Ánh nến lay động trong căn phòng đầy mùi t.h.u.ố.c bắc.

Ngoài cửa sổ, trời bắt đầu hửng sáng, báo hiệu hai người sẽ cùng nhau bước tiếp để thay đổi số phận mà tiền kiếp từng bỏ lỡ.

CHƯƠNG 6

Mùa thu.

Lá khô trong Khúc phủ rụng đầy trên những lối đi lát đá.

Sau nửa năm dưỡng bệnh, ta lần đầu tiên chủ động bước vào thư phòng của Khúc Diên Hoài.

Sắc mặt ta vẫn còn vài phần tái nhợt, nhưng đôi mắt đã không còn vẻ u uất, cam chịu như trước.

Khúc Diên Hoài ngẩng đầu nhìn ta, ngón tay siết nhẹ tấu chương.

Ta đi đến trước mặt hắn, quỳ thẳng lưng, giọng điệu bình thản nhưng kiên định:

"Thúc phụ, ta muốn tự tay lật lại vụ án năm xưa của cha."

Hắn đứng dậy, bước từng bước đến bên cạnh ta, ánh mắt thâm trầm như khóa c.h.ặ.t lấy gương mặt ta.

Ta không né tránh, ngẩng cao đầu nhìn thẳng vào mắt hắn.

"Ta không muốn sống mãi trong đau khổ."

"Nếu ông trời đã cho ta thêm một cơ hội ở kiếp này, ta sẽ tự tay đòi lại tất cả công bằng cho cha, và cho cả đứa con đã mất của chúng ta."

Khúc Diên Hoài nhìn ta rất lâu, l.ồ.ng n.g.ự.c hắn phập phồng mạnh mẽ.

Rất lâu sau, hắn khẽ thở dài một tiếng, vươn bàn tay to lớn nâng ta đứng dậy.

"Được."

Chỉ một chữ ngắn ngủi, nhưng ta biết, ván cờ phản công của ta chính thức bắt đầu.

Suốt một tháng sau đó, đèn trong thư phòng Khúc phủ luôn sáng đến tận canh tư.

Ta không còn là cô gái nhỏ chỉ biết trốn sau lưng hắn để cầu xin che chở.

Dựa vào ký ức tiền kiếp và những ghi chép trong đống sổ sách cũ của Giang gia, ta tỉ mỉ vạch ra một sơ đồ mạng lưới quan hệ vô cùng phức tạp.

Khúc Diên Hoài đứng bên cạnh, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt bàn án, giúp ta bổ sung những điểm khuyết.

"Chỗ này, Tôn gia đã dùng ba vạn lượng bạc để mua chuộc quan viên bộ Hộ."

Hắn nói, giọng điệu lạnh lùng.

Ta cầm b.út lông, gạch một đường đỏ ch.ói qua cái tên đó.

Trường Minh lặng lẽ bước vào, dâng lên một mật thư:

"Tướng gia, Giang cô nương, chứng cứ giao dịch hiệu cầm đồ năm xưa ở Kinh Bắc đã thu thập đủ."

Ta nhìn xấp giấy tờ đẫm m.á.u trong tay Trường Minh, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh.

Ván cờ kéo dài suốt hai đời người này, cuối cùng cũng đến lúc khép lưới.

Ba ngày sau, Kinh Thành chấn động.

Quan viên Đại Lý Tự phối hợp với cấm vệ quân của tể tướng, đồng loạt xuất quân phong tỏa ba phủ đệ lớn.

Những kẻ năm xưa từng cấu kết vu oan cho cha ta lần lượt bị xích sắt giải đi ngay giữa ban ngày.

Trường Minh bước vào viện t.ử của ta, thần sắc nghiêm nghị:

"Giang cô nương, mụ ma ma phản chủ và tên tay sai hạ độc năm xưa đã khai ra toàn bộ."

"Kẻ chủ mưu đứng sau vụ án Kinh Bắc, cũng chính là kẻ đã âm thầm nhúng tay khiến người động t.h.a.i sinh non."

Ta siết c.h.ặ.t chiếc khăn tay đến mức rách bươm, khớp ngón tay trắng bệch.

"Hắn đang ở đâu?"

"Đang ở trong đại lao Đại Lý Tự, chờ người định đoạt."

Ta quay đầu nhìn Khúc Diên Hoài, hắn đã khoác sẵn chiếc áo choàng màu đen lên vai ta.

"Đi thôi, ta đi cùng nàng."

Đại lao Đại Lý Tự, mùi ẩm mốc và m.á.u tanh nồng nặc.

Kẻ thù lớn nhất của Giang gia — cựu thần Kinh Bắc năm xưa, nay tóc tai bù xù, bị xích c.h.ặ.t trên giá gỗ.

Ta đứng trước mặt hắn, trên người mặc một bộ y phục màu thanh tao trang nhã, thần sắc bình thản lạ thường.

Hắn ngước mắt nhìn ta, hàm răng đầy m.á.u cười sằng sặc:

"Giang gia Nhược Vy? Con nhóc ranh năm nào nay lại có thể đứng ở đây sao?"

Ta không run rẩy, cũng không khóc lóc giận dữ như hắn tưởng.

Ta từng bước một bước lên tiền tuyến, giọng nói trong trẻo vang vọng khắp ngục tối:

"Ngươi dùng ba vạn lượng bạc mua chuộc bộ Hộ, ngụy tạo thư từ thông địch của cha ta, ngươi nghĩ thần không biết, quỷ không hay?"

"Ngươi mua chuộc ma ma Khúc phủ, hạ độc hại c.h.ế.t đứa con chưa kịp chào đời của ta, ngươi nghĩ có thể giấu được Khúc Diên Hoài?"

Ta đưa ra từng tờ tội trạng, rành rọt vạch trần mọi lời nói dối đê tiện của hắn trước mặt các quan viên thẩm án.

Hung thủ nhìn xấp bằng chứng thép trước mặt, nụ cười trên mặt tắt ngấm, cuối cùng suy sụp gục đầu xuống.

Hắn run rẩy, giọng nói vỡ vụn:

"Ta nhận tội... ta nhận tội rồi..."

Bản án được triều đình tuyên xuống ngay trong ngày.

Toàn bộ tài sản của kẻ thù bị tịch thu, những kẻ trực tiếp tham gia vào vụ án vu oan Giang gia và hạ độc hại c.h.ế.t đứa bé đều bị phán tội c.h.é.m ngang lưng, tru di tam tộc.

Công đạo được đòi lại, nỗi oan khuất của Giang gia suốt năm năm qua cuối cùng cũng được gột rửa.

Ta một mình bước vào từ đường Khúc phủ, quỳ trước bài vị mới lập của cha ta.

Nước mắt ta rơi lã chã xuống nền gạch lạnh, tiếng nấc nghẹn ngào kìm nén suốt nhiều tháng qua nay vỡ òa.

"Cha... con làm được rồi..."

Khúc Diên Hoài từ đầu đến cuối chỉ lặng lẽ đứng phía sau ta, cách xa năm bước chân.

Hắn không bước tới ôm ta, không cắt ngang tiếng khóc của ta, chỉ yên lặng dùng tấm lưng rộng lớn của mình để chắn đi những luồng gió độc từ bên ngoài cửa hắt vào.

Hắn để ta tự mình trút bỏ hết đau thương của kiếp này.

Khi ta lau khô nước mắt đứng dậy, hắn mới bước tới, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của ta.

Ngày hôm sau, Khúc Diên Hoài dẫn ta đến chính đường, đối diện với Khúc lão phu nhân.

Hắn quỳ xuống, sống lưng thẳng tắp, giọng nói vang lên đầy kiên định khắp đại sảnh:

"Mẫu thân, vụ án Giang gia đã rõ ràng, Nhược Vy không còn là tội thần chi nữ."

"Đời này, con chỉ cưới một mình nàng. Con muốn xin mẫu thân làm chủ hôn, lập Giang Nhược Vy làm chính thê đường đường chính chính của con."

Khúc lão phu nhân ngồi trên cao, nhìn đứa con trai độc đoán của mình, lại nhìn sang ta với ánh mắt đầy vẻ phức tạp.

Trải qua bao sóng gió, bà biết không ai có thể lay chuyển được quyết định của hắn nữa.

Bà thở dài một tiếng, khẽ gật đầu:

"Giang gia đã được minh oan, Nhược Vy lại là đứa trẻ kiên cường. Việc này, ta đồng ý."

Khúc nhị phu nhân và những kẻ thuộc nhánh phụ ngồi bên dưới mặt cắt không còn giọt m.á.u, nhưng không một ai dám ho he nửa lời.

Khúc Diên Hoài đứng dậy, nắm c.h.ặ.t t.a.y ta.

Hắn nhìn ta, đôi mắt thâm trầm đầy vẻ kiên định, như muốn tuyên cáo với cả thiên hạ.

Đại hôn diễn ra vào một ngày thu ngập tràn ánh nắng.

Khúc phủ được phủ kín bằng lụa đỏ, ngập tràn không khí hỷ sự, tiếng chiêng trống vang trời nhưng quy củ vẫn trang nghiêm tuyệt đối.

Ta mặc trên mình bộ đại hồng hỷ phục lộng lẫy, đầu đội mũ phượng nặng nề, tay cầm dải lụa đỏ.

Khúc Diên Hoài mặc hỷ bào cùng màu, dung nhan thâm trầm của hắn hôm nay bớt đi vài phần lạnh lùng, thêm vài phần nhu tình ấm áp.

Hắn tự tay vén rèm kiệu, đỡ ta bước qua chậu than hồng rực.

Trước mặt toàn bộ hoàng thân quốc thích và gia tộc Khúc gia, chúng ta cùng nhau trao hôn thư, đóng ấn ký phu thê.

"Nhất bái thiên địa."

"Nhị bái cao đường."

"Phu thê giao bái."

Khi tiếng hô cuối cùng kết thúc, ta qua làn khăn voan mỏng nhìn thấy đôi bàn tay vững chãi của hắn đang siết c.h.ặ.t lấy tay ta.

Hai đời thăng trầm, hai kiếp sinh t.ử.

Đến ngày hôm nay, ta mới danh chính ngôn thuận trở thành thê t.ử duy nhất của hắn.

Ngày thứ ba sau đại hôn, là lễ nhận quyền quản gia của tân chủ mẫu.

Ta mặc một bộ trường bào màu phụng vĩ thêu chỉ vàng quý phái, đoan trang ngồi ở vị trí cao nhất của chính đường Khúc phủ.

Bên cạnh ta, Khúc Diên Hoài ngồi ở vị trí gia chủ, thần sắc lẫm liệt che chở.

Bên dưới sảnh đường rộng lớn, các nữ quyến chi thứ và con cháu Khúc gia đứng thành hàng dài đứng chỉnh tề.

Khúc nhị phu nhân sắc mặt tái mét, nhưng vẫn phải là người đầu tiên bưng khay trà, quỳ sụp dưới chân ta.

Bà ta run rẩy nâng chén trà lên quá đầu, giọng nói run bần bật đầy vẻ phục tùng:

"Lão nô... bái kiến Chủ mẫu. Mời Mẫu thân dùng trà."

Theo sau bà ta, toàn bộ nữ quyến từng khinh thường, tung lời đàm tiếu nh.ụ.c m.ạ ta ngày trước đều phải quỳ xuống, đồng loạt cúi đầu kính cẩn gọi một tiếng:

"Mẫu thân."

Ta nhìn những đỉnh đầu đang cung kính cúi rạp dưới chân mình, lòng bình thản đến lạ thường.

Không một ai còn dám dị nghị, không một ai còn dám xem thường đứa con gái nương nhờ năm nào nữa.

Địa vị chủ mẫu Khúc phủ này, ta ngự trị hoàn toàn đường hoàng.

Buổi chiều, Khúc Diên Hoài sai người giải tên hung thủ hại Giang gia năm xưa vào nội viện.

Hắn lúc này chỉ còn là một kẻ tù tội, toàn thân đầy thương tích, quỳ rạp dưới bậc thềm chính đường, liên tục dập đầu xin tha mạng:

"Khúc phu nhân! Giang chủ mẫu! Tha mạng! Năm xưa là ta bị quỷ ám... xin người giơ cao đ.á.n.h khẽ!"

Ta ngồi trên cao đường, tay cầm tách trà khẽ nhấp một ngụm, ánh mắt bình thản nhìn hắn.

Không có sự hả hê của kẻ báo thù rửa hận, cũng không có nụ cười thỏa mãn độc ác.

Ta nhìn hắn quỳ lạy, trong lòng chỉ thấy một sự trống rỗng và bình yên kỳ lạ.

Ta hiểu rõ, ta thắng cuộc chiến này không phải vì ta tàn nhẫn hơn hắn, hay vì ta biết cách trả thù.

Mà là vì, bên cạnh ta cuối cùng đã có một người đàn ông sẵn sàng đi cùng ta qua mọi giông bão, chống đỡ cho ta cả thế giới.

Ta khẽ phất tay: "Giải đi, cứ theo quốc pháp mà trị."

Kẻ thù bị lôi đi, tiếng kêu khóc xa dần rồi tắt hẳn.

Nợ m.á.u của Giang gia, hôm nay chính thức thanh toán sạch sẽ.

Con cháu các chi thứ đã lui hết ra ngoài, đại sảnh chính đường rộng lớn dần trở nên yên tĩnh tuyệt đối.

Ánh hoàng hôn màu vàng kim của mùa thu hắt qua cửa sổ, nhuộm một lớp màu ấm áp lên những bức bình phong khảm ngọc.

Ta vẫn ngồi yên trên chiếc ghế chủ mẫu bằng gỗ đàn hương, nhìn ngắm gian phòng từng khiến mình phải e dè, khép nép trong ngày đầu tiên đặt chân đến Kinh Thành.

Khúc Diên Hoài bước từ phía sau bàn án tới, hắn đứng ngay sau lưng ta.

Bàn tay to lớn, ấm áp của hắn khẽ vươn ra, bao bọc lấy bàn tay đang đặt trên thành ghế của ta, siết nhẹ.

Ta ngước mắt lên nhìn hắn, hắn cũng đang cúi đầu nhìn ta, đôi mắt đen sâu thẳm không còn sự lạnh lùng bão bùng, chỉ còn lại sự dung túng và sủng ái vô bờ bến.

Ta khẽ mỉm cười, một nụ cười thật sự nhẹ nhõm sau rất nhiều năm dài đằng đẵng đầy m.á.u và lệ.

"Diên Hoài, ta có nhà rồi." Ta thì thầm.

Hắn nắm c.h.ặ.t t.a.y ta hơn, giọng nói trầm thấp khàn khàn vang lên bên tai:

"Ừ, có ta ở đây, nơi này mãi mãi là nhà của nàng."

Ngoài sân, gió thu khẽ lay động những hàng cây cổ thụ, tiếng lá xào xạc như tiếng nhạc khải hoàn, mở ra một chặng đường mới khi hai người chúng ta cùng sát cánh đối diện với những sóng gió lớn hơn nơi triều đình phía trước.