Tôi nằm trong vòng tay Lục Cảnh Viêm, tim đập điên cuồng.
“Tổng giám đốc Lục, em không sao đâu, chỉ là chút vết thương nhỏ thôi… anh để em xuống đi!”
Lục Cảnh Viêm chẳng thèm quan tâm, trực tiếp bế tôi lên xe anh đang đỗ bên đường.
“Ngồi yên.”
Anh cúi đầu, giọng đầy áp lực, ánh mắt rơi vào đầu gối đang rỉ m.á.u của tôi.
Tôi lập tức câm nín.
Lục Cảnh Viêm bảo tài xế ghé qua hiệu t.h.u.ố.c, mua bông y tế và băng dán cá nhân.
Ghế sau xe không rộng lắm.
Trong không gian nhỏ hẹp và tối đen ấy, Lục Cảnh Viêm cẩn thận dùng bông sát trùng xử lý vết thương cho tôi.
“Tổng giám đốc Lục… để em tự làm ạ.”
Lục Cảnh Viêm cúi đầu, ngón tay thon dài cầm bông tăm, chăm chú lau vết thương cho tôi.
Quá nghiêm túc, quá tập trung.
Tôi bất giác đỏ mặt, tim đập loạn nhịp, thở không nổi.
“……”
Anh không trả lời, tay vẫn không dừng lại.
Tôi đành ngoan ngoãn để anh xử lý vết thương, không dám lên tiếng nữa.
Nhưng ở khoảng cách gần như vậy, tôi có thể ngửi rõ mùi hương gỗ nhè nhẹ quen thuộc trên người anh.
Tôi cũng không hiểu mình bị gì.
Có lẽ do say.
Có ảo giác rằng—Lục Cảnh Viêm rất dịu dàng.
“Tổng giám đốc Lục, cảm ơn anh.”
Sau khi xử lý xong, Lục Cảnh Viêm ngẩng lên nhìn tôi.
“Em có vẻ rất thích nói lời cảm ơn. Nhưng so với ‘cảm ơn’, anh thích mấy thứ mang tính thực tế hơn.”
Ánh mắt anh sâu thẳm, thẳng thắn và đầy ẩn ý.
Tôi sững người.
Đầu óc trống rỗng.
So với Giang Vũ… Lục Cảnh Viêm thật sự là tồn tại quá xa tầm với.
Tôi không ngốc đến mức mơ tưởng gì.
Nhưng những lời mập mờ không rõ ràng của anh… lại khiến tôi hoang mang.
May sao, Lục Cảnh Viêm không tiếp tục trêu chọc nữa.
Anh nói mình còn việc, bảo tài xế đưa tôi về nhà.