Cô ngẩng đầu lên, không biết có nên thấy may mắn vì hồi đó mình không bị tình yêu làm mù quáng mà đến công ty của anh làm việc hay không, nếu không thì bây giờ cô cũng đã bị quét ra khỏi cửa rồi.
Tuy rằng cách làm của anh cũng là hợp tình hợp lý, nhưng trong lòng cô vẫn luôn thấy nghẹn lại, từng cơn đau li ti cứ thế lan tỏa.
Tối hôm đó, cô về đến nhà và đang nấu cơm.
Thình thịch —— Thình thịch.
Ngoài cửa lại vang lên tiếng gõ cửa.
Cô dừng động tác trên tay lại, đi ra cửa nhìn qua mắt mèo một cái.
Là Mặc Bách Dịch.
“Lạc Lạc, bên ngoài mưa to lắm.”
“Có thể cho anh vào trú một lát không?”
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, cơn mưa mùa hè luôn đến một cách đột ngột, tiếng mưa đập vào mái hiên rào rào truyền tới.
Cô mở cửa, tóc của anh đã bị nước mưa làm ướt, bết dính vào trán, trên lông mày còn đọng lại vài giọt nước, điều này lại càng làm tăng thêm vài phần bướng bỉnh, lạnh lùng cho anh.
“Vào trước đi.”
Cô quay người trở lại nhà bếp, không nhìn anh nữa.
Nhưng lại không nghe thấy tiếng bước chân của người phía sau đi theo. Quay đầu lại nhìn, Mặc Bách Dịch đang đứng ở lối ra vào, dường như không biết phải làm thế nào cho phải, trông vô cùng lúng túng.
Lúc này cô mới quay lại, lấy cho anh một đôi dép đi trong nhà:
“Là size của em, có thể hơi nhỏ một chút.”
Mặc Bách Dịch “ừ” một tiếng, ngoan ngoãn thay dép vào, rồi lại một lần nữa chăm chú nhìn cô.
Cô nhướng mi mắt lên, cũng nhìn anh một cái, trong mắt không hề có chút gợn sóng nào:
“Giả vờ cẩn thận từng li từng tí như thế.”
“Lúc trước khi tra địa chỉ của tôi sao không giả vờ đi?”
Sự ung dung trên mặt Mặc Bách Dịch có chút rạn nứt, ánh mắt nhìn cô nhiều thêm vài phần uất ức gần như khó lòng nhận ra.
Đúng vậy, gần như khó lòng nhận ra, nhưng lại vừa vặn để cô phát hiện.
“Lạc Lạc.”
Mặc Bách Dịch tiến lên một bước, đưa tay ra muốn chạm vào cô.
Cô lại lùi lại một bước rất đúng lúc, bàn tay anh cứ thế lơ lửng giữa không trung, cứng đờ đầy bất lực.
Không khí im lặng rất lâu, cô nhìn quần áo trên người anh vì bị ướt mà dính c.h.ặ.t vào cơ thể, không nhịn được mà nhíu mày:
“Phòng tắm ở đằng kia, anh vào tắm rửa đi.”
Lúc này Mặc Bách Dịch mới chuyển động, im lặng đi về phía phòng tắm.
Cô cũng kiềm chế cảm xúc của mình, tiếp tục nấu cơm.
“Lạc Lạc.”
“Có thể lấy cho anh một chiếc khăn lau được không?”
Cô bỗng quên mất chuyện này, cô vội vàng chạy vào phòng ngủ lấy một chiếc khăn tắm mới, lại mở tủ quần áo lấy ra một chiếc áo.
Trước đây quần áo của hai người đều để chung một chỗ, lần này khi dọn ra ngoài cô lại cầm nhầm một chiếc áo sơ mi của anh, vừa vặn có thể đem ra dùng rồi.
Cô gõ gõ cửa phòng tắm, cửa mở ra rất nhanh, hơi nước ấm áp trong phòng tắm cứ thế ùn ùn đùn ra ngoài, cùng với đó là cánh tay của Mặc Bách Dịch. Cánh tay anh được rèn luyện rất tốt, đường nét cơ bắp mượt mà, còn ẩn hiện những đường gân xanh rắn rỏi.
Cô đưa quần áo đến bên tay anh, nhưng anh lại giống như không bắt lấy được, liền thò ra ngoài thêm một chút, chộp lấy cổ tay cô. Rồi lại như bị giật mình, nhanh ch.óng lướt qua tay cô, cầm lấy quần áo rồi rụt vào trong.
Khi Mặc Bách Dịch bước ra, cô cũng đã nấu xong cơm, đang bưng thức ăn lên bàn.
Đều là những món ăn mang hương vị gia đình, trứng xào cà chua, cải thìa xào và một đĩa thịt xào ớt.
Ánh mắt chằm chằm của Mặc Bách Dịch khiến cô không thể ngó lơ, cô ngẩng đầu lên, ánh mắt anh tối đen như mực, u ám không rõ cảm xúc.
Bốn năm bên nhau, cô biết đây là biểu hiện cho thấy tâm trạng anh đang không tốt, nhưng họ đã chia tay rồi, đây không còn là chuyện cô nên quản nữa.
“Ăn cơm xong anh có thể đi rồi.”
“Mưa đã nhỏ đi nhiều rồi.”
Cô vừa lùa cơm trong bát, vừa tự mình nói.
“Chuyện của bố em không phải là ý muốn của anh.”
Động tác gắp thức ăn của cô khựng lại một nhịp, rồi nhanh ch.óng khôi phục lại bình thường.
“Vâng.”
“Để bác quay lại đi, anh rất xin lỗi.”
“Không cần đâu, bây giờ chúng ta đã chia tay rồi, anh không cần phải giúp tôi nữa.”
“Bữa tối nay coi như là trả lại ân tình này cho anh.”
“Sau này đừng đến tìm tôi nữa.”
Áp suất trong không khí bỗng chốc lạnh hẳn xuống, người bên cạnh dừng lại mọi động tác, cô chỉ có thể nghe thấy tiếng hít thở nặng nề của anh.
Nhưng cô vẫn coi như không có chuyện gì xảy ra, tiếp tục ăn cơm, chỉ là không dám quay đầu lại nhìn anh lấy một cái.
Sau khi ăn xong bữa cơm trong bầu không khí kỳ quái như vậy, cô đặt đũa xuống, khẽ quay đầu lại thì phát hiện anh căn bản chẳng ăn được bao nhiêu.
Anh vốn dĩ đã bị bệnh đau dạ dày nhẹ, vậy mà còn không chịu ăn uống t.ử tế.
Trong mắt cô thoáng hiện lên vài phần phiền muộn, nhưng Mặc Bách Dịch lại tưởng rằng cô đang mất kiên nhẫn nên cũng đặt đũa xuống.
Thôi bỏ đi, anh ta có bệnh gì thì cũng tự có người đến chăm sóc, đến lượt một kẻ dân thường nhỏ bé như cô phải quản sao.
Cô nhanh ch.óng thu dọn bát đũa, sau đó tìm cho anh một chiếc ô, chuẩn bị tiễn khách.
Bóng lưng Mặc Bách Dịch cao gầy, thẳng tắp như cây tùng, nhưng lúc này anh lại rủ đầu xuống, giống như một bông hoa bị mưa gió vùi dập, cứ thế héo úa đi, trông thật cô đơn tịch mịch.
Nhìn thấy anh như vậy, trong lòng cô cũng cảm thấy nghẹn ngào, có chút khó chịu.
Anh quay đầu lại muốn nhìn cô thêm một cái, cô cũng phát hiện ra ánh mắt khát cầu của anh, nhưng cô vẫn quay người đi, khiến anh chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng của mình.
Cửa được anh nhẹ nhàng đóng lại, cô cũng giống như đã mệt mỏi đến cực điểm, cuối cùng mới có không gian để thở dốc.