Bùi Tuyết Đường cười càng lớn hơn.
"Vậy ngươi phải tính cho chuẩn vào, đừng để đến lúc bị người ta đập mất chiêu bài."
Ta cụp mắt xuống, nhưng lòng bàn tay lại từng chút từng chút siết c.h.ặ.t. Cố Lâm Xuyên đ.á.n.h giá Yến Chấp hồi lâu, cuối cùng vẫn không nhận ra hắn.
Hắn quay sang ta, ra lệnh: "Theo ta hồi phủ. Nếu còn dám tự ý ra ngoài, mối hôn sự này lập tức hủy bỏ."
Hắn vẫn mang chuyện từ hôn ra để dọa nạt ta, cứ ngỡ đó là lời mà ta sợ phải nghe nhất. Ta ngước đôi mắt ngấn lệ lên.
"Ta sẽ theo thế t.ử về... chỉ là chỗ của bá mẫu, còn mong ngài thay ta nói giúp vài lời."
Cố Lâm Xuyên gạt tay tỏ vẻ mất kiên nhẫn, để đám gia đinh dẫn ta đi.
Yến Chấp ở phía sau cất cao giọng gọi ta: "Tiểu thư nếu tin quẻ bói của ta, hôm nào đến tìm ta dưới gốc cây liễu thứ ba ở phía tây Miếu Thành Hoàng, không lấy một đồng, chỉ kết thiện duyên."
Bùi Tuyết Đường quay lại nhổ toẹt một bãi nước bọt về phía hắn.
Trước khi bước lên xe ngựa của Cố gia, ta khẽ nháy mắt ra hiệu cho ma ma. Bà cố ý lùi lại phía sau cùng, lén lút nhét một tờ giấy vào tay Yến Chấp.
Khi bánh xe lăn bánh, qua khe hở của tấm rèm, ta nhìn thấy hắn tháo mặt nạ xuống, khẽ gật đầu với ta một cái.
Ngay đêm hôm đó, tại viện ngang của Cố phủ đã bốc hỏa. Thế lửa không lớn, chỉ thiêu rụi nửa khung cửa sổ chỗ ở của Bùi Tuyết Đường.
Nhưng trên dưới Cố gia đều một mực khẳng định, đây là trận đại hỏa hoạn ở kho phòng ba năm trước đã quay về đòi nợ.
Đêm đó, Bùi Tuyết Đường xách kiếm xông loạn khắp nơi, điên cuồng lục soát tìm kẻ phóng hỏa. Cố Lâm Xuyên cản không nổi ả, động tĩnh làm kinh động đến lão phu nhân, lần đầu tiên ả bị áp giải đến chính viện phạt quỳ.
Ta ngồi trong tiểu viện của mình, lắng nghe sự hỗn loạn ồn ào bên ngoài, thản nhiên lật sang một trang kinh Phật.
Ngọn lửa đó không phải do tự tay ta châm, ta chỉ sai người thêm một gói lưu huỳnh nhỏ vào trong chậu than của ả.
Lúc ả xách kiếm đã đá lật chậu than, than hồng lăn lên rèm lụa cửa sổ, căn phòng tự nhiên sẽ bốc cháy.
6
Bùi Tuyết Đường không bị đuổi khỏi Cố phủ, nhưng lão phu nhân không cho phép ả tùy tiện ra vào nội viện nữa. Ngược lại, Cố Lâm Xuyên lại thường xuyên lui tới thiên viện nơi ta ở.
Hắn muốn làm ra vẻ cho người ngoài xem, để mọi người tin rằng Cố gia vẫn vô cùng coi trọng cuộc hôn nhân này.
Trong mắt hắn, ta là người đủ yên tĩnh, không bao giờ gặng hỏi điều gì, cũng không chuốc thêm phiền phức cho hắn như Bùi Tuyết Đường.
Mỗi lần hắn đến, ta đều ngồi chép kinh bên cửa sổ, thoạt nhìn vẫn cứ là vị hôn thê cam chịu nghe lời như trước.
Một buổi tối nọ, Cố Lâm Xuyên uống nhiều rượu, nằm nghiêng trên sập mềm đ.á.n.h giá ta.
"Nếu nàng bớt tính toán một chút, thực ra cũng không đến nỗi tệ."
Ta tiếp tục mài mực, đến mí mắt cũng không thèm nhấc lên. Chẳng bao lâu sau, hắn đã mê man chìm vào giấc ngủ.
Ma ma từ gian ngoài đi vào, giấu một bức mật thư vào cạnh tay ta.
"Yến công t.ử gửi đến. Tháng này Cố gia đã vận chuyển ba lô hàng lên Bắc cảnh, đồ đạc được giấu dưới đáy các thùng trà, sáng sớm mai sẽ xuất thành."
Ngày hôm sau trời còn chưa hửng sáng, cổng thành đã bị niêm phong tạm thời.
Yến Chấp nhờ người quen cũ trong triều đình lấy cớ mất trộm quân nhu, chặn thương đội của Cố gia lại để kiểm tra từng xe.
Một rương trà bị quan binh bửa đôi, lớp dưới cùng nhồi nhét đầy các mũi tên vừa mới được rèn cẩn thận.
Những tia sáng lạnh lẽo xếp chồng lên nhau dày đặc, bá tánh vây xem đều có thể nhìn thấy rõ mồn một. Toàn bộ thương đội lập tức bị bắt giữ tại trận.
Tin tức truyền về kinh thành, Cố lão thái gia lo lắng đến mức khí hỏa công tâm, ngất xỉu ngay tại thư phòng.
Cố Lâm Xuyên tất tả chạy vạy nhờ vả khắp nơi, khoé miệng phồng rộp cả lên vì cuống quýt, còn Bùi Tuyết Đường thì từ ban ngày đã không thấy bóng dáng đâu.
Ma ma từ ngoài cửa trở vào, nén giọng xuống thật thấp: "Tiểu thư, bên ngoài phủ xuất hiện không ít gương mặt lạ, đều là người do Yến công t.ử an bài, chỉ đợi Bùi Tuyết Đường ló mặt ra thôi."
"Không cần phải vội."
Ta đem trang kinh văn vừa chép xong hong khô trên án thư.
"Ả ta là kẻ không có nhẫn nại nhất, trước đêm nay ả nhất định sẽ ra tay."
Đêm vừa buông xuống không lâu, trên bức tường viện quả nhiên có một bóng đen bay xuống.
Bùi Tuyết Đường không mang theo trường kiếm, trong tay chỉ cầm vỏn vẹn một thanh đoản đao. Ả xông thẳng vào phòng, mũi đao trực tiếp dí sát vào yết hầu của ta.
"Thẩm Chiêu Ninh, ngươi thật sự coi lão nương không nhìn thấu sao? Những chuyện quái dị trong phủ này, có chuyện nào là không liên quan đến ngươi?"
"Hôm nay ta tiễn ngươi lên đường trước, những kẻ còn lại một kẻ cũng đừng hòng chạy thoát."
Ả ta tuy che mặt, nhưng chất giọng kia thì không một ai có thể nhận nhầm. Ta khẽ ngẩng đầu lên, lưỡi đao sượt qua da thịt, một vệt m.á.u mỏng lăn dọc theo sườn cổ chảy xuống.
"Nếu ngươi g.i.ế.c ta, sáng mai Cố gia sẽ giao nộp ngươi cho nha môn."
Lực tay của ả tăng thêm một phần.