Bước ra khỏi nhà đấu giá, Diệp Lê quyết định lượn lờ tham quan trung tâm thương mại một vòng.
Tòa nhà này tổng cộng có sáu tầng, tính cả tầng hầm.
Tầng hầm chính là nơi tọa lạc của đấu trường sinh t.ử, khu vực huấn luyện và cả nhà đấu giá.
Khu huấn luyện là nơi chuyên dụng để người chơi mài giũa độ thuần thục với v.ũ k.h.í, kỹ năng, rèn luyện thao tác thực chiến cũng như trau dồi các mánh khóe chiến đấu.
Chỉ cần xì ra 10 điểm tích lũy là người chơi có thể tự do ra vào tập luyện xả láng trong vòng 48 tiếng.
Nhưng đối với một kẻ đã dày dạn sương gió, lăn lộn qua đủ loại chiến trường như Diệp Lê thì cái chỗ này hoàn toàn vô dụng. Thế nên cô dứt khoát ngoảnh mặt làm ngơ, đi thẳng lên tầng trệt.
Tầng 1 chủ yếu là thiên đường ẩm thực, hội tụ đủ mọi thể loại quán xá: từ nhà hàng sang trọng, quán ăn bình dân, cho đến các quầy ăn vặt, tiệm đồ ngọt, quán nước... tóm lại là muốn ăn gì có nấy.
Tầng 2 lại là thánh địa mua sắm với la liệt các cửa hàng quần áo, túi xách, giày dép, trang sức, mỹ phẩm... đủ mọi phong cách từ thời thượng bắt trend cho đến cổ điển vintage, chẳng khác gì thế giới thực.
Tầng 3 án ngữ một cái siêu thị to đùng ngã ngửa, bày bán từ A đến Z các mặt hàng nhu yếu phẩm hàng ngày, nhỏ từ cái tăm xỉa răng, lớn đến chiếc đệm ngủ, cái gì cũng có.
Còn tầng 4 và tầng 5 là khu phức hợp vui chơi giải trí, làm đẹp và rèn luyện thể hình.
Mức chi tiêu ở đây nhìn chung khá là “hạt dẻ”, chỉ cần nhả ra 10 điểm tích lũy là có thể quậy tung nóc hai tầng 4 và 5. So với cái không gian nghỉ ngơi hút m.á.u của hệ thống ch.ó má kia thì ở đây hời chán.
Giá cả của những món đồ khác cũng rẻ bèo bọt. Những chiếc túi xách hàng hiệu ngoài đời thực có giá lên tới hàng vạn tệ, vào đây chỉ cần 5 điểm tích lũy là hốt ngay được một em. Cầm trong tay chục, hai chục điểm là tha hồ dát lên người toàn hàng hiệu từ đầu đến chân.
Chính vì thế mà trung tâm thương mại lúc nào cũng nườm nượp người ra kẻ vào, tấp nập nhộn nhịp vô cùng.
Suy cho cùng, đâu phải ai cũng mang trong mình khao khát hồi sinh mãnh liệt. Nhiều người lại chọn cách buông xuôi, tận hưởng thú vui lạc thú trước mắt.
Bởi chẳng ai có thể đoán trước được liệu ván game tiếp theo mình có giữ được cái mạng quèn mà trở về hay không. Trong cái khoảng thời gian sống sót ngắn ngủi này, bỏ ra 50 điểm tích lũy để trải nghiệm một cuộc sống xa hoa vương giả mà cả đời ở thế giới thực chưa từng dám mơ tới, thiết nghĩ cũng chẳng có gì sai trái.
Diệp Lê thì chẳng có chút hứng thú nào với dăm ba cái vật ngoài thân phù phiếm ấy, thứ duy nhất níu chân cô lại có chăng chỉ là đồ ăn. Vậy nên bán kính hoạt động của cô chỉ thu hẹp quanh quẩn ở tầng trệt.
Vừa nãy mới đ.á.n.h chén no nê xong, bụng dạ vẫn còn lưng lửng, thành ra cô cũng chẳng đoái hoài gì đến mấy nhà hàng cơm nước đàng hoàng, chủ yếu chỉ lững thững đi dạo ngắm nghía xung quanh.
Thế nhưng, khi đi ngang qua một tiệm bánh ngọt, đôi chân cô bỗng dưng khựng lại như bị đóng đinh xuống sàn.
Tiệm bánh thiết kế một mặt kính trong suốt nhìn thẳng ra đường chính. Xuyên qua lớp kính là ba tầng kệ xếp san sát nhau đủ các loại bánh trái vừa mới ra lò, thơm phức nức mũi.
Nào là bánh hạt dẻ, bánh nếp dừa, bánh dứa, rồi cả bánh waffle, bánh su kem, bánh donut... đủ mọi phong cách Á Âu hội tụ, màu sắc bắt mắt, nhìn mà Diệp Lê chỉ muốn chôn chân luôn tại chỗ.
Không hẳn là vì cô thèm thuồng, tuy rằng thực tâm cô cũng có chút thòm thèm thật, nhưng nguyên nhân chính là vì cái giá niêm yết của mấy món bánh này trên trời quá đỗi. Một miếng bánh ngọt nhỏ xíu giá 5 điểm, một cái bánh trứng giá 10 điểm, còn một lát bánh kem socola thì hét giá tới tận 30 điểm...
Phải biết rằng, bên quán ăn cạnh đó, 10 điểm tích lũy đã đủ để gọi một bàn tiệc mười hai món ăn ê hề!
So sánh ra mới thấy, giá cả của mấy cái bánh này đúng là c.ắ.t c.ổ người ta mà.
Hay là những loại bánh này không phải đồ ăn vặt bình thường, mà là “linh d.ư.ợ.c” có thể xách vào trong phó bản để buff m.á.u, buff mana?
Nghĩ vậy, Diệp Lê lập tức cất bước vào tiệm, săm soi kỹ lưỡng thuộc tính của từng loại bánh.
Thế nhưng kết quả lại khiến cô chưng hửng: chúng chỉ là những món bánh ngọt bình thường, chẳng mang bất kỳ hiệu ứng buff thuộc tính nào sất.
Diệp Lê không khỏi lấy làm kỳ lạ.
Nếu chỉ là bánh trái thông thường mà lại hét giá trên trời thế này, thì thằng ngu nào mới chịu móc hầu bao ra mua?
Bản thân Diệp Lê đương nhiên không muốn làm “kẻ ngốc bị chăn dắt”, đang định quay gót rời đi thì chợt thấy có hai người bước vào tiệm.
Đó là hai cô gái trẻ măng. Một cô nàng tết tóc hai b.í.m, mái bằng lưa thưa, đeo cặp kính gọng đen tròn vo, thoạt nhìn cực kỳ ngoan ngoãn, đáng yêu.
Cô gái còn lại để kiểu tóc b.úp bê, vóc dáng nhỉnh hơn cô bạn đi cùng một chút. Nơi đuôi mắt điểm xuyết một nốt ruồi lệ, càng làm tôn lên những đường nét thanh tú, lạnh lùng, phảng phất chút kiêu ngạo trên gương mặt.
Vừa bước vào tiệm, hai cô nàng đã háo hức sà ngay vào quầy chọn lựa bánh ngọt.
Bản tính tò mò trỗi dậy, Diệp Lê rụt chân lại, giả vờ lơ đãng ngắm nghía mấy khay bánh trên kệ, nhưng thực chất là đang âm thầm quan sát nhất cử nhất động của đối phương.
Mãi đến khi tận mắt chứng kiến hai cô gái vung tay tiêu tốn 50 điểm tích lũy để rinh về một miếng bánh kem socola, một phần sushi, một cái bánh nếp và một miếng bánh quy kẹo dẻo rồi hối hả rời đi, trong lòng Diệp Lê không khỏi dâng lên một tràng cảm thán.
Xem ra cô đã lo bò trắng răng rồi, trên đời này thiếu gì những đại gia sẵn sàng vung tiền qua cửa sổ!
Rời khỏi tiệm bánh ngọt, Diệp Lê cũng dứt khoát rời khỏi trung tâm thương mại, lộn ngược trở lại quảng trường.
Lần này cô không thèm nghía mấy sạp hàng xung quanh nữa, mà trực tiếp mở chức năng mở sạp trên vòng tay, tự mình dọn một quầy hàng nhỏ, đặt cây pháp trượng lên đó rồi rung đùi đợi khách tới hỏi mua.
Chẳng mấy chốc, sạp hàng của cô đã xúm xít người đến xem. Dù sao ở thời điểm hiện tại, v.ũ k.h.í trang bị cấp độ xanh lam vẫn còn là “hàng hiếm có khó tìm”, lại thêm chỉ số thuộc tính ngon nghẻ thế kia, người đổ xô tới hỏi giá đương nhiên nườm nượp không ngớt.
Diệp Lê chỉ tuôn ra một bài ca duy nhất: Hoặc là xì ra 200 điểm tích lũy chuyển khoản lấy ngay, hoặc là chồng ra một món v.ũ k.h.í xanh lam dành cho Thợ săn để đổi ngang.
Kết quả là chín người mười ý: kẻ thì chỉ đứng xem cho vui chứ không có ý định mua, người thì thèm chảy dãi nhưng lại nhẵn túi, chẳng có điểm cũng chẳng có đồ để đổi. Có kẻ lại nhìn thấy Diệp Lê là một cô gái trẻ măng, tưởng vớ bở tính giở trò ép giá, ép mua. Đợi mãi mỏi cả cổ mà chẳng có mống nào thực tâm muốn mua, lại có đủ khả năng chi trả.
Bực mình quá, Diệp Lê viết hẳn một cái bảng hiệu to đùng cắm trước sạp hàng, niêm yết giá cả rành rành, kèm theo dòng chú thích: “Chỉ tiếp khách thiện chí, ai tính kiếm chuyện thì hẹn gặp ở đấu trường sinh t.ử.”
Nhờ vậy mà rốt cuộc cô cũng có được chút yên bình.
Tranh thủ lúc ngồi giữ sạp, Diệp Lê không để thời gian trôi qua lãng phí, bèn mở vòng tay ra, nghiền ngẫm kỹ lưỡng lại một lượt các điều luật của trò chơi.
Đặc biệt chú ý đến phần luật về cách thức lập tổ đội và cơ chế chia chác chiến lợi phẩm.
Nhiệm vụ phụ tuyến của tuyệt cảnh lần này là phải lôi kéo đủ 6 thành viên lập thành một đội, và dắt tay nhau qua ải trót lọt.
Mà mục đích tối thượng của Diệp Lê trong chuyến đi này là lùng ra tung tích chủ nhân của giấc mơ, rồi dùng mọi thủ đoạn để kéo người đó thoát khỏi chốn này.
Mặc dù trong mơ, người đó chưa chắc đã xuất hiện với hình dáng thật hay tên thật, thậm chí cũng chẳng nhất thiết lúc nào cũng sắm vai nhân vật chính, nhưng cô chẳng hề mảy may lo lắng về điều đó.
Theo lẽ thường tình, các nhiệm vụ phụ tuyến của tuyệt cảnh luôn có một sợi dây liên kết mật thiết với chủ nhân của giấc mơ.
Thế nên, bước đi đầu tiên và quan trọng nhất của cô là phải tự tay gầy dựng nên một tổ đội của riêng mình. Sau đó, cô sẽ lấy sức mạnh áp đảo của bản thân làm mồi nhử. Dưới sự thôi thúc mãnh liệt của bản năng sinh tồn, con mồi ắt hẳn sẽ tự nguyện c.ắ.n câu.
Trò chơi cung cấp hai phương thức thành lập tổ đội: một là tự xưng vương xưng bá lập đội riêng rồi đi mời gọi người khác gia nhập; hai là gật đầu cái rụp đồng ý lời mời từ người khác để vào đội của họ. Tại đây, số lượng thành viên tối đa cho một tổ đội bị giới hạn ở con số 6.
Về phần chia chác chiến lợi phẩm cũng có hai cơ chế: một là theo kiểu “lộc ai nấy hưởng”, kẻ nào đ.á.n.h rớt đồ thì món đó mặc định chui vào túi kẻ đó; hai là gom hết về một mối cho đội trưởng quản lý, sau đó đội trưởng mới tiến hành phân phát lại cho từng thành viên.
Diệp Lê đương nhiên không đời nào chịu làm lính lác cho kẻ khác, cô quyết định tự thân vận động lập đội rồi đi chiêu mộ thành viên. Và dĩ nhiên, cơ chế chia đồ phải là “quyền sinh sát nằm trong tay đội trưởng”.
Suy cho cùng, lòng dạ con người là thứ khó đoán nhất. Ngay cả ở thế giới thực, một giây trước còn thề non hẹn biển sống c.h.ế.t có nhau, một giây sau đã lật mặt đ.â.m c.h.é.m nhau không thương tiếc cũng chẳng thiếu. Huống hồ gì ở cái thế giới trò chơi sinh tồn tàn khốc, nơi mạng sống chỉ như ngàn cân treo sợi tóc này.
Chính vì lẽ đó, tiêu chí chọn đồng đội của Diệp Lê là những kẻ biết điều, ngoan ngoãn nghe lời và biết đoàn kết, chứ không phải một đám tạp nham ích kỷ, chỉ rình rập đ.â.m sau lưng nhau.
Khi chưa nắm rõ chân tơ kẽ tóc của đối phương, việc khư khư nắm quyền kiểm soát lợi ích trong tay chính là sợi dây cương hữu hiệu nhất để điều khiển họ răm rắp nghe lời.
Diệp Lê đang say sưa vạch ra kế sách, chợt một giọng nói quen thuộc vang lên gọi tên cô: “Tiểu Vũ.”
Ngẩng mặt lên, đập ngay vào mắt là bản mặt của Lộ Minh Hiên đang đứng chình ình trước sạp hàng của cô.