Anh dừng lại nói: "Cứ đi bộ như vậy chậm quá, cậu đợi tôi một chút."

Đàm Phong liền cũng dừng lại.

Tiếp đó, liền nhìn thấy Bành Lam lấy ra một chiếc xe từ hư không.

Đồng t.ử Đàm Phong hơi co rụt lại, suy đoán đây chắc hẳn chính là năng lực của cái hệ thống kia của đối phương.

Bành Lam thử chiếc xe này, phát hiện không khởi động được, xem ra tất cả máy móc ở thế giới pixel này đều mất tác dụng rồi.

Thế là, anh lại lấy ra hai chiếc xe đạp địa hình.

Khoảnh khắc chiếc xe được lấy ra, liền nhanh ch.óng biến thành xe pixel, Bành Lam thử một chút, các cấu trúc của xe đạp vẫn còn nguyên vẹn, cũng có thể đạp được, chỉ là bánh xe hơi vuông một chút.

Mặc dù hơi khó giữ thăng bằng, nhưng chỉ cần thích ứng thì sẽ rất nhanh thành thạo.

"Chúng ta đạp xe đi thôi."

Đàm Phong gật đầu, trèo lên chiếc xe đạp còn lại.

Trên đường núi, liền xuất hiện một khung cảnh kỳ diệu là hai người pixel đạp hai chiếc xe đạp pixel, đừng nói chứ, tốc độ quả thực đã nhanh hơn không ít.

Hơn nữa chiếc xe này chuyển số rất đỉnh, đạp một vòng bàn đạp, chiếc xe liền vèo vèo trượt về phía trước mấy mét, vô cùng tiết kiệm sức lực, khá thân thiện với các khớp xương.

Nếu muốn tiết kiệm khớp xương hơn nữa, đạp một chân cũng được, chỉ cần kỹ thuật của cậu đủ cao.

Chỉ là bánh xe rốt cuộc không được tròn cho lắm, đạp lên hơi xóc nảy một chút, gặp phải chỗ không bằng phẳng cũng cần đặc biệt cẩn thận, nhưng đối với hai người đàn ông trưởng thành mà nói, đây đều không phải là vấn đề gì lớn.

Bành Lam với tư cách là một người có thể luyện tài b.ắ.n s.ú.n.g đến mức rất chuẩn, phản xạ thần kinh thực sự không tồi, Đàm Phong thì càng không cần phải nói, hai người đạp xe đạp, đạp ra tốc độ nhanh như chớp.

Chỉ trong năm phút ngắn ngủi, họ đã đi vòng qua ngọn núi phía trước, sau đó liền nghe thấy tiếng đ.á.n.h nhau và tiếng gầm thét.

Tiến thêm một chút nữa, liền nhìn thấy trên sườn núi phía trước, một con Quái vật Pixel khổng lồ màu đỏ, toàn thân treo đầy người pixel, bị hành hạ đến mức gầm thét liên hồi.

Người pixel từng người một bị hất văng ra ngoài, rồi lại từng người một trèo lên, cái dáng vẻ hãn bất úy t.ử đó, rõ ràng là định quán triệt triệt để câu "kiến nhiều c.ắ.n c.h.ế.t voi".

Đàm Phong quát: "Dừng tay!"

Tuy nhiên khoảng cách quá xa, bên đó căn bản không nghe thấy.

Bành Lam lại lấy ra một cái loa từ trong ba lô hệ thống, loại loa vật lý không dùng điện, một tay cầm lấy: "Xin hai bên hãy dừng tay!"

Âm thanh đó, lập tức được khuếch đại lên gấp mấy lần, Đàm Phong không khỏi liếc nhìn Bành Lam một cái, người này tại sao lại có nhiều đạo cụ như vậy?

Người và quái vật bên đó rõ ràng đều nghe thấy âm thanh này, nhưng mà, người pixel không thể dừng tay, quái vật thì... hình như nghe không hiểu, hoặc là, nó quá tức giận rồi, căn bản sẽ không dễ dàng dừng tay.

Đàm Phong đạp xe đến gần, nhảy xuống xe, tay vung lên, một trận mưa lửa b.ắ.n ra, nhưng ngọn lửa này vừa xuất hiện liền biến thành những khối pixel màu đỏ lớn nhỏ khác nhau.

Những khối pixel màu đỏ rắc về phía hai bên đang đ.á.n.h nhau khó phân thắng bại đó, quả thực giống như đang phát kẹo hỉ vậy, đập lên người họ cũng không đau không ngứa.

Đàm Phong có chút buồn bực.

Dị năng này của mình đến thế giới này gần như hoàn toàn vô dụng rồi.

Người pixel bên đó thì rất kỳ lạ, hai người này có lai lịch gì, tại sao lại bảo họ dừng tay, lại còn ném ra những khối pixel màu đỏ kỳ lạ này?

Còn những chiến binh xung quanh rất nhanh đã chạy ra, lạnh lùng đối mặt với hai người Bành Lam và Đàm Phong, trên những khuôn mặt pixel đó, đều có thể nhìn ra vẻ mặt nghiêm túc: "Các người là ai? Phía trước là khu vực chiến đấu, yêu cầu các người lập tức rời đi!"

Giao thiệp với người dị thế, Bành Lam cũng khá có kinh nghiệm, lập tức nói: "Chúng tôi là người do Thiên mạc phái tới để giúp đỡ các anh, chuyện này có cách giải quyết tốt hơn, xin người của các anh lập tức rời khỏi Quái vật Pixel đó, tránh những hy sinh vô ích."

Đồng t.ử đối phương co rụt lại, đôi mắt pixel đó nheo lại, sau đó cười lạnh nói: "Thiên mạc phái tới, sao các người không nói là thiên thần phái tới đi? Bảo chúng tôi dừng tay, con quái thú đó có chịu dừng tay không?"

Hắn vung tay lên, những người khác lập tức xông lên định bắt giữ hai người Bành Lam.

Đàm Phong rất tự giác tiến lên, bốp bốp bốp vài cái, hoàn toàn dựa vào sức mạnh cơ thể và kỹ xảo, đã đ.á.n.h gục mấy người đối diện, điểm đến là dừng, không hề ra tay độc ác.

Sắc mặt tên cầm đầu đối phương đại biến, ừm, chính là miệng há to hơn một chút, mắt trợn trừng lớn hơn một chút... khuôn mặt pixel này quả thực rất cản trở việc quan sát sắc mặt.

Người này lấy ra một khẩu s.ú.n.g, định b.ắ.n một phát lên trời, ước chừng hắn muốn phát tín hiệu, thông báo cho người khác đến chi viện.

Tuy nhiên ngay khoảnh khắc hắn lấy s.ú.n.g ra, Đàm Phong đã tung một cước đá tới, khẩu s.ú.n.g bay lên không trung, còn cổ tay đối phương thì rắc một tiếng gãy gập, cổ tay vặn vẹo theo một góc độ không bình thường, sau đó các khối pixel ở khớp cổ tay xảy ra dung hợp.

Bàn tay chỉ có thể vặn vẹo như vậy.

Đàm Phong cũng hiểu ra hắn muốn làm gì, ý thức được động tác của mình hơi nhanh quá rồi.

Đối phương không cảm thấy đau đớn, cho nên cũng không vì cổ tay gãy mà làm sao, chỉ là càng thêm cảnh giác nhìn chằm chằm hai người: "Rốt cuộc các người muốn làm gì?"

Bành Lam biết, chỉ dựa vào lời nói là không thể đình chiến được.

Anh vỗ vỗ sâu róm: "Đến lượt cậu ra sân rồi."

Sâu róm: "Làm gì?"

"Chẳng phải cậu cũng rất giỏi bắt chước sao, bắt chước Vi T.ử một chút đi, phiên bản phóng to ấy." Đàm Phong lập tức nhìn sang: "Anh từng gặp Vi Tử?"

Bành Lam nhất thời có chút không biết nên giải thích thế nào.

Còn sâu róm đã hiểu ra, cả con sâu phấn khích không thôi: "Được thôi, giao cho tôi!"

Nó bay ra từ vai Bành Lam, đi đến chỗ đất trống bên cạnh, trực tiếp làm một màn biến hình.

Giây tiếp theo, một thứ đỏ rực xuất hiện, từng chút từng chút biến ra đầu, cơ thể, tay chân, đuôi rõ ràng.

Sâu róm từng bắt chước em gái quái vật Vi Tử, nhưng lúc đó là phiên bản mini, bây giờ làm một phiên bản phóng to, hoàn toàn là ngựa quen đường cũ.