Tôi chợt nhớ đến việc anh đã thẳng thắn thừa nhận trước mặt bố mẹ rằng suốt bao năm qua, anh vẫn chưa từng quên tôi.

Một dòng nước ấm bất giác dâng lên trong lòng.

Tôi siết c.h.ặ.t điện thoại, tim đập nhanh hơn.

[Nhưng năm đó là em bỏ anh. Anh thật sự không để bụng sao?]

Rõ ràng khi ấy tình cảm giữa chúng tôi không hề có vấn đề gì, vậy mà tôi lại vội vàng nói lời chia tay như thế.

Đổi lại là ai cũng khó lòng chấp nhận được.

Không ngờ anh nhanh ch.óng trả lời:

[Năm đó chúng ta yêu xa, thiếu sự sẻ chia và gắn kết về tình cảm. Hơn nữa, anh cũng đã biết được rằng trước khi chia tay anh, em từng phải nhập viện.]

Suy nghĩ của tôi bất giác trôi về những chuyện năm xưa.

Anh lại gửi thêm tin nhắn, như muốn cho tôi một lời bảo đảm.

[Những chuyện đó đều đã qua rồi. Sau này, chỉ cần em cần anh, quay đầu lại nhất định sẽ thấy anh ở đó.]

Tôi nằm trên giường, lặng lẽ nhìn những dòng chữ anh gửi đến, cổ họng nghẹn lại không sao kìm được.

Ngay sau đó, anh gửi cho tôi một đoạn tin nhắn thoại dài sáu mươi giây.

“Hạ Dao, suốt bao năm qua, anh chưa từng quên em. Anh thật sự không dám tưởng tượng những ngày tháng sau này nếu không có em, anh sẽ trở thành thế nào. Chúng ta quay lại với nhau nhé. Anh yêu em. Sau này, bất kể xảy ra chuyện gì, chúng ta cũng đừng chia xa nữa.”

Tôi nghe đi nghe lại đoạn tin nhắn thoại anh gửi, cảm xúc trong lòng cũng càng lúc càng mãnh liệt.

Nước mắt không kìm được mà trượt khỏi khóe mi.

Tôi cũng gửi cho anh một tin nhắn thoại.

“Ừm, chúng ta quay lại với nhau nhé!”

Sau khi chính thức quay lại với Bùi Hằng, cả trái tim tôi như được bao bọc bởi vị ngọt ngào.

Dường như suốt những năm tháng xa cách anh, tôi chưa từng cảm thấy mãn nguyện đến vậy.

Đêm hôm ấy, ngay cả giấc mơ cũng thật ngọt ngào.

10

Sau khi xác nhận quay lại, sáng hôm sau tôi dậy từ rất sớm, trang điểm nhẹ nhàng rồi mặc một chiếc váy hoa xinh đẹp.

Tôi lại đến nơi Bùi Hằng làm việc.

Lúc này, người đàn ông đang ngồi trong văn phòng, trên người mặc chiếc sơ mi trắng đơn giản. Những ngón tay thon dài cầm b.út máy, có vẻ như đang chấm bài.

Rõ ràng anh chẳng làm gì đặc biệt, vậy mà vẫn luôn cuốn hút đến thế.

Tôi khẽ cong môi, vừa định bước vào thì chợt nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc khác trong văn phòng.

Người phụ nữ cũng mặc một chiếc váy liền thân, mái tóc xoăn gợn sóng buông hờ trước n.g.ự.c.

Khi tôi bước vào, dường như hai người đang trò chuyện về chuyện gì đó rất thú vị, cả hai đều cười vô cùng vui vẻ.

Mấy năm không gặp, Bùi Đình Đình, người từng là hoa khôi của trường, vẫn xinh đẹp như ngày nào.

Chỉ là hai người họ...

Tôi hít sâu một hơi, lặng lẽ siết c.h.ặ.t các ngón tay, đang định xoay người rời đi thì Bùi Đình Đình đã phát hiện ra tôi.

Cô ấy lập tức đứng dậy, bước thẳng đến trước mặt tôi.

Lúc này, cô ấy cười vô cùng rạng rỡ.

“Em chào chị dâu.”

Trong đầu tôi vốn đã tưởng tượng đủ mọi cảnh cô ấy khiến mình mất mặt.

Thế nhưng ngay khi cô ấy vừa lên tiếng, tôi lập tức ngây người.

Chị dâu?

Dường như nhận ra sự nghi hoặc của tôi, Bùi Đình Đình nghiêng đầu.

“Giấu chị lâu như vậy, thật sự xin lỗi nhé! Thật ra Bùi Hằng là anh trai em.”

Nghe lời Bùi Đình Đình nói, đầu óc tôi rối bời.

“Anh ấy là anh trai cô, vậy tại sao năm đó cô còn cá cược với tôi chuyện theo đuổi anh ấy...”

Tôi ngơ ngác nói hết câu, trong đầu cũng xuất hiện một suy đoán đáng sợ.

[Vậy có nghĩa là ngay từ đầu, tất cả mọi chuyện đều đã được sắp đặt sao?]

Bùi Đình Đình chắp hai tay trước n.g.ự.c, làm động tác xin lỗi rồi nói:

“Chị dâu, năm đó những lời em nói đúng là rất đáng ghét, nhưng em cũng bất đắc dĩ mới phải làm vậy.”

Vì vụ cá cược năm ấy, tôi thật sự từng ghét Bùi Đình Đình một thời gian.

Tôi cảm thấy cô ấy vô cùng kiêu ngạo, có kiểu coi thường người khác.

Nhưng bây giờ lại đột nhiên nói với tôi rằng tất cả chỉ là hiểu lầm, khiến tôi nhất thời không phản ứng kịp.

Đến khi sắp xếp lại mọi chuyện, cảm giác bị lừa khiến tôi cũng bắt đầu tức giận.

Tôi hừ một tiếng, ánh mắt đầy ẩn ý nhìn sang người đàn ông bên cạnh.

“Trông tôi dễ bị lừa lắm sao?”

Tôi đã bảo mà.

Sao năm đó vừa nghe tôi nói muốn theo đuổi anh, anh còn kích động hơn cả tôi, lại đồng ý nhanh đến thế.

Nhận ra ánh mắt của tôi, người đàn ông vốn còn đang ngồi trên ghế lập tức không thể bình tĩnh nổi.

Anh đi thẳng đến trước mặt tôi, nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi, như thể sợ tôi sẽ xoay người bỏ đi.

“Hạ Dao, em đừng giận. Năm đó anh thật sự sợ em không thích anh nên mới làm như vậy. Anh bảo đảm, sau này bất kể xảy ra chuyện gì, anh tuyệt đối sẽ không giấu em nữa.”

Thấy sắc mặt tôi lạnh xuống, một người vốn lạnh lùng như anh lại chủ động đưa tay nắm lấy tay tôi.

“Đừng giận nữa được không? Anh thật sự quá muốn được ở bên em.”

Trong lòng tôi cũng rất cảm động trước những nỗ lực anh đã làm để có thể đến gần mình.

Thế nhưng cảm giác tức giận và lòng tự trọng vì bị anh lừa vẫn khiến tôi dùng sức hất tay anh ra, xoay người rời đi.

Sợ anh sẽ đuổi theo, lần này tôi chạy rất nhanh.

11

“Chàng trai đẹp ngày nào cũng cầm hoa hồng đứng đợi dưới khu chung cư là con rể nhà ai thế nhỉ?”

“Đúng đó, ngày nào tôi cũng thấy cậu ấy. Không biết cô gái nào tốt số đến vậy, gặp được một người đàn ông si tình như thế.”

“Ngày nào cậu ấy cũng chỉ cầm hoa đứng lặng ở đó, chẳng nói chẳng rằng. Chắc là không muốn làm phiền cuộc sống của cô gái ấy.”

“Nếu là tôi, một người đàn ông chịu đứng đợi mình mỗi ngày như thế thì dù có phạm lỗi gì tôi cũng tha thứ hết.”

...

Chương 6 - Vị Ngọt Mùa Hạ - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia