"Con thích cô ta chẳng qua là vì chút cảm giác mới mẻ nhất thời mà thôi. Đợi đến khi sự mới mẻ ấy qua đi, con sẽ tự khắc hiểu ra khoảng cách giữa hai đứa lớn đến nhường nào."
Lúc đó Phó Đình Triệt vẫn một mực làm theo ý mình.
Ông nội Phó tuy không tán thành nhưng cũng không dùng biện pháp mạnh để chia rẽ đôi lứa.
Ông chỉ phẩy tay: "Thôi bỏ đi, nếu con đã quyết cưới thì cứ tùy con, để ta chống mắt lên xem cái sự mới mẻ này của con duy trì được bao lâu."
…
Quay về thực tại, Phó Đình Triệt nghiêm túc bảo: "Ông nội rồi sẽ thay đổi cách nhìn về em."
"Hơn nữa, người cùng em đi hết cuộc đời này là anh cơ mà."
"Chỉ cần anh thích là được, ý kiến của ông nội không xoay chuyển được anh đâu."
Xem ra cảm giác mới mẻ của Phó Đình Triệt dành cho tôi vẫn chưa tan biến.
Nhưng sự mới mẻ này rốt cuộc sẽ duy trì được bao lâu đây?
Hai năm?
Ba năm?
Hay là chỉ được một năm rưỡi?
Thật ra tôi luôn có cảm giác chúng tôi không thể đi đến cuối con đường.
Tôi cứ nghĩ mình chỉ là một vị khách được anh dắt vào thế giới thượng lưu để trải nghiệm cuộc sống trong một thời gian ngắn ngủi.
Rồi cuối cùng cũng sẽ bị anh bỏ rơi, phải rút lui khỏi thế giới của anh để trở về với quỹ đạo ban đầu.
Chính sự bấp bênh, bất an về tương lai này mới là nguyên nhân cốt lõi khiến tôi muốn ly hôn.
Đúng lúc này, điện thoại của tôi vang lên tiếng thông báo có đơn hàng mới được giao xuống.
Tinh thần tôi lập tức phấn chấn hẳn lên, liền quẳng lại một câu: "Thế chuyện ly hôn để sau tính tiếp đi nhé, em đi làm việc đây."
Lần này Phó Đình Triệt không những không giận mà trái lại còn thở phào nhẹ nhõm.
Anh rảo bước đi theo, giật lấy chiếc mũ bảo hiểm từ tay tôi.
Tôi cứ ngỡ anh định dịu dàng đội mũ cho mình, ai dè anh lại tự chụp luôn cái mũ ấy lên đầu anh.
Sau đó, anh hiên ngang ngồi lên phía trước chiếc xe điện, ngoảnh đầu lại bảo tôi: "Lên xe đi, anh đi cùng em."
Tôi leo lên ghế sau, anh nắm lấy hai tay tôi đặt vào eo anh: "Ôm c.h.ặ.t vào."
Tôi hỏi: "Hôm nay anh không phải đi làm à?"
Hôm nay rõ ràng là ngày thường mà.
Anh giải thích: "Buổi sáng anh đi cùng em, buổi chiều mới về công ty làm việc. Chiều nay có một cuộc họp quan trọng không hoãn được."
Tôi gật đầu: "Dạ."
Lúc chiếc xe điện bon bon chạy trên đường, tôi tò mò hỏi: "Phó Đình Triệt, anh học lái xe điện từ bao giờ thế?"
Mắt anh chăm chú nhìn con đường phía trước: "Sau khi kết hôn với em, anh đã lén tập lái đấy."
Lòng tôi dâng lên một dòng nước ấm áp, nhân lúc anh tăng ga, tôi thuận thế tựa cằm lên bờ vai anh, nép sát vào anh hơn một chút.
Tôi ích kỷ nghĩ rằng, nếu như bây giờ tôi giữ thật c.h.ặ.t Phó Đình Triệt, liệu chúng tôi có thể cùng nhau đi đến tận cùng hạnh phúc hay không?
Chắc là khó lắm nhỉ.
Cho dù tôi có giữ thật c.h.ặ.t đi chăng nữa, anh cũng không thuộc về tôi.
Thế nhưng, bất kể kết quả cuối cùng có ra sao, thì ít nhất vào ngay khoảnh khắc này, anh đã cho tôi cảm nhận được rằng anh quan tâm đến tôi nhiều hơn tôi tưởng.
Buổi sáng, Phó Đình Triệt đồng hành cùng tôi chạy được mười mấy đơn hàng.
Đến chiều thì anh quay về tập đoàn Phó thị để làm việc.
Tôi nhận được một đơn hàng giao trà chiều đến khu biệt thự, trị giá tận ba nghìn tệ.
Theo lý mà nói thì đây không phải là khu vực phát đơn của tôi, chẳng biết vì sao hệ thống lại phân phối đơn này cho tôi nữa.
Người nhận hàng là Giang tiểu thư.
Tôi xách túi trà chiều đứng trước cổng biệt thự, gọi điện cho người nhận:
"Xin chào Giang tiểu thư, đơn hàng của cô đã đến nơi rồi ạ. Tôi đang đứng ở ngoài cổng, cô ra lấy hay tôi gửi lại ở cổng cho cô ạ?"
Giang tiểu thư nói: "Tôi không tiện ra ngoài lấy, cô mang vào đây đi."
Tôi đáp: "Dạ được ạ."
Đồ cô ấy gọi có đến mười mấy phần.
Bác quản gia ra mở cửa, đỡ bớt một phần đồ từ tay tôi rồi lịch sự bảo:
"Mấy phần trà chiều này phải mang ra sân golf, phiền cô đi cùng tôi mang ra ngoài đó nhé."
Tôi gật đầu: "Dạ vâng."
Nhà họ Giang rộng lớn vô cùng, trong khuôn viên nhà còn có cả sân golf riêng.
Chúng tôi băng qua khu vườn tược, đi thẳng về phía sân tập.
Một vị tiểu thư đài các đang ngồi ở khu vực nghỉ ngơi vẫy vẫy tay ra hiệu cho chúng tôi đi qua.
Vị tiểu thư đó xinh đẹp tuyệt trần, phong thái tao nhã, đến từng sợi tóc cũng toát lên vẻ cao quý và tinh tế.
Tôi và bác quản gia đặt các phần trà chiều lên bàn.
Giang tiểu thư quay sang dặn dò quản gia: "Bác đi mời ông nội và vị khách quý của ông lại đây dùng trà chiều nhé."
"Vâng, thưa tiểu thư." Quản gia cúi đầu, rảo bước về phía cuối sân golf.
Phía xa xa, thấp thoáng có hai bóng người đang đ.á.n.h golf.
Khoảng cách quá xa nên nhìn không được rõ lắm.
Tôi đang định rời đi thì Giang tiểu thư liền gọi giật lại: "Thịnh Nguyệt, trò chuyện chút đi."
Cô ta vậy mà lại biết tên tôi.
Nhưng hình như tôi đâu có quen biết cô ta?
Tôi lục tìm trong ký ức về những vị tiểu thư nhà giàu họ Giang, bỗng nhiên nhớ lại cuộc đối thoại giữa ông nội Phó và Phó Đình Triệt ở trong phòng làm việc dạo trước.
"Đình Triệt, cho dù con không muốn liên hôn với nhà họ Giang thì cũng không cần phải tùy tiện tìm đại một người để kết hôn như thế."