“Tại sao?”
Tôi hỏi.
“Phương án của cô quá lý tưởng hóa.”
Anh nói.
“Phải cân nhắc mức độ khó khi thi công thực tế và chi phí.”
Sau đó anh kiên nhẫn giảng cho tôi rất nhiều chi tiết thao tác thực tế.
Lúc này tôi mới nhận ra giữa lý thuyết và thực tế quả thật có khoảng cách rất lớn.
Từ đó trở đi, tôi bắt đầu khiêm tốn học hỏi anh.
Anh cũng sẵn lòng chỉ tôi, thường xuyên chia sẻ kinh nghiệm và kỹ năng.
Dần dần, quan hệ giữa chúng tôi trở nên thân thiết hơn.
Có một ngày tăng ca tới rất muộn, trong văn phòng chỉ còn hai chúng tôi.
Anh đi tới, đưa cho tôi một ly cà phê.
“Vất vả rồi, về nghỉ sớm đi.”
Tôi nhận cà phê, cảm ơn.
“Kỹ sư Cố, tôi có thể hỏi anh một câu không?”
“Cô hỏi đi.”
“Tại sao anh chọn làm thiết kế kiến trúc?”
Anh suy nghĩ rồi nói.
“Có lẽ bởi vì tôi thích tạo ra những thứ có thể lưu lại.”
“Kiến trúc là âm nhạc đông cứng, mỗi căn nhà đều có sức sống riêng.”
“Tôi hy vọng những công trình mình thiết kế có thể mang tới sự ấm áp và hạnh phúc cho con người.”
Nghe vậy, trong lòng tôi hơi rung động.
Đã từng có lúc, Lục Diễn Chu cũng nói những lời tương tự.
Nhưng sau này tôi mới phát hiện, anh ta nói những lời ấy chỉ để lấy lòng tôi.
Còn Cố Cảnh Xuyên nói ra những lời này vì thật lòng yêu nghề.
“Còn cô?”
Anh hỏi.
“Tại sao cô chọn ngành này?”
“Tôi…”
Tôi nghĩ một lúc.
“Có lẽ bởi vì tôi cũng muốn tạo ra những thứ tốt đẹp.”
Anh cười.
“Vậy cùng cố gắng.”
Khoảnh khắc đó, tôi nhìn thấy ánh sáng trong mắt anh.
Thuần khiết và sáng ngời.
Ngày tháng trôi qua, tôi ngày càng thích nghi với công ty mới.
Trong công việc, tôi nhận được rất nhiều sự giúp đỡ từ Cố Cảnh Xuyên, tiến bộ rất nhanh.
Trong cuộc sống, tôi cũng dần bước ra khỏi bóng tối của cuộc tình tan vỡ.
Cuối tuần, tôi sẽ hẹn bạn ra ngoài mua sắm, xem phim.
Hoặc một mình tới thư viện đọc sách, làm phong phú bản thân.
Mẹ thấy trạng thái của tôi ngày càng tốt, cũng yên tâm hơn nhiều.
“Đường Đường, nghe nói Cố Cảnh Xuyên ở công ty con rất chăm sóc con?”
Bà thử hỏi.
“Vâng, anh ấy khá tốt.”
Tôi nói.
“Vậy cậu ấy có…”
Mẹ tôi muốn nói lại thôi.
“Mẹ, mẹ nghĩ gì vậy?”
Tôi dở khóc dở cười.
“Chúng con chỉ là đồng nghiệp bình thường.”
“À.”
Mẹ hơi thất vọng.
“Mẹ còn tưởng…”
“Tưởng gì?”
Tôi ngắt lời bà.
“Bây giờ con không muốn yêu đương, chỉ muốn tập trung làm việc.”
“Được được được, con quyết định.”
Mẹ bất lực lắc đầu.
Nhưng duyên phận đôi khi chính là kỳ diệu như vậy.
Càng không nghĩ tới, nó càng tìm tới.
Hôm đó, công ty tổ chức hoạt động tập thể, đi leo núi ở ngoại ô.
Khi leo tới lưng chừng núi, tôi vô tình trẹo chân.
Đau đến mức tôi ngồi dưới đất, không đứng lên nổi.
Các đồng nghiệp đều rất sốt ruột, người đỡ tay, người định dìu tôi đứng dậy.
Cố Cảnh Xuyên đi tới, ngồi xổm xuống xem cổ chân tôi.
“Sưng rồi, có thể bị căng dây chằng.”
Anh nói.
“Không đi được nữa, để tôi cõng cô xuống núi.”
“Không cần, không cần, tôi tự đi được.”
Tôi vội từ chối.
“Đừng cố nữa.”
Anh nói.
“Kéo dài sẽ nghiêm trọng hơn.”
Nói xong, anh quay lưng lại, ra hiệu tôi nằm lên.
Tôi do dự, cuối cùng vẫn nằm lên lưng anh.
Lưng anh rất rộng, mang tới cảm giác an tâm.
Đường xuống núi rất dài, anh vẫn luôn cõng tôi, không than một câu.
Tôi có thể cảm nhận hơi thở anh ngày càng gấp, trán cũng lấm tấm mồ hôi.
“Kỹ sư Cố, anh để tôi xuống nghỉ một lát đi.”
Tôi nói.
“Không cần, sắp tới chân núi rồi.”
Anh nói.
Khoảnh khắc đó, trong lòng tôi dâng lên một cảm giác khác lạ.
Xuống tới chân núi, anh lái xe đưa tôi tới bệnh viện.
Kết quả kiểm tra cho thấy đúng là căng dây chằng, cần nghỉ ngơi một tuần.
Anh lấy t.h.u.ố.c giúp tôi, rồi lại đưa tôi về nhà.
“Mấy ngày này đừng đi lại, nghỉ ngơi cho tốt.”
Anh dặn.
“Có chuyện gì thì gọi cho tôi.”
“Cảm ơn anh, kỹ sư Cố.”
Tôi nói.
“Không có gì.”
Anh cười.
“Đồng nghiệp với nhau, nên làm.”
Sau khi anh đi, tôi ngồi một mình trên sofa, nhìn túi t.h.u.ố.c trong tay đến ngẩn người.
Trong đầu cứ lặp đi lặp lại cảnh anh cõng tôi xuống núi.
Tim không hiểu sao đập nhanh hơn.
Tôi lắc đầu, cố đuổi những suy nghĩ linh tinh ấy đi.
“Thẩm Đường, đừng nghĩ nhiều.”
Tôi tự nói với mình.
“Người ta chỉ tốt bụng giúp cô thôi.”
Nhưng có những thứ một khi đã bén rễ trong lòng thì rất khó nhổ bỏ.
Trong một tuần nghỉ ngơi, ngày nào Cố Cảnh Xuyên cũng nhắn tin hỏi thăm tôi.
Có lúc hỏi vết thương hồi phục thế nào, có lúc chia sẻ vài chuyện thú vị trong công việc.
Cuộc trò chuyện giữa chúng tôi từ khách sáo ban đầu dần trở nên tự nhiên hơn.
Một tuần sau, tôi trở lại công ty.
Anh nhìn thấy tôi, cười hỏi.
“Chân khỏi rồi?”
“Khỏi rồi, cảm ơn anh quan tâm.”
Tôi nói.
“Vậy là tốt.”
Anh nói.
“Đúng rồi, phương án của dự án lần trước tôi đã sửa vài chỗ, cô xem thử có ý kiến gì không.”
Chúng tôi lại trở về quan hệ đồng nghiệp bình thường.
Nhưng tôi có thể cảm nhận có thứ gì đó đã âm thầm thay đổi.
Ba tháng sau, công ty nhận một dự án lớn.
Thiết kế một trung tâm văn hóa thành phố, quy mô rất lớn, thời gian cũng rất gấp.
Cố Cảnh Xuyên là kiến trúc sư chủ trì, tôi được chọn vào nhóm của anh.
Khoảng thời gian đó, hầu như ngày nào chúng tôi cũng tăng ca tới khuya.
Một buổi tối, mọi người đều đang chạy phương án, gọi một đống đồ ăn ngoài.
Ăn được một nửa, tôi đột nhiên nhớ ra một chuyện.
“Kỹ sư Cố, có phải sắp tới sinh nhật anh rồi không?”
Anh sững ra.
“Sao cô biết?”
“Tôi từng xem hồ sơ của anh.”
Tôi nói.
“Ngày 15 tháng 11, đúng không?”
“Đúng.”
Anh gật đầu.
“Sao cô đột nhiên hỏi chuyện này?”
“Không có gì, hỏi tùy tiện thôi.”
Tôi nói.
Nhưng thực ra tôi đã âm thầm chuẩn bị quà sinh nhật cho anh.
Tôi cũng không biết tại sao mình làm vậy.
Chỉ đơn giản muốn làm gì đó cho anh.
Ngày sinh nhật, anh vẫn đi làm như bình thường, hoàn toàn không có ý định ăn mừng.