Anh ấy ném điện thoại của mình cho tôi.
Mọi tài khoản, mật khẩu app và ngân hàng đều đưa hết cho tôi.
"Kiểm tra đi."
"Không biết cách?"
"Lên Tiểu Hồng Thư mà tìm, khối cách bắt quả tang đấy!"
Một tiếng sau tôi trả điện thoại lại cho anh ấy.
Anh ấy hừ lạnh một tiếng: "Anh có ngoại tình không?"
"Không."
"Trong lòng anh còn người phụ nữ nào khác ngoài em không?"
"Không."
Tôi tự biết mình đuối lý nên chân thành xin lỗi.
"Xin lỗi anh, là em chưa tìm hiểu kỹ."
Anh ấy tủi thân đến mức mắt đỏ hoe.
Tôi cảm thấy chuyện này thật hoang đường.
Thứ mà anh ấy giấu giếm tôi, không ngờ lại là chuyện anh ấy có 'tài năng thiên bẩm' kia.
Đàn ông khác chắc ước được đem đi khoe khắp nơi rồi.
Sao anh ấy lại tự ti cơ chứ. Hay là trông thì được mà không dùng được?
Tôi tò mò quá đi mất, không nhịn được bèn hỏi.
"Anh thật sự có 18cm à?"
Anh ấy ngập ngừng nói: "Thật ra là gần 19 rồi."
Ôi trời ơi.
"Em không tin." Anh ấy cuống lên: "Em đo thử là biết anh không nói dối!"
"..."
Thế này có ổn không nhỉ?
Tôi lôi thước dây ra...
10.
Cuối cùng vẫn chưa kịp đo.
Không phải không muốn đo mà là quá trình hơi mất kiểm soát.
Hôm sau, toàn thân tôi đau nhức như muốn rã rời.
Anh ấy ân cần xoa bóp cho tôi: "Đêm qua... có làm em hài lòng không?"
Tôi hơi đỏ mặt: "Vẫn... vẫn chưa quen lắm."
Anh ấy đã rất cẩn thận và dịu dàng rồi nhưng vẫn khá đau.
Dù sao cũng là thiên bẩm mà.
Anh ấy lập tức trở nên căng thẳng: "Xin lỗi em, trách anh chưa có kinh nghiệm, lần sau anh sẽ chú ý hơn."
Nói xong anh ấy đột nhiên khựng lại, bắt đầu hoảng loạn.
"Chắc là sẽ không còn lần sau nữa đâu nhỉ?"
Đang nói cái gì thế không biết!
Tôi còn chưa chơi đã đời mà, bèn trấn an.
"Yên tâm, còn nhiều lần sau lắm."
Anh ấy thở phào nhẹ nhõm: "Vậy... còn đo không? Nếu cần thì anh chuẩn bị, hoặc em tự làm cũng được."
Tôi vội bịt miệng anh ấy lại, mặt đỏ bừng: "Đừng nói nữa!"
Hiểu lầm đã hóa giải.
Chúng tôi đã làm hòa, đến cả người cũng đã 'xơi' xong.
Tâm trạng tôi cực kỳ phấn chấn.
Chỉ là Hứa Ngạn Khanh thay đổi đôi chút.
Trước đây anh ấy rất phản đối chuyện sống thử, giờ thì anh ấy chỉ hận không thể dọn đến nhà tôi ở suốt ngày.
Đã thế còn có tính chiếm hữu rất cao, cứ thấy tôi nói chuyện với người đàn ông nào là lại khó chịu ra mặt.
Tôi nói thêm câu nào với anh shipper là anh ấy cũng phải tra hỏi cả buổi.
Nhưng chỉ cần tôi tỏ thái độ mất kiên nhẫn một chút là anh ấy không dám hé răng nửa lời.
Suốt ngày anh ấy phải nhìn sắc mặt tôi mà sống, đúng là rất thiếu cảm giác an toàn.
Cũng dễ hiểu thôi, dù sao thì chúng tôi cũng chỉ mới trao thân cho nhau mà.
Đúng là ai cũng có tính chiếm hữu.
Mấy ngày sau lần đầu tiên, cơ thể tôi cũng đã hồi phục kha khá, lại bắt đầu thấy xao xuyến, không yên lòng.
Chưa kịp tan làm, tôi đã sốt ruột hẹn anh ấy đến nhà rồi.
Lần thứ hai tốt hơn lần đầu rất nhiều, anh ấy đã học được vài kỹ năng mới.
Sướng đến mức tôi không chịu nổi nữa.
Sau khi nhận được phản hồi tích cực từ tôi, anh ấy càng hăng hái hơn cứ như thể là đã tìm ra bí quyết gì đó vậy.
Chỉ vỏn vẹn một tháng từ chỗ không biết gì mà giờ đã trở thành tay thiện nghệ.
Ngày nào cũng không chịu buông tha cho tôi.
Tôi mệt đến mức nằm liệt trên giường không còn chút sức lực, đành mặc kệ anh ấy dọn dẹp giúp mình.
Anh ấy vừa lau rửa vừa lải nhải bên tai tôi: "Anh biết mình không phải là kích cỡ mà em ưng ý nhất, cảm ơn em vì đã chịu đựng anh."
Tôi buồn ngủ đến mức chẳng nghe rõ anh ấy đang nói gì nữa.
Chỉ biết ậm ừ qua loa: "Ừm..."
"Vậy lời hứa trước đây của em vẫn còn hiệu lực chứ?"
"...Ừm."
"Dù sau này em có thử qua kích cỡ nào mà em thích ở bên ngoài, cũng sẽ không bỏ rơi anh."
"...Ừm."
Nhận được câu trả lời, anh ấy sung sướng bật cười thành tiếng.
Anh ấy hôn nhẹ bên tai tôi: "Ngu Tiểu Kiều, chúng mình sống chung đi."
11.
Ngày hôm sau, Hứa Ngạn Khanh xách hành lý dọn đến nhà tôi ở.
Tôi thấy rất ngạc nhiên, muốn sống chung mà chẳng báo trước một tiếng nào.
Rõ ràng là tôi còn đang định dọn sang nhà anh ấy cơ mà.
Nhưng dạo này anh ấy hầu như toàn ở lại qua đêm chỗ tôi.
Tôi cũng dần quen rồi.
Nói cũng thật khéo, căn nhà trống sát vách hôm nay cũng có người dọn tới.
Người thuê nhà lại chính là phụ trách bên phía đối tác dự án của công ty tôi.
Hứa Ngạn Khanh hớn hở xách số hành lý còn lại bước lên.
Nhìn thấy tôi và Tần Tụng đang trò chuyện vui vẻ, biểu cảm trên mặt anh ấy thay đổi ngay lập tức.
Anh ấy bước nhanh tới, ôm c.h.ặ.t lấy tôi vào lòng đầy cảnh giác.
"Vợ à, vị này là ai?"
Lần đầu tiên trong đời thấy cảnh này.
Yêu nhau ba năm, đây là lần đầu anh ấy gọi tôi là vợ.
Cái mùi giấm chua này, chắc là bác bảo vệ ngoài cổng cũng ngửi thấy được.
"Đây là đối tác của em, Tần Tụng."
"Còn đây là bạn trai của tôi, Hứa Ngạn Khanh."
Hứa Ngạn Khanh liền bồi thêm một câu: "Là chồng chưa cưới."
Trẻ con thật đấy.
Tôi nén cười, gật đầu: "Đúng vậy, là chồng chưa cưới."
Khóe miệng Hứa Ngạn Khanh cong lên không giấu nổi vẻ đắc ý.
Anh ấy nhìn Tần Tụng đầy kiêu ngạo: "Khi nào kết hôn nhỉ? Chắc là trong vài tháng tới thôi, chào mừng anh tới uống rượu mừng."
Ai hỏi anh đâu cơ chứ!
Tần Tụng tỏ vẻ thích thú đ.á.n.h giá Hứa Ngạn Khanh.
"Hóa ra chị Tiểu Kiều không lừa em, chị có bạn trai thật à."
"..."
Đóng cửa lại.
Trông Hứa Ngạn Khanh có vẻ chẳng vui vẻ gì.
Anh ấy kéo tôi lại hỏi: "Cậu ta có ý gì?"
"Chẳng có ý gì cả, anh đừng nghĩ nhiều."
"Cậu ta từng theo đuổi em?"
"...Ừ."
"Sao em chưa từng nói với anh?"
Chưa kịp để tôi lên tiếng, anh ấy đã tự nói tiếp: "Cũng phải, em từng thử qua nhiều người như vậy mà có bao giờ nói với anh đâu, chuyện nhỏ nhặt thế này sao em kể với anh được."
Có phải không nhỉ?
Chuyện cái giày cao gót đó vẫn chưa qua được à?
Cứ đem chuyện đó ra nói mãi.
Đó có phải là một chuyện đâu cơ chứ?
Tôi bắt đầu thấy mất kiên nhẫn: "Vốn dĩ chẳng có gì để nói, người theo đuổi em nhiều vô kể, chẳng lẽ ai em cũng phải báo cáo với anh?"
"Thái độ của em đối với anh thế nào, anh còn chưa hiểu sao?"
"Anh có thể đừng như một bà vợ hay oán trách, suốt ngày canh chừng xem em tiếp xúc với người đàn ông nào nữa không?"
"Phiền phức thật đấy."
Anh ấy cười khổ, mím môi: "Xin lỗi, là lỗi của anh."
"Đã ngồi vào vị trí này thì phải có khí độ của vị trí này."
"Sau này anh sẽ không hỏi đến nữa."
Á?
Sao nghe giọng điệu sặc mùi 'trà xanh' thế này?