Giọng Thái hậu rất lạnh lùng:
"Con vì một nữ t.ử khác mà gây náo loạn đến mức này, có từng nghĩ Vệ Thư phải tự xử thế nào chưa?"
Giọng của Tiêu Thời Du khẽ nhỏ đi một chút:
"Cưới nàng ấy, chẳng qua là để mọi người đều có thể diện, không liên quan đến tình nghĩa."
"Vậy thì hủy hôn!"
"Không thể!"
Tiêu Thời Du vội vàng ngắt lời:
"Cô là Thái t.ử, không thể nay đổi mai thay làm nguội lạnh lòng triều thần."
Gió lùa qua dưới hành lang, chỉ còn lại tiếng rít gào như tiếng khóc thút thít.
Vệ Thư khẽ bật cười thành tiếng.
Ta nhìn nàng:
"Cô có oán trách ta kéo cô xuống nước, làm vấy bẩn thanh danh của cô không?"
Nàng ngẩn ra:
"Sao cô lại nghĩ như thế? Ta chỉ cười nam nhân đạo đức giả mà thôi, ngay cả Thái t.ử dưới một người trên vạn người cũng chỉ đến thế. Được voi đòi tiên, muốn cái này lại muốn cả cái kia, giả dối tột cùng."
"Nếu hắn thản nhiên nói một câu hắn muốn cô, cùng quyền thế địa vị chu toàn đến cùng, rõ ràng cho cô sự thiên vị và danh phận, ta trái lại còn kính nể hắn vài phần."
"Thật đáng tiếc, hắn luyến tiếc sự trợ lực của Vệ gia ta, lại không muốn để cô được viên mãn. Chỉ có thể dùng thủ đoạn hạ lưu hủy hoại danh tiếng của cô, thỏa mãn chút ham muốn chiếm hữu bẩn thỉu của hắn, thật sự khiến người ta buồn nôn."
Kiếp trước Vệ Thư gả cho Đại hoàng t.ử không quyền không thế, cũng chẳng được sủng ái.
Người ngoài cười nhạo nàng gả nhầm phu quân, nhưng nàng mười năm như một ngày dốc hết tâm sức giúp Đại hoàng t.ử đứng vững gót chân.
Nàng chưa từng đáp lại một lời.
Nhưng sau khi Tiêu Thời Du c.h.ế.t, nàng mượn thế lực của Vệ gia đẩy Đại hoàng t.ử lên ngôi, mẫu nghi thiên hạ suốt mấy mươi năm.
Nàng khoáng đạt và rộng lượng như vậy.
Tiêu Thời Du vốn dĩ không xứng.
Ta nhớ lại ngày tuyển phi đó, mẫu thân đã giật lấy cây trâm cài tóc của ta.
Thẩm Như Thị chỉ hờ hững nói một câu: "Muội muội không muốn thì thôi vậy."
Thế là ta bị hai người họ vứt sang một bên.
Ta phải mang mái đầu bù xù rối rắm, một mình co rúp nơi góc tường cung cấm âm thầm lau nước mắt.
Đúng lúc đó, Vệ Thư từ trong cung đi ra.
Nàng chỉ khựng lại một thoáng rồi rảo bước về phía ta.
Nàng tiện tay hái một đóa hoa hải đường, vừa sửa sang lại mái tóc mây cho ta, vừa nhẹ nhàng cài hoa lên tóc.
Nàng bảo ta đừng sợ.
Chính vì điều đó.
Ta đã trịnh trọng nói với nàng:
"Tiêu Thời Du là kẻ bạc tình và dễ thay lòng đổi dạ nhất. Hôm nay là ta, ngày sau cũng sẽ là người khác."
"Nếu ngươi không mưu cầu tình ái, thì nên sớm có sự chuẩn bị. Còn nếu muốn vạn vô nhất thất, hãy dùng thứ ân tình giả dối mà hắn tôn sùng để đấu với lòng dạ xảo trá của hắn."
Nàng phì cười thành tiếng.
"Ta sinh ra đã ngậm thìa vàng, chỉ cầu quyền thế cao sang, chưa từng tơ tưởng đến chân tâm của bất kỳ nam t.ử nào."
"Sau khi biết Thái t.ử và Hoàng hậu đều vừa mắt nàng ta, ta thậm chí còn chẳng thèm tham gia tiệc tuyển phi. Nhắc đến chữ 'yêu', hắn rốt cuộc cũng không xứng."
"Đi tới vị trí này của ta, giống như đi thuyền ngược dòng nước, không tiến ắt sẽ lùi. Nhưng một khi ta đã bước chân vào Đông Cung, trở thành Thái t.ử phi chính thất, thì chỉ có thể tiến lên chứ không thể lùi bước."
"Nhưng ngươi nói đúng, dùng mâu của hắn đ.â.m khiên của hắn, tổn thương từ trong ra ngoài đều là hắn chịu. Ta hoàn toàn là kẻ hời."
Vừa dứt lời.
Đã nghe thấy tiếng Thái hậu đập bàn rầm rầm ở trong phòng:
"Chuyện này chớ có nhắc lại nữa! Người mà Hoàng thúc con nhìn trúng, cũng chính là người mà Ai gia và phụ hoàng con nhìn trúng. Nếu con còn dám làm l.o.ạ.n l.u.â.n thường đạo lý, đ.á.n.h mất lý trí như vậy, thì cái ngôi vị Thái t.ử này cũng đừng hòng ngồi nữa. Cút ra ngoài!"
Khi Tiêu Thời Du sầm sập bước ra khỏi cửa, ta cũng vừa vặn bước vào.
Khoảnh khắc lướt qua nhau, ánh đèn dầu hắt lên lưng hắn, soi rõ một bóng hình thất hồn lạc phách dưới nền đất.
"Ngươi vừa lòng rồi chứ?"
Ta liếc xéo hắn một cái:
"Tự nhiên rồi. Ngày sau chúng ta đã là người một nhà, Điện hạ chớ quên gọi ta một tiếng Hoàng thẩm."
Nắm đ.ấ.m của hắn run rẩy nổi đầy gân xanh, nhưng không dám phát tác, chỉ đành phẫn nộ phất tay áo bỏ đi.
Kể từ ngày hôm đó, ta bắt đầu chuyên tâm chuẩn bị xuất giá.
Không lâu sau, Thẩm Như Thị chủ động đề cập đến việc trả lại sân viện và của hồi môn cho ta.
Thế nhưng nàng lại rầm rộ đến chùa Hộ Quốc thắp hương bái Phật, trước mặt bàn dân thiên hạ mà công khai tạ tội.
Nàng vận một bộ y phục màu xanh mộc mạc, mái tóc dài b.úi lỏng, dập đầu đến mức trán đỏ bừng:
"Hoàng thiên tại thượng, tín nữ vì cầu sự thanh thản và bình yên trong tâm hồn, nay thành tâm hối cải."
"Cái sai thứ nhất của tín nữ, là không nên đem lòng thiện của mình áp đặt lên người muội muội, ép muội ấy phải cùng mình hành thiện tích đức."
"Cái sai thứ hai của tín nữ, là không nên xem nhẹ chuyện hồng trần, lại cố chấp bắt muội muội phải bảo hộ cho nửa đời sau của mình."
"Cái sai thứ ba của tín nữ, là quá hờ hững với vật ngoại thân, tự ý thu gom của hồi môn của muội muội để đổi lấy cơm no áo ấm cho nạn dân."
"Hôm nay, tín nữ quỳ lạy qua chín mươi chín bậc thềm đá, thành tâm chuộc tội. Trả lại của hồi môn, thu hồi lòng riêng, nguyện cầu phúc cho muội muội."