Anh ấy nhìn thì có vẻ không để ý nhưng thực ra, tôi vừa sang nhà Tần Tụng được vài phút, anh ấy đã tới gõ cửa rồi.

Lần thứ nhất là mang trái cây cho tôi.

"Cô ấy thích ăn chút gì đó rồi mới bắt đầu làm việc."

Lần thứ hai là mang dây buộc tóc cho tôi.

"Buộc tóc lên sẽ tiện hơn."

Lần thứ ba là mang khăn giấy cho tôi.

"Cô ấy chỉ quen dùng loại này."

Đến lần thứ tư anh ấy gõ cửa, cuối cùng tôi cũng nổi cáu.

"Hứa Ngạn Khanh, anh có bị bệnh không hả!"

"Thật sự không muốn em qua đây thì cứ nói thẳng ra!"

"Anh làm thế này rất phiền phức, anh biết không!"

Anh ấy căng mặt, đôi mắt lập tức đỏ hoe.

"Đúng! Là anh không muốn em tìm cậu ta!"

"Anh cứ tưởng mình có thể làm được."

"Nhưng hóa ra anh chẳng thể chịu đựng nổi lấy một giây!"

Tôi câm nín.

Không ngờ lòng chiếm hữu của anh ấy đã đến mức tôi làm việc bình thường với người khác cũng không được.

Tôi xin lỗi Tần Tụng một tiếng, dắt Hứa Ngạn Khanh về nhà.

Đêm đó, cả hai chúng tôi đều không ai nói thêm lời nào.

Đêm khuya, điện thoại rung lên.

Là tin nhắn của Tần Tụng gửi đến.

[Chị, có chuyện này em nghĩ lại rồi, vẫn nên nói với chị thì hơn.]

[Chuyện gì?]

[Vị hôn phu của chị, kỳ lạ lắm. Anh ta với em tập ở cùng một phòng gym, dạo này cứ lén lút quan sát em. Thậm chí đi vệ sinh cũng đi theo, lúc nào cũng nhìn em chằm chằm.]

Tôi hơi ngơ ngác.

[ Nhìn cái gì cơ? ]

[... Thì nhìn cái chỗ đó của em ấy. Em nghi là anh ta là song tính, anh ta để mắt tới em rồi! ]

Hả???

Tôi rối não quá.

Đau đầu thật đấy.

Cảm giác như não bộ đang bay màu vậy.

Cái gì với cái gì thế không biết.

Thế giới này điên rồi sao?

Như vậy là đúng à?

Sao Hứa Ngạn Khanh có thể là song tính được chứ?

Chắc chắn chỗ này có hiểu lầm gì rồi.

Cứ thấy sai sai ở đâu ấy.

Trong đầu lờ mờ có chút manh mối nhưng nghĩ mãi không ra.

Từ trước đến nay tôi cũng chỉ yêu mỗi mình Hứa Ngạn Khanh.

Kinh nghiệm thực sự quá ít ỏi.

Tình huống này tôi hoàn toàn không biết xử lý sao nữa, chỉ có thể tìm hai cô bạn thân để cầu cứu thôi.

15.

Trong tiệm cà phê, tôi đã kể lại toàn bộ sự việc xảy ra gần đây.

Tất nhiên, chuyện Tần Tụng nghi ngờ Hứa Ngạn Khanh là 'song tính' thì tôi không nói.

Chuyện đó thật sự khó mở lời quá.

Tôi hỏi: "Hứa Ngạn Khanh như vậy có bình thường không?"

Cô bạn trầm ngâm: "Tớ cảm giác là lần trước cậu chia tay anh ấy, làm anh ấy bị sang chấn tâm lý rồi."

Tôi cau mày: "Thế thì khoa trương quá rồi. Anh ấy tỏ ra thù địch với tất cả đàn ông luôn ấy."

Cô bạn suy nghĩ: "Chắc là quá yêu cậu nên sợ mất cậu thôi."

Tôi lắc đầu: "Nhưng tớ cũng yêu anh ấy mà, anh ấy biết điều đó."

Cô bạn chống cằm: "Có phải hành động của cậu làm anh ấy thấy thiếu an toàn không?"

Tôi thở dài: "Làm gì có, để anh ấy yên tâm, giờ tớ chẳng dám nói chuyện với người đàn ông nào khác nữa đây này."

Cô bạn bỗng nhớ ra điều gì đó: "Còn chuyện ấy thì sao? Có hòa hợp không?"

Tôi gật đầu: "Cực kỳ hòa hợp! Anh ấy ở mọi khía cạnh mình đều rất hài lòng."

Cô bạn nhướng mày: "Kích thước cũng hài lòng chứ?"

Tôi gật đầu lia lịa: "Cái đó thì hài lòng miễn chê!"

Cô bạn hoang mang: "Thế thì không phải rồi, vậy rốt cuộc là chỗ nào có vấn đề nhỉ?"

Ba đứa tôi im lặng, chìm vào suy tư.

Một lát sau, một trong hai cô bạn bất chợt cười phá lên.

"Không ngờ Hứa Ngạn Khanh trông cao to vạm vỡ mà thực tế chỉ có 2cm, đúng là kích thước của đàn ông nhìn chiều cao với mũi là không chuẩn được."

Tôi đờ người ra: "2cm gì cơ?"

...

Hội bạn thân đã cười suốt hai tiếng đồng hồ rồi.

Sắc mặt tôi trông rất tệ.

"Đừng cười nữa, cười nữa là c.h.ế.t người đấy."

"Ha ha ha, không thể tin được Hứa Ngạn Khanh đối với cậu đúng là hết lòng, chuyện này mà cũng nhịn được."

"Không đúng, không đúng, nếu anh ấy nhịn được thì đã không suy sụp hết lần này đến lần khác rồi, ha ha ha!"

Tôi không thể ngồi đó thêm được nữa.

Đúng là quá kịch tính!

Ai mà ngờ được một câu nói 'râu ông nọ cắm cằm bà kia' lại gây ra một cú hiểu lầm lớn đến thế.

Thật quá vô lý!

Sau khi cùng đám bạn sắp xếp lại đầu đuôi sự việc.

Mọi hành vi khác thường của Hứa Ngạn Khanh đều dễ hiểu hơn hẳn.

Vừa buồn cười mà lại vừa thấy tội nghiệp cho anh ấy.

Một người bảo thủ, cứng nhắc như anh ấy mà lại có thể vượt qua ranh giới đạo đức để chấp nhận 'nhu cầu' có phần lệch lạc của mình.

Thật sự quá làm khó cho anh ấy rồi.

Khoảng thời gian qua chắc hẳn anh ấy đã đau khổ lắm.

Trong l.ồ.ng n.g.ự.c mình tràn ngập một luồng hơi ấm.

Mình muốn gặp anh ấy ngay lập tức.

16.

Mình vội vã chạy về nhà.

Đẩy cửa bước vào liền thấy Hứa Ngạn Khanh đã làm một bàn đầy ắp những món ngon, lặng lẽ ngồi chờ mình ở bàn ăn.

Nếu như bên cạnh không dựng sẵn một chiếc vali hành lý thì mình cứ ngỡ anh ấy có chuyện vui gì muốn ăn mừng cùng mình cơ đấy.

Anh ấy đứng dậy: "Bữa tối anh làm xong rồi đấy."

"Chỗ này cứ để lại cho cậu ta với em."

"Anh đi đây."

"Chúc hai người có một buổi tối tuyệt vời."

Anh ấy có ý gì đây? Muốn chia tay với tôi à?

Tim tôi thắt lại: "Hứa Ngạn Khanh!"

Anh ấy ngắt lời tôi: "Không cần quan tâm đến anh."

"Anh chỉ về nhà ở mấy hôm thôi."

"Ở lại nữa, anh sợ mình không kiềm chế được mà làm phiền hai người."

"Anh cũng muốn làm một người đàn ông bao dung, nhưng thật sự là không thể."

"Cứ nghĩ đến cảnh em ở bên người đàn ông khác, n.g.ự.c anh lại nghẹn lại không thở nổi."

Anh ấy ôm lấy tim mình, nở nụ cười cay đắng.

"Anh sẽ cố gắng thích nghi."

"Cho anh thêm chút thời gian, chắc chắn anh sẽ làm được."

"Đừng bỏ rơi anh, được không?"

Trời ơi, anh ấy trông thật thấp thỏm, tội nghiệp.

Yêu quá đi mất.

Thật khiến người ta muốn cưng chiều mà!

Sống mũi tôi cay cay, tôi lao tới hôn lấy anh ấy.

"Đừng đi, anh không bao giờ phải đi đâu cả."

Đêm đó là đêm cuồng nhiệt nhất của chúng tôi.

Tôi dốc hết sức lực, chỉ để cho anh ấy thấy tôi yêu cái 'thiên phú' đặc biệt đó của anh ấy.

Anh ấy chẳng cần phải tự ti vì điều đó.

Cả đêm mặn nồng không dứt.

Xong việc, tôi nhắm mắt nghỉ ngơi.

Anh ấy cứ ngỡ tôi đã ngủ say nên lén lút chui vào chăn gọi điện thoại.

"Trần Hi, tớ thành công rồi."

"Cách cậu dạy tớ hiệu quả thật đấy."

"Lạt mềm buộc c.h.ặ.t, giả vờ đáng thương, ra vẻ rộng lượng, cô ấy mềm lòng ngay."

"Giờ có kinh nghiệm rồi, bọn đàn ông bên ngoài đừng hòng bén mảng tới gần cô ấy!"

Tôi: "..."

Một người đàn ông thẳng tính đàng hoàng, lại bị tôi ép cho thành ra cái thể loại trà xanh thế này.

Haiz.

Tôi ngồi dậy: "Chồng ơi."

Hứa Ngạn Khanh cứng đờ người.

Điện thoại rơi bịch xuống sàn, anh ấy khó khăn quay đầu lại.

"Kiều Kiều, không phải như em nghĩ đâu, nghe anh giải thích..."

Tôi ngắt lời anh ấy: "Anh đừng giải thích, nghe em giải thích trước đi."

"Chuyện gì?"

"Về chuyện em thích 2cm ấy."

17.

[Ngoại truyện]

Sau khi giải thích rõ ràng đầu đuôi câu chuyện.

Hứa Ngạn Khanh tự kỷ luôn rồi.

Mấy ngày liền không thèm ngó ngàng tới tôi mà chỉ âm thầm mặt lạnh 'vận động' hết lần này tới lần khác.

Chẳng biết là anh ấy đang dỗi tôi, hay đang tự dằn vặt chính mình nữa.

Vừa dịu dàng lại vừa quyết liệt, còn dữ dội hơn hẳn trước kia.

Xong việc anh ấy lại hỏi tôi: "Có thích không?"

Để dỗ dành anh ấy, tôi đã dùng hết mọi chiêu trò rồi.

Chỉ cần khiến anh lấy lại sự tự tin, chuyện gì tôi cũng sẵn lòng làm.

"Thích c.h.ế.t đi được."

Anh ấy tiếp tục hỏi.

"Là thích kiểu cũ, hay là thích kiểu bây giờ?"

"Cả hai đều thích."

"Anh không tin."

Tôi dở khóc dở cười.

"Vậy rốt cuộc anh muốn sao đây..."

"Làm tiếp."

"..."

Sau khi kết thúc, anh ấy lại bắt đầu hỏi vặn.

"Em thích cái to hay thích cái nhỏ?"

Tôi đã khôn ngoan hơn rồi nên không trả lời ngay lập tức.

Suy nghĩ hai giây mới nhận ra, đây là câu hỏi 'tử thần'.

Dù trả lời cái nào thì anh ấy cũng sẽ suy sụp.

Tôi nhếch môi cười đáp: "Thích của anh."

Khóe miệng anh ấy cong lên.

Cuối cùng cũng dỗ xong.

Nửa năm sau chúng tôi kết hôn.

Trước khi hôn lễ bắt đầu, cô nhân viên bên dịch vụ cưới mang tới hai đôi giày cao gót cho tôi chọn.

"Cô Ngu, cô muốn chọn loại 10cm hay 12cm ạ?"

Tôi do dự mãi không quyết được, Hứa Ngạn Khanh thay đồ xong bước lại gần.

Anh ấy chẳng thèm nhìn đến hai đôi giày đó liền nói với cô nhân viên: "Cô ấy cần loại 2cm."

Chúng tôi nhìn nhau, cả hai đều không nhịn được nữa.

Phá lên cười như điên.

Chương 6 - Vì Sao Bạn Trai Tôi Lại Như Thế - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia