Anh không hề nghi ngờ lập tức đáp:
- “Em cứ nói đi. Dù có khó đến đâu ta nhất định sẽ làm được.”
Không hiểu vì sao chỉ cần anh mở miệng tôi lại cảm thấy vô cùng yên tâm. Tôi nói:
- “Anh hãy nhờ người chuẩn bị khăn vải số lượng lớn. Sau đó dùng các loại thảo d.ư.ợ.c như bạch truật, thương truật, kim ngân hoa để hun khói khử trùng. Nhắc mọi người dùng khăn che kín miệng và mũi, dù có bệnh hay không cũng phải đeo. Với cả khăn phải thay hằng ngày. Ngoài ra nấu t.h.u.ố.c phát cho mọi người uống. Có bệnh uống, không bệnh cũng uống.”
Mắt anh lập tức sáng lên.
- “Đây chẳng phải là phương pháp em ghi trong quyển ba của Cửu Châu Dã Văn Lục sao?”
Tôi ngẩn người. Quyển ba còn chưa xuất bản sao anh lại biết? Nhưng bây giờ không phải lúc hỏi chuyện đó.
- “Không quan trọng. Anh mau đi làm đi. À đúng rồi, khăn vải nhất định phải sạch.”
Anh lập tức gật đầu rồi chạy đi. Hoắc Thanh Trần xuất thân võ tướng lại mang tước vị quý tộc. Trong kinh thành gần như ai cũng biết anh. Cho dù không biết anh cũng có thể khiến họ biết bằng thực lực. Chỉ vài canh giờ sau anh không chỉ hoàn thành toàn bộ việc tôi giao mà còn phân riêng người bệnh theo tình trạng. Người tiếp xúc gần cũng được tách riêng. Những người còn lại đều nghe theo chỉ huy không còn chạy loạn nữa. Buổi tối anh đưa tôi đi kiểm tra khắp nơi. Khi đi ngang qua khu phong tỏa tôi nhìn thấy rất nhiều người dân đứng bên ngoài đều bị quan binh ngăn lại. Phần lớn là người thân của những người bị giữ bên trong. Ai cũng muốn gặp lại gia đình mình. Tôi nheo mắt nhìn kỹ sau đó nhìn thấy cha tôi. Mắt ông đỏ hoe, hai má sưng lên vì khóc. Trên tay ông ôm c.h.ặ.t một bọc đồ lớn, không ngừng cầu xin:
- “Làm ơn cho ta vào đi! Con gái ta vẫn còn ở bên trong! Nó ở một mình thì biết làm sao đây?”
- “Một khi đã vào thì có thể sẽ không ra được nữa!”
- “Ta không ra! Ta vào ở cùng con bé! Xin các người đấy! Cho ta vào gặp con gái ta.”
Nhưng bất kể ông cầu xin thế nào quan binh vẫn không chịu mở đường. Tôi lập tức lao tới nhưng bị trường côn ngăn lại. Xung quanh đầy chốt canh, tôi căn bản không thể ra ngoài. Tôi chỉ có thể liều mạng vẫy tay hy vọng cha nhìn thấy mình.
- “Cha! Cha! Con ở đây!”
Cha tôi nghe tiếng vội vàng quay đầu lại. Khoảnh khắc nhìn thấy tôi ông vừa khóc vừa cười.
- “A Phúc! Con có sao không? Có đói không? Có bị thương không?”
- “Con không sao! Cha đừng lo lắng quá.”
Tôi lớn tiếng đáp. Đêm qua tôi còn lo nếu mình c.h.ế.t ở đây cha mẹ sẽ không còn ai chăm sóc. Hôm nay nhìn thấy ông khóc như vậy tôi cũng đau lòng đến mức muốn khóc theo. Nhưng tôi không thể khóc, tôi phải để ông yên tâm. Tôi cố gắng nở nụ cười.
- “Cha! Con không sao! Bọn con đã tìm được cách tự cứu rồi! Nhất định con sẽ bình an ra ngoài! Hơn nữa còn có tướng quân Hoắc ở đây! Có ngài ấy bảo vệ con, cha đừng lo! Cha chăm sóc tốt cho mình với mẹ là được!”
Hoắc Thanh Trần cũng bước lên trịnh trọng hành lễ.
- “Xin bá phụ yên tâm. Cháu sẽ dùng tính mạng mình bảo vệ A Phúc. Nhất định không để nàng mất một sợi tóc.”
Tôi nhìn anh, giữa lúc khó khăn như thế này, có người bảo vệ mình như vậy thật sự khiến lòng người ấm áp. Cha tôi lau nước mắt, cúi người cảm ơn anh.
- “Hoắc tướng quân, mong anh bảo vệ con gái chúng tôi. Ơn nghĩa này, nhà chúng tôi nhất định không quên!”
Nói xong ông ném bọc đồ trong tay qua.
- “Đây là bánh mẹ con làm cho con! Nhớ ăn cho no, đừng để bị đói hay bị bệnh nhé!”
- “Vâng cha! Cha về nhớ dùng khăn sạch che miệng mũi! Bảo mọi người bên ngoài cũng làm như vậy!”
- “Cha nhớ rồi! Con cứ lo cho bản thân tốt đi.”
Sau khi cha rời đi tôi cuối cùng cũng không nhịn được nữa, nước mắt rơi xuống.
- “Mọi chuyện sẽ ổn thôi.”
Hoắc Thanh Trần nhìn tôi ánh mắt kiên định.
- “Em còn có ta.”
Anh nhẹ nhàng vỗ lưng tôi giống như đang dỗ dành một đứa trẻ. Được anh vỗ về, tôi càng khóc to hơn. Trong suốt những ngày qua, tôi đã lo lắng đến nhường nào vì sợ cách làm của mình không hiệu quả. Nay nhìn thấy người thân vì mình mà lo lắng như vậy tôi càng cảm thấy đau lòng. Sau khi khóc xong nỗi bất an trong lòng tôi dần tan biến. Ban đầu những biện pháp tôi đưa ra chỉ là nước cờ liều lĩnh không ngờ lại có hiệu quả ngoài dự kiến. Kết hợp với cách quản lý của Hoắc Thanh Trần tốc độ lây lan dịch bệnh ở phía bắc thành giảm mạnh. Từ chỗ mỗi ngày c.h.ế.t hàng trăm người, mười ngày sau đã giảm xuống chỉ còn một nửa.
Không lâu sau các danh y từ khắp nơi lần lượt kéo tới. Những bệnh nhân vốn chỉ chờ c.h.ế.t cuối cùng cũng có cơ hội được cứu chữa. Mọi người nhìn thấy hy vọng, tâm trạng tốt lên, bệnh tình cũng dần hồi phục. Có Hoắc Thanh Trần ở bên, bất kỳ ai dám nói lời cay nghiệt với tôi đều phải hứng chịu cơn thịnh nộ của anh. Cho nên từ đầu đến cuối không ai dám bắt nạt tôi. Anh còn chăm sóc tôi vô cùng chu đáo. Thuốc men, thức ăn đều chuẩn bị đầy đủ. Mỗi sáng thức dậy việc đầu tiên anh làm là sờ trán tôi xem có sốt không, việc thứ hai là ép tôi ăn thật no. Anh nói cơ thể khỏe mạnh mới có sức chống chọi với bệnh tật nên anh luôn nhường đồ ăn cho tôi. Hai tháng trôi qua anh gầy đi thấy rõ. Đến mức tôi còn lo nếu cứ tiếp tục thế này người chống đỡ không nổi sẽ là anh.