Nhìn thấy một nhúm lông không rõ nguồn gốc trên quần của chồng, toàn thân tôi bỗng lạnh toát từ đầu đến chân.

Hạ Cẩn Xuyên từng chính miệng nói với tôi rằng, hồi nhỏ anh ta từng bị ch.ó c.ắ.n nên ghét nhất là ch.ó. 

Nhưng đây đã là lần thứ ba tôi phát hiện ra lông ch.ó trên người anh ta rồi.

Tôi kẹp lấy nhúm lông màu vàng kia, cố ý hỏi dò: "Cái này ở đâu ra thế anh?"

Nghe vậy, Hạ Cẩn Xuyên ngẩn ra một thoáng, nhưng rồi liền lấy lại vẻ mặt không đổi sắc mà nói: "Trong trường có không ít mèo ch.ó hoang chạy lung tung, chắc là lúc đi ngang qua vô tình dính phải thôi." 

Nói rồi, anh ta ghé sát lại gần tôi, đặt một nụ hôn đầy nuông chiều lên trán tôi: "Vợ ơi, chiếc quần này không giặt nước được, vất vả cho em mang ra tiệm giặt khô giúp anh nhé. Chiều nay anh còn có một buổi hội thảo học thuật, anh đi trước đây."

Nhìn theo bóng lưng rời đi của anh ta, tôi rút điện thoại ra liên lạc với cô bạn thân đang làm việc tại văn phòng thám t.ử tư: "Hạ Cẩn Xuyên ngoại tình rồi, xác suất cao là sinh viên của anh ta. Cô ta thích cho động vật hoang dã ăn và có nuôi một con ch.ó Golden." 

"Cậu giúp tớ thu thập chứng cứ đi, tớ muốn ly hôn với anh ta."

...

Cô bạn thân kinh hãi đến ngây người, không nhịn được mà hỏi: "Cậu còn chuyên nghiệp hơn cả một thám t.ử như tớ nữa đấy. Chỉ dựa vào mấy sợi lông ch.ó mà đã biết chồng mình ngoại tình rồi sao?" 

"Ly hôn không phải chuyện nhỏ đâu, hai người đã bên nhau bảy năm trời rồi, ngàn vạn lần đừng bốc đồng nhé!"

Tôi siết c.h.ặ.t điện thoại đến trắng bệch cả khớp ngón tay, giọng nói khàn đặc: "Hạ Cẩn Xuyên mắc chứng sạch sẽ, từ trước đến nay chưa bao giờ thích động vật, đặc biệt là ch.ó. Hồi nhỏ anh ta từng bị ch.ó c.ắ.n, nên mỗi lần đi cùng tớ mà gặp ch.ó trên đường, anh ta đều chủ động tránh thật xa."

Tôi dừng lại vài giây, cố kìm nén cơn giận đang cuộn trào trong l.ồ.ng n.g.ự.c: "Vậy mà suốt hai tháng nay, tớ liên tiếp phát hiện trên quần áo anh ta có lông ch.ó. Chỉ có một khả năng... người phụ nữ bên ngoài của anh ta nuôi ch.ó, và trong lúc ở cạnh cô ta, anh ta đã vô tình dính phải."

Nghe tôi kể xong, cô bạn thân lặng người hồi lâu. Đến khi hoàn hồn, cô ấy nghiến răng ken két, tức đến mức mắng liên tục: "Cái tên ăn bám vợ khốn kiếp! Trước đây tớ còn tưởng anh ta là người t.ử tế, ai ngờ lại là loại mặt người dạ thú!"

"Cậu đừng lo. Tớ sẽ lôi con hồ ly tinh trơ trẽn đó ra ánh sáng cho cậu."

Chưa đầy nửa tiếng sau, điện thoại tôi rung lên. Cô bạn thân đã gửi tới một tập tài liệu về người phụ nữ kia.

[Kiều Yên Nhiên, hai mươi ba tuổi, sinh viên năm nhất hệ thạc sĩ viện Khoa học và Công nghệ, có nuôi một chú ch.ó Golden, hiện đang ở tại căn hộ giáo sư do trường cấp cho Hạ Cẩn Xuyên.]

Phía dưới còn đính kèm một bức ảnh. Trong hình, tay trái Hạ Cẩn Xuyên đang cầm dây dắt ch.ó, tay phải nắm c.h.ặ.t lấy tay cô gái tên Kiều Yên Nhiên kia, trông ngọt ngào chẳng khác nào một cặp đôi đang trong thời kỳ tình yêu nồng cháy.

Tôi trừng mắt nhìn chằm chằm vào bức ảnh, mãi đến khi hốc mắt cay xè mới hoàn hồn lại được. Bạn thân lại an ủi tôi vài câu, rồi hỏi tôi tiếp theo định làm thế nào. 

Tôi hít một hơi thật sâu để đè nén ngọn lửa hận thù trong lòng xuống, bình tĩnh đáp: "Cảm ơn cậu, chuyện còn lại cứ để tớ tự xử lý."

Nhà trường vốn nghiêm cấm mọi mối quan hệ yêu đương giữa giảng viên và sinh viên. Thế mà Hạ Cẩn Xuyên, với cương vị một giáo sư, lại ngang nhiên qua lại với chính nữ sinh do mình hướng dẫn.

Trớ trêu hơn, chuyện đó còn xảy ra ngay trước thời điểm anh ta chuẩn bị nhận giải thưởng học thuật danh giá nhất.

Tôi rất tò mò, nếu như vào đúng đêm lễ trao giải mà tung cái phốt này ra, liệu cái ghế công việc của anh ta có còn giữ nổi hay không.

Tôi thu dọn đồ đạc một chút, rồi lái xe lao thẳng đến căn hộ đứng tên của Hạ Cẩn Xuyên.

Nửa năm trước, đứa em họ ở xa của tôi lên thành phố dự thi, ban đầu tôi định để con bé ở tạm căn hộ này, nhưng Hạ Cẩn Xuyên lại viện cớ nhà cửa còn bừa bộn, chưa dọn dẹp xong, nhất quyết bảo tôi tìm chỗ khác cho em ấy.

Giờ nghĩ lại, có lẽ ngay từ thời điểm đó, anh ta và Kiều Yên Nhiên đã sớm qua lại sau lưng tôi.

Lửa giận xen lẫn nỗi chua xót dâng lên cuồn cuộn, khiến l.ồ.ng n.g.ự.c tôi nghẹn lại, đến cả việc hít thở cũng trở nên nặng nề.

Vừa đi đến cửa căn hộ, con ch.ó ở trong nhà đã sủa váng lên, ngay sau đó là một giọng nữ nũng nịu, trong trẻo vang lên: "Chờ một chút, để tôi nhốt Bối Bối lại đã."

Vài phút sau, cửa mở ra, Kiều Yên Nhiên xuất hiện trước mặt tôi.

Mắt nhìn người của Hạ Cẩn Xuyên quả thực rất tinh tường. Cô gái ở độ tuổi đôi mươi chính là độ tuổi như hoa chớm nở, gương mặt thanh thuần, sạch sẽ, vô cùng xinh đẹp.

Nhìn thấy tôi, trong mắt cô ta lóe lên sự nghi hoặc: "Chị tìm ai?"

Tôi lặng lẽ nhìn cô ta một hồi, bình tĩnh nói: "Nếu tôi nhớ không nhầm, đây là căn hộ trường cấp cho Giáo sư Hạ."

1 - Vết Tích Phản Bội - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia