“Vân Thù, ta không có ý đó. Những lời nàng ta nói đều là vu khống, ta đối với nàng thế nào, nàng là người hiểu rõ nhất, ta thật lòng muốn cưới nàng làm thê.”
Thẩm Vân Thù khẽ siết c.h.ặ.t chiếc khăn trong tay, trong mắt thoáng hiện lên một tia d.a.o động.
Nàng nhanh ch.óng đè nén chút hoài nghi ấy, mỉm cười trấn an hắn rồi dịu giọng nói:
“Ta biết tâm ý của ngài.”
Nhưng khoảnh khắc chần chừ ấy đã đủ rồi.
Hiển nhiên Bùi Diệp cũng nhìn thấy, sắc mặt hắn càng khó coi hơn lúc trước, không còn tâm trí tiếp tục c.ắ.n c.h.ặ.t lấy ta không buông.
Hắn muốn giải thích nhưng lại e ngại Hoàng hậu đang ngồi ở trên, không dám nhiều lời, chỉ có thể cúi người dập đầu lần nữa, giọng nói cũng nhỏ đi rất nhiều.
“Nương nương, hôm nay thần hành sự lỗ mãng, nguyện chịu trách phạt. Nhưng thần đối với Đại cô nương Thẩm gia là một mảnh chân tình, vẫn mong nương nương tác thành.”
Hoàng hậu nhìn hắn hồi lâu, vẻ mất kiên nhẫn trên mặt đã không còn che giấu.
“Nếu ngươi đã biết mình lỗ mãng thì sau này càng phải ghi nhớ, hành sự nên biết giữ chừng mực.”
Giọng người không quá nghiêm khắc, nhưng lại mang theo sự lạnh lẽo của bậc bề trên.
“Hai người các ngươi đã lưỡng tình tương duyệt, bản cung sẽ bẩm lại với Hoàng thượng, ban hôn cho các ngươi.”
Thẩm Vân Thù và Bùi Diệp đồng loạt dập đầu tạ ơn.
Hoàng hậu cho hai người đứng dậy rồi lại nhìn sang ta, thần sắc dịu đi đôi chút.
“Còn hôn sự giữa ngươi và An Vương, bản cung cũng sẽ cùng lúc xin Hoàng thượng định đoạt.”
“Hôm nay ngươi cứu An Vương một mạng, đệ ấy lại giao ngọc bội tùy thân cho ngươi, hẳn trong lòng cũng ghi nhớ ân tình này. Ngươi không cần tự coi nhẹ mình, cứ an tâm chờ thánh chỉ.”
Ta cúi người hành lễ.
“Thần nữ tạ ơn nương nương ban ân.”
Lần này Bùi Diệp không lên tiếng nữa.
Hắn quỳ bên cạnh, lưng vẫn thẳng tắp nhưng không còn sắc bén như khi nãy.
Thẩm Vân Thù cúi đầu, chỉ cách hắn một bước chân, vậy mà giữa hai người dường như đã xuất hiện một khe nứt vô hình.
Ta thu hết mọi chuyện vào mắt.
Một đoạn tình cảm không có lòng tin thì có thể duy trì được bao lâu?
Bùi Diệp, chúng ta cứ chờ mà xem.
…
Thánh chỉ ban hôn rất nhanh đã được truyền xuống.
Hai tháng sau, Thẩm Vân Thù gả vào phủ Tướng quân, còn ta gả vào Vương phủ.
Tiêu Thừa An thân thể yếu ớt nên hôn lễ được tổ chức giản lược, nhưng trong phủ không có lấy nửa phần sơ suất.
Hoàng thượng đích thân ban xuống rất nhiều trân bảo, Hoàng hậu cũng phái cô cô bên cạnh đến trông nom mọi việc, chỉ sợ Vương phủ có chỗ nào chuẩn bị không chu toàn.
Cuộc sống sau khi thành hôn còn yên ổn hơn ta tưởng tượng.
Vương phủ không có mẹ chồng cần phụng dưỡng, cũng không có chị em dâu cần ứng phó.
Hoàng thượng và Hoàng hậu thương Tiêu Thừa An, chưa từng dùng những quy củ dành cho tông phụ bình thường để ép buộc ta, thậm chí còn chưa từng thúc giục chuyện con cái.
Tiêu Thừa An từ nhỏ đã ốm yếu, thái y từng nói hắn không thể quá mức lao tâm.
Hoàng thượng không có mong cầu gì khác đối với vị hoàng đệ này, chỉ hy vọng hắn có thể bình an sống qua ngày.
Còn chuyện Vương phủ có đông con nhiều cháu hay không, ngược lại chưa từng cưỡng cầu.
Đối với ta, điều này gần như là một ân huệ trời ban.
Kiếp trước ở phủ Tướng quân, mỗi sáng tỉnh dậy ta đều phải nghĩ xem hôm nay mẹ chồng có lại vin vào chuyện con cái để gây khó dễ hay không, đêm đến Bùi Diệp có lại say khướt trở về hay không, ánh mắt của đám hạ nhân nhìn ta có thêm vài phần khinh nhờn nữa hay không.
Nhưng ở Vương phủ, Tiêu Thừa An lại giao tất cả mọi việc vào tay ta.
Hắn không thích quản chuyện, cũng không giỏi quản chuyện.
Sau khi thành hôn không bao lâu, hắn liền sai người mang chìa khóa kho, sổ sách cùng danh sách quản sự các nơi đến trước mặt ta.
Quản sự vẫn còn đôi chút do dự, nhưng Tiêu Thừa An chỉ nói:
“Vương phi từng cứu mạng ta, cũng là nữ chủ nhân của Vương phủ.”
“Từ nay mọi việc trong phủ không cần chuyện gì cũng đến hỏi ta, cứ nghe theo nàng là được.”
Có câu nói ấy, từ trên xuống dưới Vương phủ không còn ai dám khinh thường ta.
Ban đầu ta chỉ muốn dựa vào Vương phủ để tìm một nơi an thân, bình yên sống hết kiếp này, không còn bất kỳ liên quan nào với phủ Tướng quân.
Nhưng những lời Bùi Diệp nói trước mặt Hoàng hậu cuối cùng cũng khiến ta hiểu rằng, có những người sẽ không vì ngươi nhượng bộ mà chịu buông tha cho ngươi.
Kiếp trước hắn không buông tha ta, kiếp này vẫn muốn khiến ta không được yên ổn.
Vậy thì ta cũng không cần tiếp tục lưu tình nữa.
…
Kiếp trước, khi bệnh tình của ta vẫn chưa nặng đến mức không thể xuống giường, ta từng âm thầm thu thập một vài chứng cứ phạm tội của phủ Tướng quân.
Khi ấy ta bị giam trong phủ, những thứ có thể tiếp xúc vô cùng hạn chế, chỉ biết vài khoản bạc trợ cấp cho binh sĩ trong quân của Bùi gia không rõ tung tích, lại từng nghe lén được mẹ chồng và quản sự nhắc đến việc trong trang trại ngoài thành đang nuôi một nhóm thuộc hạ cũ.
Ngoài danh nghĩa, bọn họ là thương binh đã giải ngũ, nhưng trên thực tế lại thay Bùi gia xử lý những việc không thể để người ngoài biết.
Khi ấy ta đã lén giao những chứng cứ mình tìm được cho đối thủ chính trị của phủ Tướng quân.
Chỉ tiếc cho đến khi trút hơi thở cuối cùng, ta vẫn không đợi được tin Bùi gia sụp đổ.
Nhưng hiện giờ đã khác.
Vương phủ tuy không can dự triều chính, nhưng dù sao cũng là phủ đệ của hoàng đệ ruột thịt của Hoàng thượng.
Rất nhiều chuyện không cần Tiêu Thừa An đích thân ra mặt, chỉ cần ta mở lời thì tự khắc sẽ có người bằng lòng thay ta đi một chuyến.
Những sổ sách, khế đất và thư từ qua lại mà trước kia ta dốc hết tâm sức cũng không thể chạm đến, giờ đây chỉ cần phái thêm ít người, lại mượn danh nghĩa Vương phủ gây chút áp lực là có thể khiến những manh mối ẩn trong bóng tối dần lộ ra ngoài.