Ở ngoài thành hơn mười ngày, vết thương của ta gần như khỏi hẳn. Thay t.h.u.ố.c cho ta là một đại nương trong thôn, thường xuyên qua lại, ta phát hiện ánh mắt nàng ta nhìn Tiểu Vũ càng ngày càng lạ.
Thời điểm thay t.h.u.ố.c, nàng hỏi ta: “Muội muội, Tiểu Vũ là ca ca hay là nam nhân của muội?”
Ta đáp: “Hắn là ca ta”
“Nhìn không giống a?”
“Ta giống nương, hắn giống cha ta”.
“Nga…” Đại nương mờ mịt một trận, mới nói, “Vậy ca muội có hôn phối chưa?”
Đây rồi! Mai mối trong truyền thuyết!
Trong lòng ta một trận cảm khái, Nghiêm Tiểu Vũ nhiều năm qua không để ý tới hôn nhân đại sự, trong thôn có rất nhiều cô nương hướng hắn liếc mắt đưa tình, chính là hắn thực lạnh, luôn không quan tâm đến, ta đau đau khổ khổ nuôi hắn lớn lên, cũng là thời điểm đem gả hắn đi ra ngoài. (gì đây, sao giống lời mẹ già nói với con gái vậy, có ai lại đem con trai gả cho con dâu không??? @@)
“Chưa có hôn phối. Ca của ta năm nay đã hai mươi mốt, bởi vì cha mẹ mất sớm, cho nên đến bây giờ còn chưa xử lý hôn sự, ca ta công phu rất khá, có thể tham gia quân ngũ, là người thành thật, đáng tiếc không có cô nương để ý…”
“Làm sao có thể như vậy!” đại nương đ.á.n.h gãy lời ta, “Tiểu Vũ tuấn tú lịch sự, trong thôn không ít cô nương thích hắn đâu! Hắn nếu còn chưa cưới vợ, việc này cứ để đại nương ta phụ trách!”
“Vậy làm phiến đại nương tốn nhiều tâm…” ta cười nói.
Gia gia luôn hy vọng ta cùng Nghiêm Tiểu Vũ ở cùng một chỗ, người nói Tiểu Vũ là đứa nhỏ thành thật, có thể đối tốt với ta cả đời, cũng có thể bảo vệ ta. Ta đối với hắn cảm thấy giống như đối với ca ca, có đôi khi, lại giống như đối với đệ đệ, tóm lại là huynh đệ, hắn cùng Lưu Hi khác nhau, nhưng vì sao khác, ta cũng không biết… nếu biết, ta có thể máy móc, tìm một giống như thế để thích.
Chờ đến lúc Nghiêm Tiểu Vũ trở lại, thương thế của ta cũng đã không còn vấn đề, ta có thể rời khỏi kinh thành. Về sau không cần làm Thái y, ta có thể tìm một nam nhân rồi gả cho hắn, muốn sinh bao nhiêu liền sinh bấy nhiêu!
Đại nương làm việc hiệu suất rất cao, cùng lắm mới chỉ hai ba ngày, Nghiêm Tiểu Vũ đã bị bắt rồi, hắn mặt đỏ tai hồng chạy tới nói với ta: “Chúng ta đi thôi”