Nam đinh từ bảy tuổi trở lên đều bị xử trảm, nam đinh dưới bảy tuổi và toàn bộ nữ quyến trong tộc bị lưu đày đến vùng Thương Châu khỉ ho cò gáy, đời đời kiếp kiếp không được trở lại hoàng thành.
Còn ta thì bị đày vào lãnh cung.
Nói là hận thì cũng không hẳn. Từ nhỏ ta đã được nuôi dạy để trở thành Hoàng hậu, chưa từng có lấy một ngày tự do tự tại. Ta cảm thấy mình không giống đại tiểu thư nhà họ Văn, mà giống một quân cờ hơn, một quân cờ dùng để khắc chế Hoàng đế.
Theo lý mà nói, đáng ra hắn phải hận ta thấu xương mới đúng.
Mấy ngày đầu mới vào đây, ngày nào ta cũng sống trong sợ hãi, chỉ sợ nửa đêm bị người của hắn lẻn vào c.ắ.t c.ổ.
Nhưng kỳ lạ thay, ta vẫn sống yên ổn cho đến tận bây giờ, ăn ngon ngủ kỹ, đến cả đau bụng tiêu chảy cũng chưa từng bị.
Thôi thì sống được ngày nào hay ngày nấy, chỉ là mỗi khi hoàng hôn buông xuống, ta lại thích đứng bên bức tường cao, nhìn ngắm ánh tà dương nơi đường chân trời và tưởng tượng xem thế giới bên ngoài ra sao.
Ta chưa từng có một ngày tự do, còn sau này ư? E là cũng chẳng bao giờ có nữa.
Hôm hôm nay ráng chiều lại rợp trời, rực rỡ tựa như một dải lụa ngũ sắc tuyệt đẹp.
Một con chim nhạn lướt qua bên áng mây hồng, gió chiều nhè nhẹ thổi tới, mang theo khung cảnh vô cùng bình yên, tự tại.
Ta đang cảm thán sự yên bình của khoảnh khắc này, hơi thở vừa thở ra được một nửa thì từ phía cung điện không xa bên cạnh đột nhiên vang lên những tiếng la hét thất thanh liên tục.
Tiếng hét này nghe có chút quen tai.
Cạnh gian lãnh cung của ta còn có một tòa lãnh cung khác. Khác hẳn với nơi ở tươm tất này của ta, tòa bên cạnh mái ngói hoang tàn, cỏ dại mọc um tùm, biết bao đóa hồng nhan đã hóa thành xương trắng ở nơi ấy. Vào những đêm mưa gió, người ta vẫn thường nghe thấy tiếng khóc than oán hận, thê lương văng vẳng vọng lại từ cõi âm ty.
Ta lấy làm lạ, từ ngày lên ngôi Hoàng hậu, ta chưa từng đày bất kỳ phi tần nào vào lãnh cung cả, người nào phạm lỗi quá nặng nề thì cùng lắm cũng chỉ bị đuổi về nhà mẹ đẻ mà thôi.
Tiểu Đào bê một bọc y phục đổi mùa lớn do Thượng Y Cục gửi tới bước vào phòng, vẻ mặt biến đổi khó lường, ghé sát tai ta thì thầm:
“Lúc nãy nô tỳ có trò chuyện với hộ vệ canh cửa một lát, huynh ấy bảo cách đây một khắc, Liễu phi đang lúc đắc sủng đã bị Hoàng đế phế làm thứ dân, giam vào tòa lãnh cung bên cạnh rồi.”
Lại là Liễu phi sao?
“Vì cớ gì?”
“Nghe nói là lúc dâng trà không cẩn thận làm ướt mất tấu chương quan trọng trên long án của Hoàng thượng.”
Ta cạn lời, chợt nhớ đến dáng vẻ kiêu ngạo của cô ta hồi trưa nay, chỉ biết lặng lẽ thở dài.
Gần vua như gần cọp, quả nhiên không sai một chút nào. Vừa chớp mắt trước còn nâng niu ngươi trên lòng bàn tay, chớp mắt sau đã có thể giẫm đạp ngươi xuống vũng bùn sâu.
Đêm hôm ấy, ta gặp ác mộng. Trong mơ, Nguyên Kỳ cầm một chiếc phượng ấn khổng lồ đập thẳng vào đầu ta. Ta muốn kêu cứu nhưng không sao phát ra thành tiếng, mồ hôi vã ra như tắm rồi giật mình tỉnh giấc trên giường.
May quá, may quá. Ta vuốt ve l.ồ.ng n.g.ự.c mình, tự nhủ may mà chỉ là mơ.
Thế nhưng hơi thở vừa nhẹ nhõm buông xuống một nửa thì tim ta lại thắt c.h.ặ.t lại.
Trong không khí thoang thoảng mùi m.á.u tanh.
Tiểu Đào ngủ ở gian ngoài, lúc này tiếng thở đều đặn khe khẽ, rõ là đang ngủ rất say.
Ta ngồi cứng đờ trên giường, chẳng dám động đậy, ánh mắt dáo dác tìm kiếm trong bóng đêm.
Nhưng tìm thấy thì đã sao? Ta có đ.á.n.h lại người ta đâu. Đợi đến lúc hộ vệ bên ngoài xông vào được thì ta đã làm con ma dưới lưỡi đao từ đời nào rồi.
Nghĩ đi nghĩ lại, vừa nãy lúc ta ngủ kẻ đó không hề ra tay, chứng tỏ mục đích của hắn không phải là đến để lấy mạng ta.
Chỉ cần ta giả vờ như không phát hiện ra điều gì, liệu có thoát được một kiếp không?
Ta đ.á.n.h liều, làm bộ vươn vai một cái rồi nằm xuống vị trí cũ, đắp chăn cẩn thận, bình thản nhắm mắt ngủ tiếp.
Ngủ thì tất nhiên là không ngủ nổi, mà nhúc nhích lại càng không dám. Ta cứ nằm im thin thít như một khúc gỗ chịu trận cho đến tận khi trời sáng. Tiểu Đào bưng một chậu nước ấm đẩy cửa bước vào:
“Nương nương.”
Lúc này ta mới dám ló đầu ra khỏi chăn. Nhìn quanh quất một lượt, ngoài Tiểu Đào đang bận rộn ra thì chẳng có bóng dáng ai khác, mùi m.á.u tanh thoang thoảng trong không khí cũng đã tan biến từ lâu.
Cứ như thể chuyện đêm qua chỉ là một giấc chiêm bao vậy.
Ta run rẩy ngồi dậy, để Tiểu Đào hầu hạ rửa mặt chải đầu. Đang định sang gian bên cạnh dùng bữa sáng thì đột nhiên nhớ ra điều gì, ta hỏi:
“Tiểu Đào, mấy lọ t.h.u.ố.c trị thương bên ngoài mà Thái y viện gửi tới trước kia để ở đâu rồi?”
“Dạ đều ở trong ngăn kéo dưới bàn trang điểm ạ. Sao Nương nương tự dưng lại hỏi đến t.h.u.ố.c men thế?”
Ta ơ một tiếng rồi bảo: “Không có gì, chỉ là lục lọi xem thử thôi, kẻo để lâu quá lại sinh mối mọt.”
Tiểu Đào phì cười trêu ta: “Thuốc bột thì làm sao mà sinh mối mọt được hả Nương nương, có phải Nương nương ngủ nhiều nên lú lẫn luôn rồi không.”
Ta vờ giận gõ nhẹ vào đầu cô bé một cái: “Gớm chưa, to gan thật, dám trêu chọc bổn cung cơ đấy.”
Cô bé lè lưỡi, không dám nói leo nữa.
Nỗi lo lắng thắt tim suốt nửa đêm qua rốt cuộc cũng vơi bớt được phần nào.
Ta vốn xưa nay luôn sống hiền lành, đối xử tốt với mọi người, giờ đã sa cơ lỡ vận đến nước này, hẳn là người ta không rảnh đến mức tới g.i.ế.c ta đâu.
Đang ăn sáng được một nửa, tim ta bỗng đập thình thịch một cái.
Trong cái hoàng cung này, còn có ai đáng để thích khách phải liều c.h.ế.t xông vào lấy mạng nữa chứ?