“Tuy nhiên có một điểm phải nhắc nhở mọi người, khi bạn muốn thông qua Tiêu Tiêu Lạc để đạt được lợi ích, bạn cũng trở thành một viên t.h.u.ố.c bảo mạng mà đối phương muốn nuốt xuống. Lên bàn đấu tranh xác suất thắng là một phần ba, nhưng xác suất thua lại là hai phần ba. Hơn nữa, biểu tượng đồ chơi bị tiêu trừ càng ít, sau khi rửa bài, xác suất bài trắng rơi xuống đầu bạn càng nhỏ.”
“Cho nên, xin hãy bình tĩnh, thận trọng, hy vọng mọi người đều có thể vượt qua cửa ải khó khăn này, bảo toàn bản thân trong nguy cơ.”
Thiên mạc đến đây thì tối đi, mọi người đều hư thoát ngồi phịch xuống, nhìn bầu trời sắp bị màn đêm nuốt chửng mà thất thần, có người đăm chiêu suy nghĩ, có người hoang mang lo sợ.
Sau đó, là những cuộc thảo luận kịch liệt, offline, các loại quần thể lập thành nhóm nhỏ của riêng mình để thảo luận, online, lại càng cãi nhau ầm ĩ trên mạng.
Đặng Dữu Anh nhíu mày không nói, trò chơi Tiêu Tiêu Lạc này, ác, thực sự rất ác, ép người ta đi tàn sát lẫn nhau. Nhưng không phải là không có cách phá giải, thậm chí đối phương đã nhấn mạnh đi nhấn mạnh lại rồi, không tranh, không đấu, anh tốt, tôi tốt. Chỉ cần làm được điểm này, vậy thì thực sự vạn sự đại cát.
Cho nên, đây là muốn xem người dân thị trấn dưới áp lực sinh t.ử, sẽ bộc lộ cái ác trong nhân tính, hay là có thể đoàn kết nhất trí, bình an vượt qua?
Làm thí nghiệm sao đây là? Hay là rảnh rỗi sinh nông nổi đến xem trò vui?
Đặng Dữu Anh nhìn bầu trời, hoàn toàn không hiểu người bên ngoài kia nghĩ thế nào. Có điều muốn hỏi cô bây giờ có cảm nhận gì, cô chỉ có sự phẫn nộ khi bị coi như khỉ làm trò, và nỗi bi ai khi không được tôn trọng.
Kẻ địch ác liệt như vậy, nhưng cô lại ngay cả đối phương ở đâu, là ai, trông như thế nào cũng không biết.
Cô chán nản bước đi, trong lòng uất kết một ngọn lửa, không chỗ phát tiết, bỗng nhiên điện thoại vang lên, là trong xưởng gọi tới, bảo cô quay về.
Đặng Dữu Anh bực bội nói: “Trời sập đến nơi rồi, còn quản công việc, ông đây không làm nữa!”
Kết quả đối phương nói, bảo cô về họp, thảo luận xem đối phó với chuyện Tiêu Tiêu Lạc này thế nào.
Đặng Dữu Anh:? Cái này còn cần ngồi xuống họp bàn sao?
Kết quả cô về xem, từng phân xưởng, từng tổ đều tụ tập trong phòng họp lớn nhất, chen chúc nhau, mỗi người đều vẻ mặt cấp thiết nôn nóng.
“Gọi chúng tôi về làm gì? Có phải phát hiện video Thiên mạc kia là giả, đến đính chính tin đồn không?”
Đợi khoảng hơn mười phút, xưởng trưởng mới khoan t.h.a.i đến muộn, vừa lên đã nói: “Tình hình mọi người đều biết rồi, vừa rồi nhận được chỉ thị của chính phủ, ý của bên trên là, để xưởng chúng ta họp một cái, tỏ thái độ, nghĩ xem đối phó với cuộc khủng hoảng này thế nào. Vậy tôi xin hỏi trước một câu, có ai chủ trương không tiến hành Tiêu Tiêu Lạc, không chủ động thúc đẩy biểu tượng đồ chơi ít đi, giơ tay xem thử, có bao nhiêu người.”...
“Càng ít người tiến hành Tiêu Tiêu Lạc, chắc chắn là càng tốt rồi, bài trắng càng ít, người bị ảnh hưởng càng ít, cục diện càng ổn định.”
Vệ Nguyệt Hâm đứng trước một tòa thành đồ chơi, nhìn cánh cổng to lớn khí phái kia, nói: “Ai cũng hiểu điểm này, nhưng thực sự muốn làm như vậy vẫn cần có khí phách. Chính phủ ở đây có thể ngay lập tức chỉ thị cho các đoàn thể lớn nhỏ bên dưới họp nội bộ, tăng cường tuyên truyền và kêu gọi về mặt này, điểm này rất tốt.”
Mao Mao biến thành một con khỉ thú bông, nằm bò trên vai cô: “Sẽ có tác dụng sao? Cho dù kêu gọi thành công rồi, thậm chí người người thề thốt, viết giấy cam kết nói tuyệt đối sẽ không tùy tiện, chủ động Tiêu Tiêu Lạc, nhưng ở những góc khuất không nhìn thấy, nên làm thế nào vẫn sẽ làm thế đó.”
“Có tác dụng mà, chắc chắn là có tác dụng, nếu chia con người thành từng nhóm nhỏ, nội bộ mỗi nhóm nhỏ có thể kiềm chế được, tình hình sẽ trở nên tốt hơn rất nhiều, lại phái Nhiệm vụ giả qua đây, kiểm soát hết những góc khuất không nhìn thấy đó, ngăn chặn mọi hành vi Tiêu Tiêu Lạc cũng không khó.”
Mao Mao nghe ra rồi: “Nhưng cô không định làm như vậy.”
“Làm như vậy, gốc rễ vẫn chưa được giải quyết, cho dù ngày qua ngày đều có thể như vậy, nhưng mỗi người cũng chỉ là ngày qua ngày căng thẳng, thời gian dài, con người không phải bị căng đến hỏng mất, thì chính là sẽ nghịch phản tự tìm đường c.h.ế.t.”
“Vậy phải làm sao?”
Vệ Nguyệt Hâm không trả lời, cô đi vào thành đồ chơi.
Người trong thành đồ chơi thực sự tụ tập lại họp hành, trong nhà máy không có người, cô có thể ra ngoài rất tự do.
Một lát sau, cô từ trong đó đi ra, đi đến tòa thành đồ chơi tiếp theo.
Một giờ sau, cô đã đi dạo hết tất cả các tòa thành đồ chơi, tiếp đó lại đi đến các cửa hàng trên thị trấn, phàm là nơi có bán đồ chơi, cô đều đi xem rồi.
Sau đó, cô có hai phát hiện.
Thứ nhất, thế giới này cũng không có quái vật thiên tai, ngay cả trong thành đồ chơi nơi có khả năng xuất hiện quái vật thiên tai nhất, cũng không có chút dấu vết nào.
Thứ hai, chủng loại đồ chơi ở đây vô cùng nhiều, so sánh với tiểu thuyết và tư liệu video, cô phát hiện, hình tượng đồ chơi có thể trở thành biểu tượng đồ chơi, toàn bộ đều là hàng hot. Những món đồ chơi tương đối ít người biết đến, không nằm trong số đó.
Đồ chơi hàng hot, tổng cộng cũng chỉ có mấy chục loại.
Thị trấn nhỏ này tổng dân số gần mười vạn, mà biểu tượng đồ chơi lại chỉ có mấy chục loại, nói cách khác, người sở hữu cùng một loại biểu tượng đồ chơi, có một hai nghìn người.
Đây là một con số khá cao, thị trấn lại chỉ có bấy nhiêu thôi, quần thể lớn như vậy rất dễ chạm mặt.
Vậy thì bước đầu tiên, có phải là có thể làm cho con số này giảm xuống không?
Còn lại hai ngày, làm thêm chút hàng hot ra, có thể làm được chứ nhỉ.
Thế là, tối hôm đó, trong cuộc họp chính phủ, điện thoại của mỗi người đều nhận được một tin nhắn nặc danh, nội dung y hệt nhau, ý tứ chính là bảo bọn họ tăng thêm đồ chơi hàng hot, thêm càng nhiều càng tốt.
Thị trưởng chủ trì cuộc họp là một người phụ nữ khoảng bốn mươi tuổi, từ khi Thiên mạc xuất hiện đến giờ, chỉ trong vài giờ ngắn ngủi, lưng bà dường như cũng còng đi vài phần.