Vi Ngọc

Chương 9

Vị quan bên cạnh khẽ cười.

“Tiết Noãn là nha hoàn của ngươi.”

“Một nha hoàn dám phóng hỏa trong nhà gia chủ, nếu không có người đứng sau sai khiến thì bản quan tuyệt đối không tin.”

“Tiết Noãn đã tới chỗ ta cáo trạng.”

“Nói rằng chính ngươi sai nàng ta bôi dầu bên cạnh hồ nước ở Vân phủ.”

“Muốn để Bùi Ngọc Dung trượt chân rơi xuống nước, sau đó ngươi ra tay cứu giúp.”

“Như vậy Bùi Ngọc Dung sẽ không thể không gả cho ngươi.”

“Về sau kế hoạch thất bại.”

“Ngươi biết Bùi Ngọc Dung sắp rời khỏi Vân phủ nên lại sai Tiết Noãn phóng hỏa đốt khách phòng, lấy đi hộ tịch văn thư của nàng.”

“Sau khi mọi chuyện xong xuôi, ngươi thấy thời cơ đã tới nên muốn đá Tiết Noãn sang một bên.”

“Tiết Noãn không muốn.”

“Nàng ta có tình cảm với ngươi.”

“Thế nhưng Vân gia lại cấu kết với quan phủ, đẩy toàn bộ tội danh lên đầu nàng ta.”

“Vụ án này đã được trình lên phủ Tô Châu.”

“Vậy thì bản quan nhất định phải điều tra cho rõ.”

“Đối với chuyện này, Vân gia các ngươi có ai có ý kiến gì không?”

Nghe vậy, người Vân gia lập tức không dám lên tiếng nữa.

Một khắc sau, người của quan phủ tìm được hộ tịch văn thư của ta trong phòng Vân Sách.

Chứng cứ vô cùng xác thực.

Người của phủ Tô Châu thẩm tra lại những hạ nhân từng làm chứng chống lại Tiết Noãn.

Tuy phần lớn không đổi lời khai.

Nhưng chỉ cần hỏi kỹ hơn một chút, lời khai đã đầy sơ hở.

Vân phủ bị điều tra triệt để.

Vân Sách mất chức quan, bị tống vào ngục.

Vân lão phu nhân cùng đại phòng cấu kết với quan phủ, vu oan hãm hại người khác, cũng bị kết tội theo.

Về phần Tiết Noãn.

Tuy nàng ta không bị xử phạt thêm, nhưng cũng hoàn toàn đắc tội với Vân gia.

Muốn giữ mạng sống, nàng chỉ có thể rời khỏi Thái Thương.

Những năm qua nàng tích góp chẳng được bao nhiêu.

May mà phủ Tô Châu đồng ý sắp xếp cho nàng một công việc ở t.ửu lâu.

Sau khi chuyện của Vân gia kết thúc, ta đưa biểu cô và Vân Chỉ cùng lên kinh.

Kỳ tuyển chọn nữ quan năm ấy, ta thuận lợi trúng tuyển.

Ta vốn đã chuẩn bị cho ngày này nhiều năm.

Trong kỳ tuyển chọn, ta được Hoàng hậu để mắt tới.

Cuối cùng được phân vào Thượng Cung cục làm việc.

Còn Vân Chỉ.

Năm thứ hai sau khi tới kinh thành, nàng gặp được vị Quận vương kia.

Mùa thu năm ấy, hai người thành thân.

Ta được đặc cách xuất cung tham dự hôn lễ.

Biểu cô tuy bệnh nặng, nhưng vì chuyện vui nên sắc mặt hồng hào hơn nhiều.

Tinh thần cũng tốt lên trông thấy.

Nhiều năm sau đó.

Vân Chỉ và Quận vương ân ái hòa thuận.

Con cháu đầy đàn.

Năm ta trở thành Thượng Cung.

Có người muốn dùng một nữ nhân để kéo ta xuống.

Nữ nhân đó nói ta không phải Bùi Ngọc Dung thật.

Còn nàng ta mới là người thật.

Sự việc nhanh ch.óng bị làm lớn.

Hoàng hậu truyền ta tới đối chất.

Nhìn kỹ lại…người kia chính là Tiết Noãn.

Năm năm không gặp.

Nàng ta dường như đã già đi hai mươi tuổi.

Điên điên dại dại.

Lời nói trước sau mâu thuẫn.

Ta xin Hoàng hậu cho tra lại hồ sơ năm đó của phủ Tô Châu.

Trong đó có ghi rõ chuyện Vân Sách và Tiết Noãn từng âm mưu cướp đoạt thân phận của ta.

Chứng cứ xác thực.

Kẻ đứng sau bày mưu tính kế hoàn toàn thất bại.

Mà Tiết Noãn khi nhìn thấy phượng quan lại đột nhiên phát điên.

Nàng ta gào lên rằng mình mới là Hoàng hậu.

Rồi lao tới cướp phượng quan.

Cuối cùng bị thị vệ cung đình một kiếm đ.â.m c.h.ế.t.

Hoàng hậu nói với ta:

“Bản cung đã cho người điều tra.”

“Vân Sách trong ngục đã bị lây dịch bệnh.”

“Tuy Vân gia bỏ rất nhiều tiền chữa khỏi cho hắn, nhưng vẫn để lại bệnh căn.”

“Ngày nào cũng ho không ngừng.”

“Lại còn thường xuyên thần trí không tỉnh táo.”

“Bản cung còn nghe nói, lúc thì hắn gọi tên Tiết Noãn.”

“Lúc lại gọi tên ngươi.”

“Để tránh đêm dài lắm mộng, bản cung đã xử lý hắn rồi.”

Ta cúi người hành lễ.

“Đa tạ nương nương giúp đỡ.”

Cuộc đời của bọn họ đã kết thúc.

Nhưng câu chuyện của ta mới chỉ vừa bắt đầu.

Ngoại truyện Vân Sách

Thuở thiếu niên, Vân Sách từng yêu một người.

Nàng xuất thân thấp kém.

Nhưng lại khát khao một bầu trời rộng lớn.

Nàng không muốn ở bên cạnh hắn làm nha hoàn thân cận.

Càng không muốn trở thành một thiếp thất.

Đúng lúc ấy, biểu chất nữ của thẩm thẩm hắn tới Vân phủ thăm người thân.

Người đó chính là Bùi Ngọc Dung.

Nàng đang trên đường lên kinh tham gia tuyển chọn nữ quan.

Bùi Ngọc Dung xuất thân từ Bùi thị.

Gia thế hiển hách.

Lại có cơ hội vào cung làm nữ quan.

Tiền đồ vô cùng rộng mở.

Tiết Noãn luôn lén nhìn Bùi Ngọc Dung.

Vân Sách biết, nàng đang hâm mộ.

Vì thế, Vân Sách đã mạo hiểm đưa ra một quyết định.

Hắn cho người bôi dầu bên cạnh hồ nước trong Vân phủ.

Mà gần hồ lại là nơi tổ mẫu thường ngồi uống trà, trò chuyện cùng khách.

Hôm ấy, Vân Sách chủ động đề nghị tổ mẫu mời Bùi Ngọc Dung tới.

Sau đó Bùi Ngọc Dung rơi xuống nước.

Vân Sách giả vờ cứu người rồi cùng nàng rơi xuống hồ.

Cứ như vậy, Bùi Ngọc Dung mất thanh danh.

Không thể không gả cho hắn.

Vân Sách lợi dụng sự thuận tiện trong nha môn để làm giả hôn thư.

Hộ tịch văn thư của Bùi Ngọc Dung cùng khối ngọc bội chứng minh thân phận nàng đều bị hắn đưa cho Tiết Noãn.

“Ta biết chí hướng của nàng.”

“Đây là chuyện cuối cùng ta có thể làm vì nàng.”

Tiết Noãn vô cùng cảm động.

Ngay trong ngày hôm đó đã mang theo những thứ ấy lên đường.

Nhiều năm sau.

Vân Sách và Bùi Ngọc Dung trở thành đôi phu thê ân ái khiến người người ngưỡng mộ.

Cầm sắt hòa hợp.

Bạc đầu giai lão.

Người ngoài đều nói hắn cưới được một người vợ hiền thục lại xinh đẹp.

Nhưng trong lòng Vân Sách luôn nghĩ…

Dù tốt đến đâu, nàng cũng không phải Tiết Noãn.

Thế nhưng khi bệnh nặng, hắn gửi thư cho Tiết Noãn.

Tiết Noãn lại chưa từng hồi âm.

Bệnh tình của Vân Sách càng lúc càng nặng.

Hắn thường xuyên mất đi ý thức.

Ngay cả bản thân đã làm gì cũng không nhớ rõ.

Những lúc tỉnh táo.

Người ở bên cạnh hắn chỉ có Bùi Ngọc Dung.

Nàng nhiều năm như một.

Chăm sóc hắn.

Bầu bạn cùng hắn.

Khi mở mắt ra lần nữa.

Vân Sách phát hiện mình đang ở trong biển lửa.

Ký ức ập đến như sóng thần.

Hắn đã quay trở về thời điểm Bùi Ngọc Dung vừa tới Vân phủ.

Nhưng mọi chuyện đều khác với kiếp trước.

Bùi Ngọc Dung không hề rơi xuống nước.

Ngược lại còn một mực khẳng định Tiết Noãn đã trộm ngọc bội của nàng.

Mà hắn vì oán hận Bùi Ngọc Dung nên phóng hỏa đốt khách phòng.

Vân Sách nhìn Bùi Ngọc Dung lạnh nhạt đến cực điểm với mình.

Trong đầu bỗng xuất hiện một suy nghĩ.

Nàng giống hắn.

Nàng cũng đã sống lại một lần.

Vân Sách không hiểu.

Vì sao Bùi Ngọc Dung nhất quyết phải lên kinh tham gia tuyển chọn nữ quan.

Kiếp trước gả cho hắn…

Chẳng phải nàng cũng sống rất tốt sao?

Nếu nàng không muốn ở lại.

Vậy hắn tự có cách khiến nàng ở lại.

Thế nhưng mọi chuyện đều không giống như tính toán của hắn.

Bùi Ngọc Dung lại liên thủ với cả Tiết Noãn để tố cáo hắn.

Bất kể hắn gửi bao nhiêu lá thư lên kinh.

Bùi Ngọc Dung cũng chưa từng hồi âm.

Cho đến lúc c.h.ế.t, Vân Sách vẫn không hiểu vì sao Bùi Ngọc Dung của kiếp trước luôn dịu dàng thuận theo hắn.

Kiếp này lại có thể vì một chuyện như thế mà hận hắn đến tận xương tủy.

Hết.

Chương 9 - Vi Ngọc - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia