Những vai diễn đại loại như vậy, đa dạng và phong phú.
Khán giả thích xem những kẻ âm hiểm vô tình như cá gặp nước trong cuộc thi, cũng muốn nhìn thấy những người chính nghĩa anh dũng vì muốn sống sót mà bị ép sa ngã, càng thích nhìn thấy những người có ham muốn sinh tồn mãnh liệt, sau khi khổ sở giãy giụa vẫn bị cái c.h.ế.t nuốt chửng.
Tính kịch tính và tính giải trí càng cao, lợi nhuận của chương trình càng cao.
Người Phát Bài Số 6 rất nhanh đã xem xong những tài liệu này, cũng không vì những hình ảnh tàn khốc bất lực kia mà động lòng, anh ta xoay người lại, nhìn Linh Nhất Cửu vẫn đang giữ tư thế khom người: "Cô rất hận?"
Linh Nhất Cửu khựng lại, ngẩng đầu nói: "Tôi không nên hận sao? Số 147 đã hủy hoại quê hương của chúng tôi, hủy hoại tất cả của chúng tôi, mỗi năm một lần, chọn người nửa năm, chuẩn bị nửa năm, c.h.é.m g.i.ế.c một tháng, lặp đi lặp lại, bóng ma tuyệt vọng bao trùm lên đỉnh đầu mỗi người."
"Ngài biết không? Thế giới của chúng tôi cũng có thể xem trực tiếp cuộc thi, ngài biết cảm giác trơ mắt nhìn đồng bào của mình bị ép tàn sát lẫn nhau là như thế nào không? Nhìn người thân của mình bị g.i.ế.c hoặc tự sát trong sự kinh hoàng bất lực tột độ là mùi vị gì không?"
"Bắt đầu từ ông nội tôi, mãi cho đến đứa em trai nhỏ nhất của tôi, trong một trăm năm, nhà tôi tổng cộng có bảy người c.h.ế.t trong cuộc thi này, chúng tôi giữ lại tất cả băng ghi hình cuộc thi, mỗi năm đều phải tụ tập cùng nhau xem, chính là để vĩnh viễn không quên nỗi đau và sự sỉ nhục như vậy."
"Để g.i.ế.c c.h.ế.t hoàn toàn số 147, chúng tôi đã trù tính mấy chục năm, một vạn người trong cuộc thi khóa của tôi, có đến hai phần mười là đã trải qua huấn luyện năm này qua năm khác."
Linh Nhất Cửu nhắm mắt lại, bình ổn cảm xúc đang trào dâng của mình, dù cho đã trôi qua bốn trăm năm, nhắc tới chuyện cũ vẫn đau lòng khôn xiết.
Cô mở mắt ra, ánh mắt trong sáng lạnh lùng: "Người Phát Bài Số 6 đại nhân, ngài cảm thấy tôi không nên hận sao?"
Trong căn phòng rộng lớn trầm mặc hồi lâu, Người Phát Bài Số 6 xoay người lại, anh ta nhìn Linh Nhất Cửu, sắc mặt có vài phần buồn bã: "Cô làm tôi nhớ đến một người bạn của tôi, anh ấy cũng giống cô, bất luận trải qua bao nhiêu năm, bao nhiêu chuyện, đều không thể buông bỏ, nhưng anh ấy chấp nhất với quá khứ là để thay đổi bi kịch, cuối cùng anh ấy cũng làm được, cái giá là mạng sống của anh ấy, anh ấy c.h.ế.t có ý nghĩa."
"Còn cô, là vì báo thù."
"Đơn tố cáo của cô, tôi có thể thụ lý, nhưng cô chĩa mũi nhọn thẳng vào một nhóm Người Quản Lý của thế giới cao đẳng, chắc chắn sẽ đón nhận sự trả thù điên cuồng. Chỉ vì báo thù, có đáng không? Cô đi đến bước này, có được tất cả ngày hôm nay không hề dễ dàng."
Linh Nhất Cửu hất cằm, ánh mắt kiên định nói: "Đáng! Đây là ý nghĩa sống của tôi. Hơn nữa đây không chỉ đơn thuần là vì báo thù, trước khi c.h.ế.t 147 từng nói, hắn làm thế chẳng qua là thao tác thông thường, tiểu thế giới chính là sân vui chơi, hậu hoa viên, trạm sạc điện của thế giới cao đẳng, có thể cung cấp giá trị cho thế giới cao đẳng chính là phúc khí của tiểu thế giới."
"Hắn có thể nói như vậy, chứng tỏ môi trường hắn đang ở đều là bầu không khí như vậy, những người bên cạnh hắn đều có nhận thức như vậy. Tôi tin rằng, hành vi của 147 tuyệt đối không phải là cá biệt! Tôi coi việc diệt trừ những cặn bã như vậy là nhiệm vụ của mình."
Người Phát Bài Số 6 nhìn cô thật sâu, không nói gì cả, nhưng ánh mắt thâm sâu kia tràn ngập áp lực.
Ánh mắt Linh Nhất Cửu không hề run rẩy, người đứng thẳng tắp.
Hồi lâu sau Người Phát Bài Số 6 mới nói: "Rất tốt, cô rất có quyết tâm, vậy thì, bây giờ cô có thể bắt đầu hành động rồi."
Linh Nhất Cửu sững sờ, bây giờ bắt đầu hành động? Không phải nên là anh ta đi điều tra những Người Quản Lý có qua lại với 147 trước sao?
Người Phát Bài Số 6: "Tôi tìm cho cô một người giúp đỡ."
Nói rồi, ánh mắt nhìn về một phía, Linh Nhất Cửu cũng nhìn theo, không khí bên đó vặn vẹo một chút, tiếp đó một người xuất hiện.
Vệ Thanh Lê sa sầm mặt xuất hiện, nhanh ch.óng quét mắt nhìn môi trường mới.
Một khắc trước, bà đang tiếp đầu với bạn tốt, bạn tốt nói với bà Bộ Chế Tạo Bàn Tay Vàng quả thực có tài liệu phê duyệt về Vạn Giới Huy Chương, là lập dự án vào năm ngoái, nhưng trong quá trình chế tạo liên tục thất bại, cuối cùng dự án đã chấm dứt.
Bà còn chưa nghe được những lời phía sau thì phát hiện một luồng sức mạnh khóa c.h.ặ.t lấy mình, tiếp đó bà liền đổi môi trường.
Bà nhìn hai người phía trước, Linh Nhất Cửu bà không quen, nhưng Người Phát Bài Số 6 thì bà có quen.
Bà hơi bực bội: "Số 6, cậu có ý gì?"
Người Phát Bài Số 6 dang tay: "Đã về rồi, sao không đến gặp bạn cũ? Thứ chị muốn tra, trực tiếp đến hỏi tôi chẳng phải dễ dàng hơn sao?"
Vệ Thanh Lê nhíu mày, sau đó quay đầu đi: "Các người, cá mè một lứa."
Người Phát Bài Số 6 thở dài, sau đó giới thiệu với Linh Nhất Cửu: "Vị này tên là Vệ Thanh Lê, giống như cô, là một Người Quản Lý."
Linh Nhất Cửu có chút không tin, chỉ là Người Quản Lý sao? Nhìn dáng vẻ rất quen thuộc với Người Phát Bài Số 6.
Người Phát Bài Số 6 nói: "Tuy nhiên trước khi làm Người Quản Lý, chị ấy là người bên Bộ Giám Sát, vì chướng mắt một số chuyện, làm ầm ĩ rất không vui vẻ, thế là tự mình xuống biển đi làm Người Quản Lý."
Người Phát Bài Số 6 nhìn Vệ Thanh Lê: "Suýt chút nữa tự giày vò c.h.ế.t bản thân."
Vệ Thanh Lê đen mặt.
Người Phát Bài Số 6 nói với Linh Nhất Cửu: "Bây giờ, cô muốn bắt phần t.ử phi pháp, mà Vệ Thanh Lê trước kia chính là làm cái này, chị ấy sẽ giúp đỡ cô rất nhiều."
Vệ Thanh Lê khôi phục biểu cảm, thản nhiên nói: "Không cần đội mũ cao cho tôi, bây giờ tôi không làm cái này nữa, trong tay tôi cũng không còn bất kỳ sức mạnh và quyền hạn nào."
Người Phát Bài Số 6 ngồi xuống một bên, cười khẽ nói: "Cái Vạn Giới Huy Chương mà chị đang tra, quả thực là lập dự án vào năm ngoái, trong quá trình chế tạo thực tế đã làm ra một lô hàng lỗi, do đó đã tiêu hủy toàn bộ. Tuy nhiên, tôi nghi ngờ, hàng lỗi là thật, nhưng tiêu hủy là giả, thực tế những huy chương đó đã bị ném vào tiểu thế giới."