“Chuyện này thì cô cứ việc yên tâm đi, tôi trước giờ luôn là người nói lời giữ lời.” Giọng điệu của anh ấy đột nhiên có chút ghen tuông chua chát: “Ngược lại là cô đấy...”

Tôi vô cùng ngạc nhiên ngơ ngác: “Tôi làm sao cơ?” Bản thân tôi cũng là một thanh niên ưu tú tốt đẹp của thời đại mới, luôn nói đi đôi với làm, giữ chữ tín hàng đầu và hành động nhất quán trước sau như một kia mà.

Anh ấy khẽ mỉm cười, ngả đầu tựa hẳn vào lưng ghế, trưng ra một vẻ mặt như thể thấu hiểu sự lạnh lẽo của lòng người: “Thôi không nhắc đến nữa thì hơn.”

Tôi vắt óc suy nghĩ nát cả óc suốt một buổi trời mà vẫn không tài nào nghĩ ra nổi rốt cuộc mình đã làm ra chuyện thất hứa thất đức gì từ bao giờ, liền dứt khoát mặc kệ không thèm để ý đến anh ấy nữa.

Con người sống trên đời chính là như vậy, bị hiểu lầm vốn là trạng thái bình thường của cuộc sống, nhận được sự thấu hiểu mới là điều bất ngờ hiếm hoi. Chỉ cần không phải là lên tiếng nghi ngờ tính chuyên nghiệp và năng lực chuyên môn của tôi, thì những thứ khác tôi tuyệt đối không đưa ra bất kỳ lời giải thích nào.

Tôi cũng học theo dáng vẻ của anh ấy ngả người tựa vào lưng ghế, lặng lẽ chờ đợi cái cảm giác cơ thể bị đẩy mạnh về phía sau khi máy bay hạ cánh xuống mặt đất, sẵn tiện thả hồn tưởng tượng bản thân đang ngồi trên một chiếc máy bay chiến đấu để càn quét dũng mãnh khắp bốn phương tám hướng.

10

Cách biệt hai năm trời, một lần nữa quay trở lại Nam Thành. Mọi thứ dường như chẳng có gì thay đổi, nhưng lại giống như tất cả đều đã đổi thay rồi.

Điều không thay đổi chính là phong cảnh và vạn vật ở Nam Thành vẫn y nguyên như cũ. Còn điều đã thay đổi, chính là việc tôi không chỉ dọn vào làm việc trong căn phòng view sông mà Hạ Vân Chu từng sử dụng ngay từ ngày đầu tiên quay về, mà còn nhận được phần thưởng của công ty là một chiếc xe hơi hạng sang đời mới.

Khi sắp đến giờ tan làm, Hạ Vân Chu gõ cửa bước vào phòng làm việc của tôi, đầy hứng thú lên tiếng hỏi: “Tối nay cô dự định ăn mừng chiến thắng này như thế nào đây?”

Tôi giơ chiếc chìa khóa xe trong tay lên lắc lắc trước mặt anh ấy: “Đương nhiên là hẹn hội chị em bạn thân cùng nhau đi quẩy banh nóc rồi.”

Ánh mắt của anh ấy trong nháy mắt liền lập tức tối sầm lại.

Buồn cười c.h.ế.t đi được.

Bản thân tôi hiện tại đã thăng tiến lên chức Giám đốc rồi, chẳng lẽ còn phải giống như khoảng thời gian hai năm trước ở tổng công ty, cứ t.h.ả.m hại khổ sở lẽo đẽo đi theo sau lưng anh ấy để làm kiếp trâu ngựa cày cuốc hay sao?

Đến mức ngay cả ăn mừng công lao cũng không tìm nổi một người bạn, chỉ có thể ngồi lủi thủi trong phòng làm việc của anh ấy uống một ly trà đặc, sau đó lại tiếp tục cắm mặt vào viết cho xong đống báo cáo à?

Thế thì chẳng phải tôi đã tốn bao công sức leo lên vị trí này một cách vô ích rồi sao.

Tôi hoàn toàn ngó lơ khóe miệng đang cười khổ và ánh mắt đầy ẩn ý kỳ lạ không rõ lý do của anh ấy, một cú đạp ga dứt khoát phóng xe đi, bỏ lại tất cả mọi thứ ở sau lưng một cách lạnh lùng.

Sau khi đã ăn uống no say phủ phê, cô bạn thân đưa ra lời đề nghị rủ cả hội cùng kéo nhau đến một câu lạc bộ giải trí mới khai trương ở phía đông thành phố để chơi một chuyến.

Nghe bảo là dàn người mẫu nam ở chỗ đó anh nào anh nấy đều có kỹ năng lắc hông vô cùng điêu luyện. Mấy cô bạn thân của tôi hai mắt sáng rực như đèn pha, hạ quyết tâm nhất định phải trải nghiệm cảm giác làm một người phụ nữ quyền lực thực thụ một lần cho biết.

Không ngờ rằng vừa mới bước chân ra khỏi phòng VIP riêng tư thì bước đi của cả hội đã bị chặn lại bởi một chuỗi tiếng cãi vã tranh chấp vô cùng dữ dội. Bởi vì khung cảnh trước mắt mang lại cảm giác quá mức quen thuộc như đã từng gặp ở đâu đó rồi, khiến cho tất cả mọi người chỉ biết nhìn nhau trân trân, trong một thoáng chốc chẳng biết nên đưa ra lời bình luận thế nào cho phải.

Kẻ đang lớn tiếng cãi cọ om sòm chính là Giang Khoát.

Hai năm không gặp lại, trông hắn ta đã trở nên phong trần già cỗi đi rất nhiều. Bờ vai và tấm lưng vốn dĩ luôn đứng thẳng tắp như cây thông năm xưa giờ đây cũng đã có chút hơi khom khom xuống.

Ngay lúc này đây, hắn đang túm c.h.ặ.t lấy cổ tay của Trình Nặc, lớn tiếng nghiêm khắc chỉ trích cô ta không nên đến muộn trong bữa tiệc mừng thọ của ông nội.

“Ròng rã suốt hai tiếng đồng hồ, tất cả mọi người đều phải ngồi ở đây để chờ đợi một mình cô. Vậy mà tin nhắn cô không trả lời, điện thoại cô không thèm bắt máy, chỉ để ở lại tán gẫu dông dài với thằng người yêu cũ vô tình chạm mặt hay sao?” Trong giọng nói của hắn chứa đầy sự cạn lời tột cùng và nỗi tuyệt vọng sâu sắc. Nói đến đoạn cuối, giọng hắn thậm chí còn mang theo một chút nghẹn ngào chực khóc: “Cô có biết hay không, phía bệnh viện đã gửi thông báo thông tin lâm nguy của ông nội rồi, đây chính là bữa tiệc sinh nhật cuối cùng trong đời của ông ấy đấy!”

Trình Nặc thì lại trưng ra bộ dạng hoàn toàn không thèm đếm xỉa quan tâm, vênh váo đáp: “Chúng tôi là bạn bè cũ lâu năm không gặp lại nhau, chẳng lẽ đến việc đứng lại ôn chuyện xưa một chút cũng không được hay sao chứ? Tiệc mừng thọ có diễn ra muộn một chút thì cũng có c.h.ế.t ai đâu, một kẻ ngay đến cả giờ lành trong ngày cưới của chính mình còn chẳng thèm bận tâm như anh, mà bây giờ lại đi để ý đến ba cái chuyện này à?”

Chương 8 - Vào Đúng Ngày Cưới, Cô Em Thanh Mai Trúc Mã Của Giang Khoát Thất Tình - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia