Đội hình được phân chia lại đâu vào đấy.
Nhóm mười hai người ban đầu chính thức chia làm hai ngả, bắt đầu tách ra hành động.
Hùng Gia dẫn dắt năm người Lão Phật, Băng Băng, Vụ Bạch, Tiểu Mễ và Diệp Lê nhắm hướng bên trái xuất phát, đi thẳng về phía Nhà Ma.
Sáu người Lão Lưu, Hàn Nhất, Trường Phong, Phương Đường, Nhu Nhu, Tình T.ử thì rẽ sang hướng lộ trình bên phải, lầm lũi tiến về phía Tàu Hải Tặc.
Cảnh vật dọc đường đi vẫn cứ hoang tàn, rách nát đến thê lương.
Dựa theo bản đồ lộ trình vẽ trên tấm biển chỉ dẫn, hai ngả đường này sẽ chạy bọc dọc theo hai bên viền của một hồ nước nhân tạo mang hình dáng quả hồ lô nằm ngay chính giữa. Dọc theo hai bên đường đi có phân bổ khá nhiều hạng mục vui chơi giải trí khác nhau. Cuối cùng, hai tuyến đường này sẽ chập lại làm một tại đỉnh của “quả hồ lô” - cũng chính là vị trí đặt Vòng Quay Mặt Trời. Từ điểm hội tụ đó sẽ chỉ còn duy nhất một con đường hệt như sợi dây leo của quả hồ lô, không ngừng vươn dài ra bên ngoài và dẫn thẳng tới lối ra ở cổng chính của khu vui chơi.
Chính vì thế, lúc này nằm ngay phía bên tay phải của đám người Diệp Lê chính là hồ nước nhân tạo kia.
Dưới ánh sáng vàng vọt ảm đạm của dãy đèn đường, có thể lờ mờ nhìn thấy những đoạn lan can vốn dĩ vô cùng kiên cố bao quanh hồ nước, giờ đây do bao năm không được tu sửa đã rỉ sét loang lổ tàn tạ, thậm chí có vài chỗ còn bị mục nát, gãy rụng hoàn toàn.
Còn bên dưới lan can, những bụi cây cảnh được trồng tỉa gọn gàng ven hồ khi xưa nay đã bị đám cỏ dại mọc hoang um tùm nuốt chửng. Thỉnh thoảng, từ trong lùm cỏ rậm rạp lại vọng ra tiếng ếch nhái và dế mèn kêu râm ran đan xen vào nhau ỉ ôi, nghe mà não ruột.
Đưa mắt nhìn xuống mặt hồ, trong phạm vi ánh đèn có thể soi rọi tới, nước hồ gần như đã bị lớp rong rêu và bèo tây phủ kín mít.
Tình trạng đường sá cũng t.h.ả.m thương chẳng kém cạnh gì, rác rưởi vương vãi khắp nơi, cỏ dại mọc tràn lan, bùn lầy ứ đọng lép nhép, gần như chẳng thể nào nhìn ra được hình dáng của mặt đường nhựa ban đầu nữa.
Cả nhóm vừa dò dẫm từng bước tiến về phía trước, vừa căng mắt dòm ngó xung quanh để tìm kiếm biển chỉ dẫn ven đường.
Lội bộ chừng mười phút đồng hồ sau, nhóm của Diệp Lê cuối cùng cũng tìm được tung tích của Nhà Ma.
Đập vào mắt bọn họ đầu tiên là một hòn non bộ được xếp từ vô vàn những tảng đá khổng lồ lộn xộn. Ngự trị chễm chệ ngay chính giữa là một chiếc đầu ác quỷ siêu to khổng lồ, khuôn mặt dữ tợn vặn vẹo đang nhe nanh múa vuốt. Mà lối vào của Nhà Ma, kỳ thực lại chính là cái miệng đen ngòm đang há hốc của con ác quỷ đó.
Trên tảng đá khổng lồ sát cạnh đó còn khắc bốn chữ lớn. Mặc dù lớp sơn đỏ ch.ót tô viền đã bong tróc nham nhở theo thời gian, nhưng nhìn kỹ vẫn có thể miễn cưỡng nhận ra bốn chữ “Địa ngục kinh hồn”.
Xem chừng đây là một Nhà Ma được xây dựng với chủ đề “Địa ngục”.
Giữa khung cảnh đêm khuya thanh vắng, dưới ánh đèn mờ ảo vàng vọt hắt hiu, thoạt nhìn cảnh tượng quỷ dị này quả thực khiến người ta không tự chủ được mà tim đập chân run.
Cô gái nhát cáy nhất hội là Tiểu Mễ mới liếc nhìn một cái đã sợ đến mức tim đập hoảng loạn, vội vàng cúi gằm mặt xuống. Cô ấy lấy tay chà xát đống da gà đang thi nhau nổi cộm trên cánh tay, run rẩy hỏi nhỏ: “Vụ Bạch này... bọn mình thực sự phải chui vào trong đó sao?”
“Ừ, cậu đừng sợ.” Vụ Bạch vươn tay vỗ nhẹ lên bờ vai đang run lẩy bẩy của cô bạn để an ủi: “Lát nữa cậu cứ bám sát ngay phía sau lưng tớ, nắm c.h.ặ.t lấy dây ba lô của tớ mà đi. Cứ cắm mặt xuống đất, đừng có tò mò dòm ngó lung tung xung quanh là ổn ngay thôi mà.”
“Được được, tớ sẽ nhắm tịt mắt lại mà đi.” Tiểu Mễ vội vàng luống cuống lùi lại, rúc hẳn ra phía sau lưng Vụ Bạch để lánh nạn.
Vụ Bạch dở khóc dở cười nhắc nhở: “Thế thì không được, cậu vẫn phải mở mắt ra mà nhìn đường dưới chân chứ, nhỡ vấp ngã sấp mặt thì sao.”
“Ừm ừm.” Miệng thì rối rít gật gù, nhưng đôi tay của Tiểu Mễ đã không kìm nén được sự khẩn trương mà nắm c.h.ặ.t cứng lấy quai ba lô của bạn mình như nắm lấy chiếc phao cứu sinh.
Vụ Bạch cũng chỉ biết bất lực cười trừ chứ chẳng thể nói thêm lời nào nữa.
Ở phía trước, hai kẻ có lá gan to là Hùng Gia và Lão Phật đã hùng hổ chui tọt vào trong mồm ác quỷ để rà soát đường đi nước bước.
Tiểu Mễ thò đầu quay lại, hỏi với về phía Diệp Lê đang thảnh thơi đi phía sau: “Diệp T.ử ơi, cậu không thấy sợ chút nào hả?”
Diệp Lê lúc này vẫn đang ngẩng cao đầu, khuôn mặt hiện rõ sự bình thản dửng dưng đ.á.n.h giá động tĩnh của Nhà Ma phía trước. Nghe thấy câu hỏi, cô thản nhiên buông một chữ đáp lời chắc nịch: “Sợ chứ.”
Tiểu Mễ: “...” Kể ra mà cậu chớp mắt lấy một cái, có khi tớ cũng ráng tin cho bằng được đấy.
Chỉ một lát sau, Hùng Gia và Lão Phật đã chui ra từ miệng ác quỷ. Hai người bọn họ hồ hởi vẫy vẫy tay gọi những người còn lại: “Mọi người mau tới đây đi, đường bên trong thông suốt cả rồi, có vẻ không có vấn đề gì nguy hiểm đâu.”
“Đi thôi nào.” Vụ Bạch khảng khái hô một tiếng, đoạn dẫn đầu bước thẳng về phía cửa hang.
Những người khác thấy vậy, dẫu trong lòng có sợ mất mật hay không thì cũng chỉ đành c.ắ.n răng răm rắp bám gót theo sau.
Vừa lách mình chui tọt qua lối vào, đập ngay vào mắt họ là một lối đi vừa chật hẹp vừa dài. Không khí bên trong luẩn quẩn một mùi ẩm mốc, hôi thối mục nát cực kỳ ngột ngạt.
Bề mặt tường dọc hai bên lối đi được vẽ chi chít những hình thù ác quỷ dữ tợn với muôn vàn hình dạng kinh tởm. Mặc dù những nét vẽ đậm màu rực rỡ ngày xưa nay đã bong tróc lỗ chỗ, nhưng dưới sự rọi chiếu lộn xộn của những luồng ánh sáng ch.ói lòa từ dàn đèn pin, chúng lại càng toát lên vẻ âm u rợn tóc gáy, khiến người ta không sao ngăn được cơn tim đập chân run.
Bầu không khí trong chốc lát trở nên nặng nề, ngột ngạt đến lạ thường. Cả đám người không hẹn mà cùng nín thở, thận trọng từng li từng tí nhưng lại cố gắng rảo bước thật nhanh để chui ra khỏi lối đi chật chội này.
Thoát khỏi lối đi, đám người bước vào một căn phòng khá nhỏ hẹp. Bốn bức tường xung quanh căn phòng vẫn là những bức bích họa quỷ quái lộn xộn. Bên trong bày biện la liệt vài ba mô hình ác quỷ nham nhở và xác người giả đẫm m.á.u. Có điều hiện tại chúng đều đã hư hỏng rách nát, chân tay đầu cổ đứt lìa vương vãi mỗi nơi một khúc, đan xen cùng vài đạo cụ mô phỏng cảnh hành hình t.r.a t.ấ.n tàn khốc thưở xưa.
Lão Phật mặt tỉnh bơ vung chân sút văng cái đầu ác quỷ giả đang lăn lóc cản đường ra chỗ khác, rồi chép miệng chê bai: “Mấy cái thứ đồ chơi đứng im bất động giả trân này thì có gì mà đáng sợ cơ chứ, so với mấy cái Nhà Ma mà tôi từng đi dạo trước đây thì đúng là trò mèo cho trẻ con mầm non.”
Cậu chàng Băng Băng xui xẻo vừa lỡ chân giẫm phải một “cánh tay đứt lìa”, đang định ré lên thì nghe Lão Phật nói vậy liền ngoan ngoãn ngậm miệng lại. Cậu ta lẳng lặng rút chân về, cố nuốt ngược tiếng thét kinh hoàng đã trực trào ra tới cổ họng xuống bụng.
Mọi người tiếp tục đi sâu vào trong, đằng sau là một dãy các căn phòng nhỏ nằm nối tiếp nhau. Cảnh vật bên trong mỗi phòng đều na ná như nhau, vẫn là những bức bích họa quái đản và đống đạo cụ mô hình đổ nát.
Thông qua những tàn tích của bích họa và đạo cụ còn sót lại, có thể mường tượng ra mỗi căn phòng này có lẽ được thiết kế để tái hiện lại các viễn cảnh địa ngục khác nhau, nào là ngục nhổ lưỡi cắt ngón tay, ngục núi đao biển lửa hay vạc dầu sôi... tóm lại là đủ cả chẳng thiếu thứ gì.
“Không lẽ chúng ta phải đi qua đủ mười tám căn phòng thì mới tìm được lối ra à?” Tiểu Mễ lí nhí hỏi.
Vụ Bạch khẽ lắc đầu: “Chẳng biết nữa, cứ đi tiếp rồi hẵng hay.”
Dẫu sao thì sau một hồi bị t.r.a t.ấ.n thị giác, thần kinh của mọi người cũng đã chai sạn, nỗi sợ hãi ban đầu cũng dần nhường chỗ cho sự tê liệt.
Ngay cái lúc cả đám đinh ninh rằng cứ lầm lũi đi hết “mười tám tầng địa ngục” là sẽ thoát, thì phía trước bất thình lình hiện ra một hang động sâu hun hút tăm tối.
Sợi dây thần kinh vừa mới chùng xuống đôi chút lại lập tức bị kéo căng như dây đàn, mọi người đều dè chừng cảnh giác.
Không gian bên trong hang động khá rộng rãi nhưng lại kín như bưng. Không khí lưu cữu bốc mùi ngai ngái khó ngửi. Tuyệt nhiên chẳng có bất kỳ đạo cụ, người nộm hay thậm chí là một vết sơn vẽ nào trên vách đá. Tất cả chỉ là một khoảng trống rỗng, và hiển nhiên là chẳng thấy bóng dáng lối ra ở đâu cả.
“Tính sao đây? Hình như là ngõ cụt rồi, hay chúng ta quay lại đường cũ?” Băng Băng lên tiếng dò hỏi.
Hùng Gia điềm tĩnh phân tích: “Chắc không đến nỗi bế tắc thế đâu, mọi người tản ra tìm thử xem, biết đâu lối ra lại được giấu ở một góc nào đó.”
Đã đi đến tận nước này rồi, có dí s.ú.n.g vào đầu cũng chẳng ai muốn quay lại nếm mùi “mười tám tầng địa ngục” thêm một lần nào nữa, thế là cả đám vội vàng túa ra ráo riết sục sạo khắp nơi.
Tiểu Mễ lúc này vẫn bám rịt lấy Vụ Bạch như hình với bóng, đang căng mắt săm soi từng tấc vách đá.
Nhìn ngó một hồi, cô ấy bỗng thấy nhồn nhột ở cổ. Cứ tưởng là lọn tóc buộc tuột xuống nên cô ấy đưa tay lên định vuốt lại.
Thế nhưng ngay khi vừa chạm vào, cô ấy lập tức cảm thấy có gì đó sai sai. Thứ đồ rin rít thô ráp ấy tuyệt nhiên không thể nào là tóc của mình được.
Tiểu Mễ nghi hoặc ngoảnh đầu lại, đập vào mắt cô ấy là một túm lông vàng hoe đang lơ lửng ngay phía sau, cô ấy bèn theo phản xạ ngẩng phắt đầu lên.
Khoảnh khắc vừa ngẩng lên, ánh đèn pin ch.ói lóa trên đầu chiếu thẳng vào một cái đầu với đôi mắt lồi to tướng và khuôn mặt nhăn nhúm gớm ghiếc.
Chỉ có độc một cái đầu lủng lẳng lơ lửng!
“A——”
Cảnh tượng kinh hoàng đó khiến Tiểu Mễ sợ hãi bật khóc thét lên, ngã bệt xuống đất, cuộn tròn người lại như con tôm luộc, đầu rúc c.h.ặ.t vào hai đầu gối.
“Sao thế Tiểu Mễ?” Vụ Bạch đứng ngay cạnh vội vã quay ngoắt lại, ngồi sụp xuống kiểm tra tình hình của bạn mình.
“Có chuyện gì vậy? Chuyện gì thế?” Những người khác nghe thấy tiếng hét cũng hớt hải xúm lại.
Tiểu Mễ nhào vào lòng Vụ Bạch, hai tay túm c.h.ặ.t lấy áo cô nàng, vừa khóc rống lên vừa lắp bắp: “Đầu... có cái đầu...”
“Đầu á? Ở đâu cơ?”
Tiểu Mễ hoảng loạn lấy tay chỉ loạn xạ lên trên: “Ở... ở bên trên...”
Nghe vậy, tất cả mọi người lập tức ngửa cổ nhìn lên.
Chỉ một cái liếc mắt này thôi cũng đủ khiến toàn bộ đám người đồng loạt hít vào một ngụm khí lạnh.
Chẳng biết từ bao giờ, trên trần hang động vốn dĩ nhẵn thín nay lại treo lủng lẳng vô số những cánh tay, cẳng chân đứt lìa, và cả những cái đầu, mảnh thân người vặn vẹo.
Cảnh tượng y hệt như có vô số người bị băm vằm ra làm trăm mảnh, rồi từng mảnh nhục thể ấy bị treo lơ lửng bằng một sợi dây trên trần nhà, dày đặc đến mức khiến người ta nghẹt thở.