Ta áp sát mặt xuống nền đất lạnh lẽo, từng câu từng chữ rõ ràng thốt lên:
“Hoàng thượng, bao nhiêu năm qua, thần thiếp chưa từng mở lời cầu xin Người bất cứ điều gì. Ngày hôm nay, thần thiếp chỉ xin duy nhất một thỉnh cầu. Xin Người hãy thu hồi phượng ấn Hoàng hậu, phế bỏ ngôi vị, đày thần thiếp ra khỏi cung để làm một người dân thường đi ạ.”
Tiến cung mười mọc lăm năm, ở bên cạnh làm bạn với hắn mười lăm năm, ta đã vì hắn gánh vác không biết bao nhiêu việc, bao gồm cả chuyện tự tay triệt hạ nhà họ Văn.
Hiện tại hắn đã thu hồi lại toàn bộ vương quyền, thiên hạ chẳng còn ai có thể đe dọa đến vị thế của hắn nữa.
Ta cũng mệt mỏi rồi, ta chỉ khát khao được sống những ngày tháng tự do tự tại ngoài kia mà thôi.
Nếu hắn còn chút tình nghĩa cũ nào với ta, thì nên thả ta đi mới phải.
Chiếc vòng bình an khắc bằng gỗ bị hắn siết c.h.ặ.t trong lòng bàn tay phát ra những tiếng kêu răng rắc t.h.ả.m hại.
Ta nghe thấy giọng nói gần như nghiến răng nghiến lợi của hắn vang lên bên tai:
“Văn Khanh Khanh, cô đừng tưởng rằng ta thực sự không nỡ xuống tay g.i.ế.c cô!”
Kết cục ta vẫn phải quay trở về lãnh cung, nơi chốn quạnh quẽ đìu hiu này chẳng khác nào một chiếc l.ồ.ng giam nhỏ đặt bên trong một chiếc l.ồ.ng giam khổng lồ.
Nguyên Kỳ không ban cái c.h.ế.t cho ta, cũng không chịu phóng thích ta, dáng vẻ đó của hắn như thể muốn giam lỏng ta ở nơi này cho đến tận lúc nhắm mắt xuôi tay vậy.
Nhưng ta có nghĩ nát óc cũng không ra nổi rốt cuộc mình đã đắc tội với hắn ở điểm nào.
Dù sao ngần ấy năm qua, ta vì hắn mà bôn ba làm bao nhiêu việc, cho dù không có đại công lao thì ít ra cũng phải tính đến chút khổ lao khó nhọc chứ.
Có lẽ đúng như những gì ghi trong sách vở, lòng dạ đế vương xưa nay vốn dĩ nông nổi, dễ thay đổi mà thôi.
Ta mân mê chú bướm ngọc nhỏ trong lòng bàn tay, nghĩ thầm tâm nguyện của mình e là khó lòng thực hiện được nữa rồi.
Nhìn ngắm một hồi lâu, thần trí ta bỗng có chút lơ mơ, như thể xuất hiện ảo giác vậy. Ta mơ hồ thấy con bướm ngọc trong suốt ấy đang vỗ cánh bay lên từ lòng bàn tay ta, nó bay qua bức tường thành cao v.út, bay cao bằng những áng mây trên bầu trời, lướt qua những lớp mái ngói lưu ly điệp trùng để hướng về phía chân trời bao la vô tận ngoài kia...
Cho đến khi tiếng cười nói từ xa vọng lại của Lâm phi đ.á.n.h thức ta khỏi cơn mộng mị:
“Tỷ tỷ tốt của muội ơi,” cô ta hớn hở bước nhanh tới gần, khuôn mặt rạng rỡ nụ cười, “Muội đến mang thiếp mời tới cho tỷ đây.”
Con bướm nơi chân trời lập tức biến mất, trở lại nằm gọn trong lòng bàn tay ta. Ta theo bản năng siết c.h.ặ.t nắm tay lại, ngước nhìn cô ta hỏi:
“Thiếp mời gì vậy?”
Đại yến Trung thu lần này được Hoàng đế tổ chức vô cùng long trọng với danh nghĩa mừng đại thọ Thái hậu, địa điểm diễn ra ngay tại Ngự Uyển, thiết đãi toàn bộ văn võ bá quan và trọng thần trong triều.
Những người tham gia phải có thiếp mời mới được tiến vào.
Thái hậu đã đứng ra xin ban ân điển cho ta, cho phép ta rời khỏi lãnh cung để cùng tham dự buổi tiệc.
Hiện tại Nguyên Kỳ đang nắm giữ thiên hạ trong tay, tính tình hắn lại vốn hay thù dai. Năm xưa Thái hậu đối xử với hắn tuy không đến mức quá tàn nhẫn nhưng cũng chẳng thể gọi là tốt đẹp gì, việc đứng ra xin ân điển lần này e là điều cuối cùng bà có thể giúp ta rồi.
Ta lên tiếng cảm ơn Lâm phi, rồi thuận miệng hỏi thêm một câu:
“Dạo này trong cung vẫn ổn chứ, có xảy ra chuyện gì bất trắc không?”
“Dạ không có chuyện gì lớn cả, mọi người đều vô cùng an ổn. Chỉ có điều Hoàng thượng ngày càng ít ghé thăm hậu cung hơn trước. Nghe nói Thái hậu còn vì chuyện này mà xảy ra tranh chấp với Hoàng thượng, nhưng cuối cùng Hoàng thượng vẫn... Ôi tỷ tỷ ơi, kể từ ngày tỷ dọn đến đây ở, muội muội thấy sắc mặt Hoàng thượng càng lúc càng hiếm khi nở nụ cười. Trước kia thỉnh thoảng còn thấy ngài ở bên cạnh tỷ trêu chim thưởng hoa, giờ thì suốt ngày mặt mày lầm lì, âm u đáng sợ lắm...”
“Suỵt.”
Ta đưa ngón tay lên ghé sát để chặn miệng cô ta lại:
“Chớ nên bàn tán về long nhan, lòng vua khó đoán, cẩn thận vạ miệng.”
Cô ta theo bản năng ngậm c.h.ặ.t miệng lại, vội vàng hành lễ cáo từ rồi rảo bước rời đi.
Đúng vậy, ngày trước Nguyên Kỳ đối xử với ta cực kỳ chu đáo.
Dù cho hắn có liên tục nạp thêm phi tần vào hậu cung, mỹ nhân mới cũ đếm không xuể, nhưng hắn vẫn luôn dành ra thời gian để ở bên cạnh ta. Khi thì cùng nhau tản bộ chốn Ngự Uyển, lúc lại cùng dùng bữa tối, có những đêm hắn còn dẫn ta leo lên tận mái nhà để ngắm nhìn những đốm sao đêm. Bất kể có xảy ra chuyện gì hệ trọng đi chăng nữa, người đầu tiên hắn đưa tay nâng đỡ đứng dậy luôn là ta, để ta được đứng sánh vai ngang hàng bên cạnh hắn.
Vào thời điểm đó, cho dù cục diện triều chính có cam go đến đâu, hắn cũng luôn dịu dàng trấn an ta, bảo ta hãy thả lỏng tâm can, đừng lo nghĩ nhiều.
Thanh kiếm gỗ nhỏ năm xưa đã được hắn nâng niu trong tay để bảo vệ bình an cho ta suốt một thời gian dài.
Nhưng rốt cuộc mọi chuyện bắt đầu rạn nứt, thay đổi từ bao giờ chứ?
Là từ lúc những hành vi cậy quyền cậy thế ngày một ngông cuồng của nhà họ Văn được tấu trình lên long án, hay là khi những vị sủng phi trẻ trung kiều diễm cứ lần lượt xuất hiện chăng? Hay là do ta gả cho hắn đã lâu mà mãi không thể sinh mụn con nào, để rồi khi lén lút tìm đến thần y chẩn mạch mới bàng hoàng phát hiện ra bản thân vì uống t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i trong thời gian dài nên đã hoàn toàn mất đi khả năng làm mẹ.