ghi chú, cũng từng có hảo cảm. Nhưng hắn lại nhận định muội muội ta, ta đã buông bỏ chuyện này từ lâu.”

"Lúc đó ta đến thủy tạ xem mắt, cũng là muốn sớm trốn khỏi cái nhà đó, trốn khỏi kinh thành. Nếu chàng muốn từ hôn, Vân Ninh tuyệt đối không nửa lời oán thán." 

Ta cúi đầu nói xong những lời này, hồi lâu không thấy hồi đáp. Ngẩng đầu lên, bắt gặp một đôi mắt đang chăm chú đ.á.n.h giá mình. 

Ta siết c.h.ặ.t chiếc khăn trong tay, căng thẳng chờ đợi câu trả lời của chàng. Nhưng Kỳ Chiêu chỉ thở dài một tiếng, đỡ trán cười khổ: "Nàng cái gì cũng tốt, chỉ có suy nghĩ quá nhiều.”

“Ta rất vui vì nàng có thể thành thật với ta những chuyện này, thực ra nếu nói đến ngày đó ta cũng đã giấu giếm thân phận thật sự, bèn tùy tiện đến cầu thân với nàng. Lần đó ta ở thủy tạ, cùng nàng giống như thường dân xem mắt, nói chuyện trên trời dưới biển, lại cảm thấy nếu như có thể cùng nàng nói chuyện mãi như vậy, cũng coi là năm tháng bình yên.”

"Sau này những đêm ở trong quân doanh, trong đầu ta luôn không kìm được mà hiện lên nụ cười của nàng... khiến ta càng kiên định với sự lựa chọn lúc đó. Ta cũng tin tưởng ánh mắt của chính mình, tuyệt đối sẽ không dễ dàng thay đổi."

19

Cho đến tận đêm khuya nằm trên giường, ta vẫn còn cảm thấy tim đập thình thịch. 

Lời tỏ tình của Kỳ Chiêu khiến ta vô cùng cảm động. Tuy không hẳn là tình sâu nghĩa nặng bao nhiêu nhưng với thân phận đế vương, chàng có thể tâm sự móc gan ruột với ta đến bước này. 

Ta đã rất mãn nguyện rồi. 

Khi đó ta vốn tưởng thành thân chỉ là cách để thoát khỏi cái nhà này. Ai có thể ngờ được, lại cũng sinh ra mong mỏi về những ngày tháng sau khi xuất giá chứ.

Tâm trí ổn định lại, ta bèn đóng cửa thêu hỉ phục. Ngoài người ở trong cung cử đến dạy quy củ, còn lại những người đến chúc mừng hay lân la làm quen, ta đều từ chối không gặp. 

Muội muội bị áp giải trở về, còn bị Hoàng đế hạ lệnh học lễ nghi và chép sách. Chuyện này khiến cha sợ hãi không nhẹ. 

Một tí cũng không dám nhân nhượng muội muội, ngày ngày giám sát nó quỳ ở từ đường chép sách. 

Nghe nói muội muội lén phái không ít người đưa thư cho Thôi Hành Chương, đối phương vậy mà không thèm đọc đã từ chối thẳng. 

Muội muội dường như chịu đả kích nặng nề, suốt ngày trở nên trầm mặc không nói.

Thôi Hành Chương lại đến tìm ta nhưng hắn đối với ta chỉ là người dưng, ta không có bất cứ lý do gì để đồng ý gặp mặt.

8 - Vân Ninh Bất Vãn - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia