1

“Chị ơi, em xin chị đấy! Chị đi họp phụ huynh thay em nhé? Thầy chủ nhiệm lớp em đẹp trai cực kỳ luôn, thật đấy!”

Nhìn cô em gái kém mình hơn chục tuổi, tôi chỉ biết lặng lẽ thở dài.

“Nhà mình vốn có truyền thống học hành t.ử tế. Bố mẹ thì khỏi nói, đến cả bà nội cũng tốt nghiệp trường sư phạm chính quy. Sao đến lượt em... lại đứng bét cả khối thế này?”

Chẳng lẽ đúng là vật cực tất phản?

Bảo tôi đi họp phụ huynh cho học sinh đứng bét cả khối, mặt tôi cũng chưa dày đến thế.

“Thôi bỏ đi, em bảo bố mẹ đưa đi.”

Em gái tròn mắt nhìn tôi.

“Chị, chuyện này mà để bố mẹ biết, chị nghĩ em còn sống nổi không?”

Nó bày ra vẻ liều mạng.

“Em trả tiền cho chị.”

Tôi chẳng hề d.a.o động.

“Em thì có được bao nhiêu tiền.”

Tôi còn lạ gì túi tiền của nó nữa.

Em gái sốt sắng nói:

“Nhưng thầy chủ nhiệm lớp em thật sự đẹp trai lắm!”

Tiền thì không dụ được tôi.

Nhưng câu này thì đúng là có sức hấp dẫn.

Tôi muốn xem thử, rốt cuộc người đàn ông được cô em cuồng trai của mình khen đẹp trai thì trông thế nào.

Tôi im lặng một lúc rồi nói:

“Thật ra... chị có thể thử xem.”

...

Đã xác định là đi ngắm trai đẹp nên trước khi ra khỏi nhà, tôi còn đặc biệt trang điểm thật kỹ.

Ngồi giữa một đám cô chú phụ huynh, tôi cảm thấy mình đúng là một thiếu nữ xinh đẹp đang tỏa sáng rực rỡ.

Tự thấy bản thân vô cùng ổn.

Tiếng chuông vào lớp vang lên.

Một bóng người cao ráo, thon dài chậm rãi bước vào phòng học.

Anh mặc sơ mi trắng phối với quần dài. Dù còn chưa làm gì, chỉ từng cử chỉ giơ tay nhấc chân cũng đã tự nhiên toát lên khí chất sang trọng khiến người ta không sao rời mắt.

Nhìn gương mặt tuấn tú như được chạm khắc của người đàn ông, các bậc phụ huynh bên dưới lập tức xôn xao, không ngừng trầm trồ.

“Thầy giáo này đẹp trai chẳng kém gì minh tinh.”

“Trời ơi! Đẹp trai quá đi mất! Nghe nói còn là giáo viên chất lượng cao nhất mà trường này mời về đấy.”

“Con gái lớn nhà tôi vẫn chưa lấy chồng, giá mà giới thiệu được cho thầy thì tốt quá!”

“Này này này, mọi người đừng có tranh với tôi nhé, thầy giáo này là tôi để ý trước rồi.”

...

Đừng nói đến những phụ huynh khác.

Lúc này, người kinh ngạc nhất chính là tôi, miệng há to đến mức nhét vừa cả quả trứng gà.

Phải thừa nhận rằng, mấy năm không gặp, sức hút của Bùi Hằng chẳng hề giảm bớt, thậm chí còn lợi hại hơn trước...

Đến cả các cô chú phụ huynh cũng bị sức hút của anh chinh phục hoàn toàn.

Em gái tôi không hề lừa tôi.

Thầy chủ nhiệm của nó đúng là cực kỳ đẹp trai, cực kỳ cuốn hút.

Nhưng mà...

Đó là người yêu cũ của tôi!!!

Khoảnh khắc nhìn thấy người bước vào, tôi c.h.ế.t sững tại chỗ. Đến khi hoàn hồn, việc đầu tiên tôi nghĩ tới là lén chuồn đi.

Nào ngờ ánh mắt lạnh nhạt trên bục giảng vừa khéo rơi đúng vào người tôi.

Tôi chỉ còn biết cứng đờ người, miễn cưỡng ngồi yên tại chỗ.

“Mời mọi người giữ trật tự.”

Giọng nói trầm thấp cất lên.

Buổi họp phụ huynh chính thức bắt đầu.

Mà hai cô ngồi cạnh tôi vẫn hào hứng bàn tán xem rốt cuộc ai mới có cơ hội trở thành mẹ vợ của thầy giáo.

2

Ngày còn đi học, Bùi Hằng chính là nam thần lạnh lùng nổi tiếng của trường, cực kỳ khó theo đuổi.

Không hề khoa trương khi nói rằng, hơn nửa số nữ sinh trong trường đều thầm thương trộm nhớ anh.

Giống như bao cô gái đang ôm ấp những rung động tuổi thanh xuân, tôi cũng lặng lẽ thích anh.

Chuyện này bị cô bạn cùng phòng của tôi, người được mệnh danh là hoa khôi của trường, phát hiện.

Cô ta lập tức cười nhạo tôi.

“Cũng không tự nhìn lại mình xem có xứng hay không mà dám thích người khác biệt một trời một vực như vậy.”

Tôi nổi nóng.

“Tôi không xứng, chẳng lẽ cô thì xứng?”

Hoa khôi vô cùng tự tin.

“Tất nhiên là tôi hơn cô rồi. Tôi dám chắc, dù cả trường có theo đuổi anh ấy thì anh ấy cũng chẳng đồng ý, ngoại trừ tôi.”

Nhìn vẻ mặt kiêu ngạo của cô ta, tôi chỉ muốn nhổ thẳng một bãi nước bọt vào mặt.

“Đừng có buồn cười nữa được không? Chỉ đẹp hơn người khác một chút mà tưởng cả thế giới phải quay quanh mình à?”

“Cô chẳng phải nói ngoài cô ra thì anh ấy sẽ không nhận lời ai sao? Hay là chúng ta cược một ván?”

“Hừ.”

Hoa khôi vẫn đầy tự tin.

“Cược thì cược.”

Để theo đuổi được Bùi Hằng, tôi đã lên hẳn một kế hoạch dài hơi.

Nào là sáng, trưa, tối mang cơm cho anh, rồi đủ kiểu quan tâm, hỏi han, động viên... tôi đều đã tính sẵn.

Ngày hôm sau, trên sân trường, tôi giả làm sinh viên phát tờ rơi, tiến đến gần Bùi Hằng rồi dò hỏi:

“Bạn học, cậu đẹp trai quá! Tớ có thể theo đuổi cậu không?”

Không ngờ tôi còn chưa kịp thi triển chiêu trò thì anh đã gật đầu ngay.

“Không cần theo đuổi, tôi đồng ý.”

Lúc ấy, tôi sững sờ.

Thế là...

Đóa hoa trên đỉnh núi cao Bùi Hằng cứ thế bị tôi theo đuổi thành công một cách dễ dàng.

Trên bục giảng, người đàn ông vẫn đang giải thích nội dung chính của buổi họp phụ huynh. Giọng nói trầm ấm, mang theo sức hút rất riêng, khiến người nghe vô cùng dễ chịu.

Đúng lúc ấy, anh đi ngang qua chỗ tôi.

Tôi khẽ nhắm mắt lại.

Dường như tôi vẫn cảm nhận được hơi thở của anh.

Vẫn dịu dàng...

Vẫn khiến người ta thấy an lòng như mấy năm trước.

Thật ra, sau khi chính thức hẹn hò, mọi chuyện giữa chúng tôi vẫn luôn rất suôn sẻ.

Anh đối xử với tôi cũng vô cùng tốt.

Ai cũng nói tôi gặp may, mới có thể khiến một người đàn ông đẹp trai như vậy toàn tâm toàn ý yêu mình.

Ở bên Bùi Hằng, tôi cũng luôn cảm thấy hạnh phúc và ngọt ngào.

Thế nhưng sau khi tốt nghiệp đại học, chúng tôi lại yêu xa.

Mỗi ngày chỉ có thể gửi gắm nỗi nhớ dành cho nhau qua màn hình điện thoại.

Chương 1 - Vị Ngọt Mùa Hạ - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia