Tôi không khỏi bật cười, tiến lên phía trước, đập tay một tiếng giòn tan vào tay cậu ta, “Phùng Nguyên, chúng ta cùng nhau cố gắng.” 

Vì rất ít khi nhìn thấy nụ cười của tôi, thái độ của Phùng Nguyên có chút cũng khác thường. 

Cậu ta thuận thế nắm lấy tay tôi, tay trái cũng vươn ra, cả hai tay nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, mãi lâu cũng không chịu buông. 

Trái tim tôi đột nhiên không khống chế được, như một chú ngựa bị đứt cương, thịch thịch thịch, kịch liệt nhảy lên. 

Chúng tôi không nói lời thừa thãi, cũng không có hành động nào dư thừa, chỉ là đứng đối diện nhau. 

Từ trong ánh mắt đối phương, chúng tôi thấy được sự khát khao đối với tương lai, khát vọng đối với ước mơ, hết thảy đều ăn ý, không cần nói ra. 

Chúng tôi thành công đỗ vào Đại học Z, ở trong trường cũng ăn ý mười phần, vẫn dốc sức phấn đấu vì tương lai như cũ. 

Chúng tôi có chung nhận thức, không cố ý kiểm soát đối phương, cũng không “show” ân ái trước mặt mọi người. 

Nhưng chúng tôi sẽ thường xuyên đi học cùng nhau, cùng ăn cơm, cùng đến thư viện tự học, bạn học xem trong mắt, hiểu trong lòng.

“Chúng tôi đều nhận ra, nhưng chúng tôi không nói thôi!” 

“Đây là cặp đôi thần tiên quyến lữ gì chứ?! Còn lên lớp học cùng nhau!” 

Đáng tiếc, thời gian trôi đi, con người cũng thay đổi. 

Cũng có thể là thời gian che dấu chân tướng, cho đến nay tôi mới biết diện mạo thật sự của núi Lư.

(*) Trong bài thơ “Đề Tây Lâm bích” của Tô Đông Pha có viết chúng ta sẽ không biết diện mạo của núi Lư là bởi vì vẫn đứng trong núi ấy, phải đứng từ xa mới có thể nhìn rõ được.

3

“Các em, chúng ta giải lao hai mươi phút rồi học tiếp! Trong giờ giải lao cả lớp nộp bài về nhà buổi trước, sẽ được tính vào điểm thường xuyên.” 

Khi giải lao, Phùng Nguyên ngồi vào chỗ bên cạnh tôi, cẩn thận hỏi: “Trình Hân, cậu không tức giận chứ? Chỉ là bạn bè đùa giỡn nhau mà thôi.” 

Thấy tôi không phản ứng lại, cậu ta thở phì phò, theo thói quen đổ lỗi “cả v.ú lấp miệng em”, “Còn không phải đều tại cậu sao, cả ngày chỉ biết học học học, lúc nào cũng vùi vào đọc sách! Cũng không nhìn lại mình xem, cả ngày mặt xám mày tro, không chịu theo tôi đi ra ngoài chơi! Nhạt nhẽo, không thú vị gì cả! Nếu cậu đi cùng tôi, làm sao lại có chuyện này xảy ra chứ?” 

Giọng điệu chỉ trích này rất quen thuộc, vốn dĩ tôi còn cho bản thân đã miễn dịch, không nghĩ tới, từ miệng người khác nói ra, cũng tạo thành vết thương như cũ. 

Sắc mặt tôi lập tức thay đổi, giọng nói cũng lạnh đi, “Đủ rồi đấy! Chính cậu là người sai, đừng đổ trách nhiệm lên đầu tôi. Đừng có vô sỉ như vậy! Còn nữa, cậu đã chán ghét việc học tập như vậy, bài tập này, tôi nghĩ cậu cũng không cần đâu nhỉ.” 

Tôi rút ra một tập tài liệu, chính là bài về nhà hôm trước giảng viên giao, mặt trên viết tên Phùng Nguyên. 

Biết Phùng Nguyên lười, loại bài tập này bình thường tôi đều giúp cậu ta xem lại, thuận tiện sửa sang điều chỉnh. 

Đây là lòng tốt của tôi, nếu cậu ta không biết ơn, vậy sẽ không để cậu ta chiếm tiện nghi nữa. 

Không đợi cậu ta phản ứng lại, tôi lập tức xé tài liệu thành hai. 

Phùng Nguyên chậm mất nửa nhịp, chỉ có thể giằng được mảnh vụn trong tay tôi, “Cần, đương nhiên là cần rồi! Xé đi thì phí lắm, tớ dán lại là có thể dùng rồi. Cảm ơn cậu, Trình Hân, cậu là tốt nhất! Tớ sai rồi, tớ sẽ không đi ra ngoài chơi nữa. Cậu tha thứ cho tớ đi mà!” 

Phùng Nguyên hi hi ha ha để mặc tôi phát tiết. 

Một thời gian sau đó, Phùng Nguyên còn thật sự khôi phục lại như trước, chăm chỉ đi học, rất tích cực đến thư viện tự học, ngẫu nhiên ở kí túc xá chơi game cũng sẽ gọi video cho tôi. 

Tôi không hoàn toàn buông bỏ, nhưng vẫn muốn cho cậu ta thêm một cơ hội. 

Dù sao tôi cũng hiểu rằng, từ cấp Ba cho đến hiện tại, thời gian chúng tôi ở bên nhau không ít. 

Giữa trưa, Phùng Nguyên gọi tôi đi ăn cơm. 

Đến nhà hàng tôi mới biết, là mẹ của Phùng Nguyên đến trường thăm cậu ta, bạn cùng phòng kí túc của cậu ta cũng đã có mặt ở đó. 

Tôi rất quen thuộc với mẹ của Phùng Nguyên. 

Hồi trung học, khi ở bán trú trong trường, bà ấy thường xuyên đến trường thăm Phùng Nguyên. 

Khi đó, mẹ của Phùng Nguyên rất nhiệt tình với tôi, mỗi khi mang cho cậu ta hoa quả đồ ăn vặt cũng không quên chuẩn bị thêm cho tôi một phần. 

“Hân Hân, con là đứa bé tốt, dì nhờ cậy cả vào con. Con giúp dì động viên Phùng Nguyên, nhất định dẫn dắt nó thành người Mấy thứ này cũng không đáng bao nhiêu cả, đều là tâm ý của dì.” 

Bà ta luôn đi trước một bước, không để tôi từ chối, cũng không chịu nhận tiền tôi đưa. 

“Của biếu là của lo, của cho là của nợ”, tôi chỉ có thể càng quan tâm Phùng Nguyên hơn nữa. 

Đây là lần đầu tiên chúng tôi gặp mặt sau kì thi đại học. 

Khi mẹ Phùng Nguyên nhìn thấy tôi, chỉ là vẻ mặt thản nhiên nhạt nhẽo, hoàn toàn không còn vẻ nhiệt tình như hồi còn học trung học. 

Tôi sớm nhìn thấu, bây giờ đã lên đại học, bà ta cũng không cần đến một bảo mẫu giúp bà ta hàng ngày chăm nom Phùng Nguyên. 

Khéo hơn nữa chính là, còn gặp được một cô gái. 

“Phùng Nguyên sao? Trùng hợp vậy!” 

Tôi nhìn một chút liền nhận ra, đây chính là nữ sinh “đùa giỡn nhau” trong video của Phùng Nguyên. 

Cô ta mặc một chiếc váy dài liền thân màu đỏ thẫm, mái tóc xoăn dài, trang dung diễm lệ, vẻ mặt kinh hỉ. 

Trên túi xách của cô ta gắn một nhãn hiệu nổi tiếng, tuy tôi không hiểu biết nhiều, nhưng cũng đã nhìn đến quen mắt trong những cửa hàng nổi tiếng.

Khi cô ta nhìn thấy tôi, ánh mắt dừng lại một chút, rất nhanh sau đó liền rời đi. 

“Đây là mẹ cậu sao?” Thấy mẹ Phùng Nguyên, cô ta hiếu kì hỏi.