CHƯƠNG 1

Mưa.

Mưa phùn ở Kinh Bắc kéo dài từ ngày này sang ngày khác.

Khi tiếng bánh xe ngựa lộc cộc lăn bánh rời xa thành trì cũ, ta biết, mình không còn nhà để về nữa.

Giang gia sụp đổ rồi.

Cha ta bị gian thần vu oan, gán cho tội danh thông địch phản quốc.

Chỉ trong một đêm, phủ Giang bị niêm phong.

Gia sản bị tịch thu sạch sành sanh.

Gia nhân trong phủ khóc lóc t.h.ả.m thiết, bị giải tán đi khắp nơi.

Ta ngồi trong xe ngựa, ngón tay siết c.h.ặ.t đến mức trắng bệch.

Bên cạnh ta không còn cảnh tiền hô hậu ủng, gia đinh nối đuôi nhau dài dằng dặc như trước.

Chỉ còn lại vài chiếc hòm nhỏ cũ kỹ, chứa chút hành lý tội nghiệp.

Nước mưa hắt qua khe rèm, lạnh thấu xương.

Ta ôm khư khư chiếc hộp gỗ nhỏ vào lòng.

Bên trong là di vật duy nhất của cha.

Mười lăm tuổi.

Ta mất đi chỗ dựa lớn nhất cuộc đời.

Ta nhắm mắt lại, nuốt ngược nước mắt vào trong.

Từ hôm nay, ta phải tự đi một mình.

Xe ngựa chạy ròng rã nửa tháng.

Cơn mưa phùn ấy dường như cũng đuổi theo ta từ Kinh Bắc đến tận Kinh Thành.

"Giang tiểu thư, tới nơi rồi."

Tiếng xa phu khàn khàn vang lên bên ngoài.

Ta kéo nhẹ góc rèm xe.

Đập vào mắt là sự phồn hoa, náo nhiệt của Kinh Thành.

Người qua lại đông đúc, tiếng rao hàng vang lên không ngớt.

Họ cười nói.

Họ mua bán.

Họ tận hưởng sự thái bình.

Ta lặng lẽ nhìn dòng người tấp nập qua khe hở.

Chợt nhận ra một điều tàn nhẫn.

Ở nơi này, không ai biết ta từng là đại tiểu thư Giang gia cao quý.

Cũng chẳng ai quan tâm đứa con gái tội nghiệp này vừa mất đi tất cả.

Sự phồn hoa của họ, chẳng liên quan gì đến ta.

Ta buông rèm xe xuống.

Bóng tối trong xe lập tức bủa vây lấy ta.

Ta tự nói với chính mình, phải mạnh mẽ lên.

Xe ngựa dừng lại.

Ta bước xuống xe, bước chân có chút loạng choạng.

Trước mặt ta là Khúc phủ.

Cổng lớn sơn son thếp vàng, cao sừng sững như một ngọn núi nhỏ.

Hai con sư t.ử đá đặt hai bên cửa oai nghiêm, ngạo nghễ nhìn xuống chúng sinh.

Gia đinh đứng thành hai hàng thẳng tắp, thần sắc nghiêm nghị.

Quản gia Khúc phủ đứng đợi sẵn bên bậc thềm.

Thấy ta xuống xe, ông bước tới, hành lễ rất đúng mực.

"Lão nô bái kiến Giang tiểu thư"

Giọng ông bình thản.

Không khinh miệt, nhưng cũng tuyệt đối không có nửa phần nịnh nọt.

Sự lễ độ này, lạnh lùng đến đáng sợ.

Ta nhìn khoảng sân sâu thẳm phía sau cổng lớn.

Đây là phủ đệ của người đứng đầu triều đình, nơi quy củ còn nặng hơn mạng người.

Ta vô thức siết c.h.ặ.t t.a.y áo, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh.

"Làm phiền quản gia dẫn đường."

Ta nghe thấy giọng mình run lên.

Hai nha hoàn tiến lên phía trước, im lặng đi trước dẫn đường.

Dọc theo những hành lang dài dằng dặc, không một ai lên tiếng.

Ngay cả tiếng bước chân của bọn họ cũng nhẹ đến mức gần như không nghe thấy.

Ta cúi đầu, bước đi theo nhịp của họ.

Khúc phủ rất rộng.

Từng đình viện nối tiếp nhau, những cây cổ thụ trăm tuổi xòe tán che rợp một góc trời.

Từng bức bình phong khảm ngọc tinh xảo, từng hòn non bộ được mài giũa tỉ mỉ.

Mọi thứ đều toát lên vẻ phú quý tột cùng của một thế gia đỉnh cấp.

Càng đi vào sâu, ta càng thấy ngột ngạt.

Sự tinh xảo này, sự giàu sang này, giống như một bức tường vô hình ép ta đến mức khó thở.

Ta cảm thấy mình giống như một hạt bụi nhỏ nhoi, lạc lõng giữa chốn lầu vàng gác ngọc.

Nếu không phải tổ phụ ta từng có giao tình với Khúc gia, có lẽ ta còn không tư cách bước qua cánh cửa này.

Ta đi rất chậm.

Nhưng cuối cùng cũng phải đối mặt.

Đại sảnh chính đường, hương trầm nghi ngút.

Khúc lão phu nhân ngồi ở vị trí chủ tọa, tóc đã điểm bạc, gương mặt nghiêm nghị.

Ta quỳ xuống, hai tay chắp lại, dập đầu hành đại lễ.

"Giang gia Nhược Vy, bái kiến lão phu nhân."

Sảnh đường im lặng đến mức nghe rõ cả tiếng than nổ tí tách trong lò sưởi.

Rất lâu sau, trên đỉnh đầu mới vang lên một tiếng thở dài.

"Đứng lên đi, đứa trẻ tội nghiệp."

Ta đứng dậy, đầu vẫn cúi thấp.

Khúc lão phu nhân quan sát ta hồi lâu, ánh mắt bà có chút phức tạp.

Bà hỏi thăm sức khỏe của ta dọc đường, rồi nhắc đến tổ phụ ta với vài phần tiếc nuối.

"Giang gia gặp nạn, ta cũng rất đau lòng. Từ nay về sau, ngươi cứ ở lại trong phủ."

Ta khẽ cúi đầu: "Đa tạ lão phu nhân thu lưu."

Bà khẽ gõ cây gậy gỗ xuống sàn, giọng điệu trở nên nghiêm khắc.

"Nhưng ngươi phải nhớ rõ, Khúc phủ là thế gia trăm năm, quy củ nghiêm ngặt. Mọi việc từ kinh động đến đi đứng, đều phải theo phép tắc, đừng làm mất mặt gia phong."

Ta đáp: "Nhược Vy ghi nhớ lời dạy."

Ta vẫn đứng đó, bầu không khí trong phòng đè nặng lên vai ta.

Đúng lúc ta chuẩn bị xin phép lui xuống, bên ngoài bỗng vang lên tiếng bước chân dồn dập.

"Tể tướng hồi phủ!"

Tiếng thông báo bỗng chốc phá vỡ sự im lặng của nội viện.

Ta giật mình.

Trong phòng, toàn bộ nha hoàn, bà t.ử đồng loạt đứng bật dậy.

Họ nhanh ch.óng lui sang hai bên, cúi đầu, hai tay đan vào nhau đặt trước bụng.

Thần sắc của ai nấy đều trở nên căng thẳng vô cùng.

Đến cả Khúc lão phu nhân cũng thu lại vẻ mệt mỏi, chỉnh lại tư thế ngồi thẳng lưng lên.

Ta đứng lạc lõng giữa sảnh, lòng bàn chân dâng lên một luồng khí lạnh.

Tể tướng.

Khúc Diên Hoài.

Người đàn ông quyền nghiêng thiên hạ, tay nắm sinh sát đại quyền.

Ta chưa từng gặp hắn, chỉ nghe cha ta từng nói, người này tâm cơ thâm sâu, thủ đoạn tàn nhẫn.

Tiếng bước chân bên ngoài càng lúc càng gần.

Ta vô thức nín thở.

Màn che rủ xuống cửa bỗng nhiên được vén lên.

Một bóng người cao lớn bước vào.

Hắn mặc triều phục màu đen thêu mãng xà bằng chỉ vàng, tà áo còn vương chút hơi nước của cơn mưa ngoài kia.

Ngọc bội bên hông va vào nhau, phát ra những tiếng thanh thúy nhưng lạnh lùng.

Hắn mang theo cái lạnh từ bên ngoài vào, khiến nhiệt độ trong phòng như giảm xuống vài phần.

Không ai dám nhìn thẳng vào hắn.

Toàn bộ gia nhân trong sảnh đồng loạt quỳ rụp xuống đất.

"Bái kiến đại nhân."

Tiếng chào đều tăm tắp, vang lên trong sự sợ hãi tột cùng.

Khúc Diên Hoài không nói gì, hắn chỉ bước qua họ, bước chân trầm ổn.

Hắn nắm giữ quan ấn, đứng trên vạn người, khí chất áp bức ấy mạnh mẽ đến mức khiến ta run rẩy.

Ta vội vàng cúi đầu, nhìn chằm chằm vào mũi giày của mình.

Áp lực vô hình đè nặng, ta cảm thấy hô hấp của mình cũng trở nên khó khăn.

Hắn dừng lại trước mặt ta.

Khúc lão phu nhân khẽ ho một tiếng, phá vỡ bầu không khí ngột ngạt.

"Diên Hoài, ngươi về rồi."

Hắn khẽ cúi đầu hành lễ: "Mẫu thân."

Giọng hắn trầm thấp, khàn khàn, không nghe ra bất kỳ cảm xúc nào.

Lão phu nhân ngoắc tay ra hiệu cho ta: "Nhược Vy, lại đây."

Ta c.ắ.n môi, bước lên phía trước hai bước, đầu vẫn không dám ngẩng.

Bà chỉ về phía Khúc Diên Hoài, nghiêm giọng nói với ta:

"Hắn trưởng ngươi một vế, đương gọi bằng thúc phụ."

Họ Khúc, họ Giang vốn là giao tình ngang vế của đời trước, nhưng hiện tại, vị thế khác biệt, ta phải gọi hắn một tiếng thúc phụ.

Ta luống cuống, vạt áo trong tay bị siết đến nhăn nhúm.

Ta vội vàng khuỵu gối, chuẩn bị quỳ xuống dập đầu hành lễ với hắn.

"Nhược Vy bái kiến..."

"Bất tất câu nệ."

Lời của ta còn chưa kịp nói hết, giọng nói trầm thấp của hắn đã vang lên cắt ngang.

Ta khựng lại, động tác quỳ xuống dở dang giữa chừng.

Ta lấy hết can đảm, khẽ ngẩng đầu lên.

Khúc Diên Hoài đang nhìn ta.

Ánh mắt hắn sâu hoắm như đầm nước lạnh, chỉ dừng lại trên gương mặt ta trong chớp mắt.

Sự lạnh lùng trong mắt hắn khiến ta có cảm giác như mọi tâm tư, sợ hãi của mình đều bị hắn nhìn thấu.

Hắn lặp lại, giọng nói rất nhẹ, nhưng mang theo sự ra lệnh không thể chối từ:

"Đứng thẳng lên đi."

Trong sảnh đường, vài nha hoàn lén lút liếc nhìn nhau, trong mắt đầy vẻ sửng sốt.

Khúc Diên Hoài nổi tiếng là người nghiêm khắc, ghét nhất kẻ không hiểu quy củ.

Nhưng lúc này, hắn lại miễn lễ cho ta.

Ta đứng thẳng người, hai tay đan vào nhau, lòng nhẹ đi một chút.

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn mưa vẫn đang giăng lối.

Khúc Diên Hoài xoay xoay chiếc nhẫn ngọc bích trên ngón tay cái, ánh mắt chuyển dời về phía ta.

Hắn nhìn đóa hoa dại từ Kinh Bắc đến, trên người vẫn còn vương nét mệt mỏi và sợ hãi.

Hắn trầm mặc một lúc, rồi bình thản buông lại một câu:

"Cứ xem nơi này như nhà mình."

Nói xong, hắn không đợi ta trả lời, cũng không nhìn đến biểu cảm của lão phu nhân.

Hắn xoay người, tà áo triều phục màu đen vẽ nên một đường cung lạnh lùng trong không khí.

Bóng lưng cao lớn của hắn nhanh ch.óng khuất dần sau màn che, thẳng tiến về phía màn mưa phùn ngoài sân chính.

Ta đứng lặng giữa đại sảnh, nhìn theo bóng hắn.

Kinh Thành rất lạnh, Khúc phủ rất xa lạ.

Nhưng câu nói của hắn, giống như một đốm lửa nhỏ, đột ngột ném vào lòng ta.

Giữa lúc ta mất hết gia đình, mất hết tất cả, lại có người bảo ta hãy xem nơi này là nhà.

Mũi ta chợt cay xè.

Lần đầu tiên kể từ khi Giang gia gặp nạn, ta muốn khóc.

Ta biết, vận mệnh của ta tại nơi này, đã bắt đầu chuyển động rồi.

1 - Vi Phu Tự Khắc Cúi Đầu - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia