Đêm tân hôn, khi ta và Lục Viễn Chu vừa định thay y phục nghỉ ngơi, biểu muội mắc chứng sợ không gian kín bỗng ôm gối xông vào, nhất quyết nằm lì trên giường hỷ không chịu rời đi.
Ta muốn gọi người đưa nàng xuống, Tô Oản Oản lại ôm chặt eo Lục Viễn Chu, vừa dựa vào người hắn vừa đáng thương nói:
“Muội sợ tối, một mình ngủ đáng sợ lắm.”
Lục Viễn Chu bất đắc dĩ xoa đầu nàng, sau đó quay sang dịu giọng với ta:
“Nương tử, hay là nàng sang sương phòng bên cạnh nghỉ tạm một đêm đi. Oản Oản tâm trí chẳng khác nào một đứa trẻ, lại mắc chứng sợ không gian kín, nếu cưỡng ép đuổi nàng ấy đi, nhất định nàng ấy sẽ phát bệnh.”
Hắn còn ôn tồn an ủi ta:
“Sau này thời gian chúng ta làm phu thê còn dài, đâu thiếu một đêm động phòng này.”