05

Dù hôm nay tôi lại phát hiện thêm một điểm kỳ lạ ở Thẩm Tòng Bắc, nhưng nhìn tổng thể, tôi vẫn thấy vui.

Bởi những gì anh làm, đều là đứng trên lập trường của bạn trai tôi mà nghĩ cho tôi.

Về điểm này, tôi thật sự thấy được an ủi.

Cũng khiến cái nhìn của tôi về anh mềm đi đôi chút.

Chuyện anh giấu tôi mấy sản nghiệp khác, thôi thì bỏ qua vậy.

Ai mà chẳng có bí mật riêng.

Chỉ cần cái gốc trong lòng anh không thay đổi, chỉ cần anh vẫn trung thành với tôi, thế là đủ.

Huống chi, chồng tương lai biết kiếm tiền thì có gì đáng xấu hổ đâu?

Còn chuyện anh quên mất ám hiệu giữa hai đứa, không sao.

Tôi dạy lại cho anh một lần nữa là được.

"Cảm ơn anh nhé."

Tôi thật lòng nói với anh.

"Nếu không có anh, lần này em bị hố to rồi."

Thẩm Tòng Bắc lạnh mặt, hừ một tiếng đầy kiêu ngạo.

"Lần sau gặp chuyện thế này, nhớ đưa anh đi cùng."

Tôi lập tức gật đầu, đang định nghĩ xem nên đáp lại thế nào, anh đã tiếp tục hỏi:

"Thành quả bằng sáng chế của em với Đại học Công nghệ A hiện tại là thỏa thuận kiểu gì?"

Tôi nghĩ một chút, rồi giải thích ngắn gọn:

"Đại học Công nghệ A cung cấp cho em phòng thí nghiệm và kinh phí, em phụ trách nghiên cứu. Về danh nghĩa, thành quả bằng sáng chế thuộc về trường. Còn quyền sở hữu thực tế thì hai bên cùng chia, trường sáu, em bốn. Nhưng quyền quyết định nằm trong tay em."

Thẩm Tòng Bắc gật đầu, không nói thêm gì.

Tôi ôm lấy cánh tay anh, vui vẻ bảo:

"Hôm nay em vui, em mời anh ăn bữa lớn nhé, được không?"

Lúc này anh mới lộ chút hứng thú.

"Được. Nhưng anh muốn tự chọn chỗ."

Rồi anh dẫn tôi tới một quán ăn tư gia ở thành phố A.

Quán nằm giữa trung tâm thành phố, nhưng lại yên tĩnh khác thường.

Khung cảnh thanh nhã, món ăn sắc hương vị đều đủ cả.

Quả thực là một nơi cực kỳ thích hợp để tiếp khách quý, hoặc cho nam nữ hẹn hò kín đáo.

Thẩm Tòng Bắc không khách sáo, gọi vài món đặc sắc của quán, rồi lại ngồi im như thường lệ.

Nghĩ lại từ trước đến nay, mỗi lần hai chúng tôi ở cùng nhau, hầu như đều là tôi chủ động kiếm chuyện để nói, chủ động dẫn dắt bầu không khí.

Cho nên, điều này với tôi đã thành quen.

Vậy là chúng tôi lại bước vào kiểu đối thoại một hỏi một đáp cũ kỹ.

Chỉ có điều, ánh mắt Thẩm Tòng Bắc nhìn tôi hôm nay nóng bỏng hơn hẳn, như thể trở về quãng thời gian vừa mới quen biết.

"Thẩm tổng, trùng hợp quá."

Một giọng nói yêu kiều từ phía sau truyền tới.

Tiếp đó, một bóng dáng cao ráo xinh đẹp bước về phía chúng tôi.

Tôi ngẩng đầu lên, lập tức bắt gặp một gương mặt mê người.

Ừm, nhìn qua có vẻ là nhan sắc tự nhiên, mà đúng là rất quyến rũ.

Lại còn hơi quen mắt.

Hình như là một ngôi sao hạng A nào đó.

Nhìn ba người hai nam một nữ đi theo phía sau cô ta, tôi càng xác nhận suy đoán trong lòng, đồng thời lục lọi trí nhớ.

Thẩm Tòng Bắc cũng hơi ngẩng lên, trong mắt thoáng qua một tia chán ghét, nhưng rất nhanh lại đổi sang vẻ lịch sự.

"Xin hỏi cô là...?"

Tôi tinh ý bắt được vi biểu cảm đó.

Họ quen nhau.

"Cố tổng, tôi là Lý Nguyệt. Tháng trước còn cùng ngài tham dự tiệc từ thiện đấy."

Người phụ nữ vừa tự giới thiệu vừa nhắc khéo, biểu cảm pha lẫn chút dè dặt và chờ mong.

Lý Nguyệt!

Tôi lập tức lục được tư liệu về cô ta trong đầu.

Một ngôi sao đang vươn lên hàng chuẩn tuyến một trong giới giải trí nội địa.

Xuất thân từ nhóm nhạc nữ, sau ba năm phát triển, hiện tại ở cả ca hát lẫn phim ảnh đều đã có độ nổi nhất định.

Nhưng mà...

Thẩm Tòng Bắc quen cô ta từ lúc nào?

Trong lòng tôi dấy lên nghi hoặc.

"À..."

Thẩm Tòng Bắc làm ra vẻ bừng tỉnh, chỉ là kỹ năng diễn hơi giả.

"Xin hỏi cô có chuyện gì không?"

07

Lý Nguyệt vuốt tóc, c.ắ.n môi, giọng nũng nịu đến mềm như nước:

"Ôi chao, Thẩm tổng, chẳng lẽ không có việc thì tôi không được tìm ngài sao?"

Một chuỗi động tác liên hoàn ấy, có thể nói là đã phát huy hết mức sức quyến rũ của cô ta.

Ngay cả tôi là con gái còn thấy đẹp.

Ai ngờ Thẩm Tòng Bắc chỉ khịt mũi lạnh lùng.

"Biết nói thì nói cho đàng hoàng. Không biết nói thì mời đi chỗ khác."

Tôi suýt chút nữa bật cười thành tiếng.

Lén liếc anh một cái, lòng tôi bỗng thấy dễ chịu lạ lùng.

Lý Nguyệt rõ ràng cũng sững sờ, có lẽ không ngờ chiêu này của mình lại vô dụng, nên vội vàng xin lỗi:

"Thẩm tổng, xin lỗi vì đã mạo muội làm phiền. Chỉ là tôi muốn hỏi xem bây giờ ngài có tiện..."

Cô ta chưa nói hết câu, đã lại bị Thẩm Tòng Bắc lạnh lùng cắt ngang.

"Cô đúng là đã làm phiền tôi. Và bây giờ tôi không tiện."

Nói xong, anh nhìn sang tôi, ánh mắt sâu đến dịu dàng.

"Tôi đang dùng bữa trưa cùng vị hôn thê."

Tôi đứng hình.

Dù gần đây tôi luôn cảm thấy Thẩm Tòng Bắc như đã biến thành một người khác, nhưng khoảnh khắc này anh chẳng khác nào nam chính bá đạo trong tiểu thuyết tổng tài, kiểu người điên cuồng bảo vệ vợ, vô cùng cuốn hút.

Mà so ra...

Tôi lại thích con người hiện tại của anh hơn.

Cả người tôi gần như chìm trong ánh mắt đầy tình ý ấy.

Lý Nguyệt cũng ngây ra.

Cô ta hoàn toàn không ngờ Thẩm Tòng Bắc lại từ chối phũ phàng đến vậy, nhất thời chẳng biết phản ứng sao.

Có lẽ trợ lý nhỏ của cô ta cảm thấy chủ nhục thần t.ử, nên lập tức bước lên che chở cho chủ.

"Anh có gì ghê gớm chứ? Chị Lý Nguyệt nhà chúng tôi là minh tinh chuẩn tuyến một, lại còn là đại mỹ nhân. Có biết bao ông chủ cầu xin được ăn với chị ấy một bữa đấy."

Thẩm Tòng Bắc thậm chí còn chẳng buồn ngẩng đầu, rõ ràng lười đáp.

Anh lười đáp.

Nhưng tôi thì không.

Tôi nhấp một ngụm trà, làm ẩm cổ họng, rồi chậm rãi nói:

"Đúng là bọn tôi không có gì ghê gớm bằng cô. Cô có cả hiệp hội bảo vệ động vật chống lưng cơ mà."

"Nếu đã có bao ông chủ cầu xin được ăn cùng, vậy thì đừng làm phiền cặp đôi nhỏ bọn tôi hẹn hò nữa."

Trợ lý nhỏ vừa định mở miệng, tôi đã cắt lời luôn.

"Cô cũng đừng chơi cái trò chủ nhục thần t.ử gì đó nữa. Thể diện là tự mình kiếm lấy, chứ không phải người khác ban cho."

"Thật ra tôi còn định chừa cho cô chút mặt mũi, nhưng cô cứ nhất quyết vứt mặt qua đây để người khác tát, thì tôi cũng bó tay."

"Tôi không cần cô hiểu tôi. Chỉ cần cô ngậm miệng là được."

Trợ lý nhỏ vẫn muốn cãi, nhưng há miệng ra một lúc mà không biết nên nói gì.

Lý Nguyệt thấy tình thế không ổn, bèn vội vàng kéo trợ lý rời đi.

"Đến cả câu tạm biệt cũng không biết nói, đúng là vô lễ."

Tôi tức tối thêm một câu, rồi lại nhấp trà.

Thẩm Tòng Bắc nhìn tôi bằng ánh mắt đầy hứng thú.

"Anh chưa từng biết em lại đanh đá mà thú vị đến vậy."

"Anh chẳng phải biết từ lâu rồi sao."

Vừa nói ra, tôi lập tức lại cảm thấy có gì đó không đúng.

Thẩm Tòng Bắc dường như cũng nhận ra, nên vội vàng bẻ sang chủ đề khác.

Ăn xong bữa đó, tôi âm thầm lên mạng đặt mua mấy chiếc camera mini.

08

Ngày nhận hàng, tôi lập tức lắp camera ở phòng khách và phòng ngủ chính.

Chỉ còn phòng ngủ phụ, nơi Thẩm Tòng Bắc ở, là vẫn chưa có cơ hội động vào.

Đang loay hoay không biết làm sao, thì Thẩm Tòng Bắc bỗng nhận được một cuộc điện thoại, rồi báo với tôi rằng anh có việc gấp, phải đi công tác.

Tôi vui vẻ đồng ý.

Đợi anh đi khỏi, tôi lập tức lẻn vào phòng anh, lắp thêm camera.

Tôi thật sự không ngờ, chỉ một tuần sau, chiếc camera ấy đã phát huy tác dụng.

Chương 3 - Vỏ Bọc Hoàn Hảo - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia