“Vân Vân, chúc mừng em đã đạt giải. Nhìn thấy em thành công như vậy, anh thật lòng cảm thấy vui cho em. Anh biết mình đã không còn tư cách nói bất kỳ điều gì, nhưng vẫn muốn xin lỗi em. Nếu thời gian có thể quay lại, anh nhất định sẽ không lựa chọn con đường đó. Chỉ cần em sống tốt là được. Từ nay anh sẽ không làm phiền em nữa.”
Tôi nhìn dòng tin nhắn ấy, trong lòng hoàn toàn bình thản.
Không còn tức giận, đau khổ hay tiếc nuối.
Tôi trực tiếp xóa tin nhắn rồi chặn số của anh ta.
Chuyện đã qua thì nên để nó mãi mãi nằm lại trong quá khứ.
Tôi còn rất nhiều việc quan trọng hơn phải làm.
Cuộc đời của tôi chỉ vừa mới bắt đầu.
7.
Một năm sau, trong một buổi tiệc rượu của giới doanh nghiệp, tôi gặp một người đàn ông khá thú vị.
Anh tên Trần Mặc, là người sáng lập một công ty công nghệ trẻ nhưng có tiềm năng rất lớn.
Anh có ngoại hình phong độ, cách nói chuyện tự nhiên và vô cùng cuốn hút.
Quan trọng nhất, anh hoàn toàn không quan tâm đến xuất thân hay gia thế của tôi.
“Giám đốc Tô, tôi có vinh dự được mời cô nhảy một điệu không?”
Anh lịch sự đưa tay về phía tôi.
Tôi nhìn anh một lúc rồi mỉm cười, đặt tay vào lòng bàn tay ấy.
“Đương nhiên.”
Trong lúc khiêu vũ, chúng tôi trò chuyện về rất nhiều chủ đề, từ kinh doanh, công nghệ đến nghệ thuật và quan niệm sống.
Trần Mặc có góc nhìn rất riêng, lời nói lại hài hước, khiến tôi cảm thấy thoải mái một cách hiếm có.
“Giám đốc Tô, cô thật sự khiến tôi bất ngờ.”
Anh cười nói.
“Tôi có điểm gì khiến anh bất ngờ?”
“Tôi vẫn nghĩ những nữ doanh nhân thành công như cô thường rất nghiêm túc và lạnh lùng. Không ngờ cô lại thú vị như vậy.”
“Vậy là anh vẫn chưa hiểu tôi rồi.”
Tôi đùa.
“Biết đâu sau khi hiểu rõ, anh sẽ phát hiện tôi chẳng thú vị chút nào.”
“Vậy tôi càng muốn được tìm hiểu cô nhiều hơn.”
Trần Mặc nghiêm túc nhìn tôi.
“Tất nhiên, chỉ khi cô không cảm thấy phiền.”
Nhìn vào đôi mắt chân thành ấy, trái tim tôi bỗng rung động rất nhẹ.
Sau những chuyện đã xảy ra với Giang Mộ Ngôn, tôi từ lâu không còn hứng thú với bất kỳ người đàn ông nào.
Nhưng Trần Mặc đem lại một cảm giác rất khác.
Ở bên anh, tôi cảm thấy nhẹ nhàng và dễ chịu.
“Được thôi. Nhưng có lẽ tôi không thú vị như anh đang tưởng tượng.”
Tôi nói.
“Điều đó cứ để tôi tự đ.á.n.h giá.”
Trần Mặc mỉm cười.
Sau khi buổi tiệc kết thúc, anh chủ động đề nghị đưa tôi về.
Trên xe, chúng tôi tiếp tục trò chuyện, không khí vô cùng thoải mái.
“Giám đốc Tô, tôi có thể hỏi cô một chuyện riêng tư không?”
Trần Mặc bất ngờ lên tiếng.
“Anh muốn hỏi chuyện gì?”
“Cô… hiện tại đã có bạn trai chưa?”
Tôi hơi khựng lại rồi bật cười.
“Câu hỏi của anh thẳng thắn thật đấy.”
“Xin lỗi nếu tôi đã mạo phạm.”
Anh tỏ ra lúng túng.
“Không sao.”
Tôi lắc đầu.
“Hiện tại tôi vẫn độc thân.”
“Thật tốt quá.”
Trần Mặc thở phào.
“Ý tôi là… tôi rất vui vì mình vẫn có cơ hội theo đuổi cô.”
“Theo đuổi tôi sao?”
Tôi nhướng mày.
“Anh chắc chắn chứ, Trần tổng?”
“Rất chắc chắn.”
Anh nhìn tôi bằng ánh mắt nghiêm túc.
“Dù biết bản thân có thể không xứng, tôi vẫn muốn thử một lần.”
Tôi nhìn anh, trong lòng bỗng cảm thấy buồn cười.
Đã bao lâu rồi không có người trực tiếp nói muốn theo đuổi tôi?
Hơn nữa, đó còn là một lời bày tỏ chân thành như vậy.
“Vậy anh cứ thử đi.”
Tôi nói.
“Nhưng tôi không phải người dễ dàng theo đuổi.”
“Tôi đã chuẩn bị tinh thần từ trước.”
Trần Mặc cười đáp.
Kể từ hôm ấy, Trần Mặc thật sự bắt đầu theo đuổi tôi.
Mỗi buổi sáng, anh đều gửi tin nhắn chào ngày mới. Mỗi tối trước khi ngủ, anh lại chúc tôi ngủ ngon.
Khi biết tôi bận rộn, anh sẽ âm thầm gửi cà phê cùng đồ ăn nhẹ đến văn phòng.
Đến cuối tuần, anh thường mời tôi xem phim hoặc dùng bữa tối.
Cách theo đuổi của anh rất nhẹ nhàng, chu đáo và tinh tế.
Anh không bao giờ khiến tôi cảm thấy bị ép buộc hay khó chịu.
Quan trọng hơn, Trần Mặc chưa từng dò hỏi quá khứ của tôi, cũng không có ý định lợi dụng những gì tôi đang sở hữu.
Theo thời gian, tôi bắt đầu thích cảm giác được ở bên anh.
Ba tháng sau, chúng tôi chính thức trở thành người yêu.
Trần Mặc vui mừng như một đứa trẻ vừa nhận được món quà mong đợi từ lâu.
“Vân Vân, cảm ơn em vì đã cho anh cơ hội.”
Anh ôm tôi thật c.h.ặ.t.
“Đồ ngốc, người phải nói cảm ơn là em mới đúng.”
Tôi tựa đầu vào l.ồ.ng n.g.ự.c anh.
“Cảm ơn anh đã khiến em một lần nữa tin rằng tình yêu thật sự vẫn tồn tại.”
“Anh sẽ luôn trân trọng em.”
Trần Mặc dịu dàng vuốt tóc tôi.
“Suốt cả cuộc đời.”
Tôi nhắm mắt, tận hưởng cảm giác ấm áp trong vòng tay anh.
Cảm giác ấy hoàn toàn khác với khi tôi ở bên Giang Mộ Ngôn.
Ở cạnh Giang Mộ Ngôn, tôi luôn phải đề phòng, tính toán và lo lắng.
Nhưng khi ở bên Trần Mặc, tôi có thể hoàn toàn thả lỏng và tin tưởng.
Có lẽ đây mới là tình yêu thật sự.
8.
Đúng lúc tôi đang đắm chìm trong những ngày tháng hạnh phúc, một tin tức bất ngờ lại phá vỡ sự yên bình.
Lâm Thi Vũ đã trở về nước.
Cô ta gọi điện cho tôi với giọng đầy khẩn cầu.
“Vân Vân, tôi biết mình không còn tư cách liên lạc với cậu. Nhưng tôi thật sự có một chuyện rất quan trọng muốn nói.”
“Chuyện gì?”
Tôi lạnh nhạt hỏi.
“Có liên quan đến Giang Mộ Ngôn và sự thật của chuyện năm ấy.”
“Sự thật sao?”
Tôi cười lạnh.
“Đến bây giờ còn sự thật nào mà tôi chưa biết?”
“Xin cậu cho tôi một cơ hội, chỉ một lần thôi.”
Giọng cô ta vô cùng thành khẩn.
“Nếu nghe xong mà cậu vẫn không muốn nhìn thấy tôi, tôi sẽ lập tức biến mất và không bao giờ xuất hiện trước mặt cậu nữa.”
Tôi suy nghĩ trong giây lát, cuối cùng vẫn đồng ý.