Sau khi chốt kèo với hai cô nhóc, Diệp Lê lại thong dong thả bộ tới nhà đấu giá.
Vừa check mục quản lý vật phẩm, cô phát hiện ra đôi giày và thanh kiếm đ.â.m mình ký gửi đã có người mua mất rồi.
Nhìn tài khoản rủng rỉnh thêm 250 điểm tích lũy, tâm trạng Diệp Lê phơi phới như mùa xuân, cô quyết định lượn lờ tiếp, biết đâu lại săn được món đồ xịn xò nào đó.
Trong cái game này, ngoài v.ũ k.h.í ra, nhân vật còn có thể lên đồ với mũ mão, áo giáp, găng tay, giày dép, cả dây chuyền và nhẫn nữa.
Vũ khí thì Diệp Lê chưa có nhu cầu đổi, áo giáp thì đã “đặt gạch” sẵn rồi, giờ chỉ còn thiếu cái mũ với đôi găng tay. Nếu mấy món khác có chỉ số ngon hơn thì thay luôn cũng được.
Lướt một hồi, cô chấm được vài món ưng ý.
Trong số đó có một bộ giáp mềm xanh lam, chỉ số cơ bản là Phòng thủ +2, Thể chất +2, Nhanh nhẹn +2. Điểm ăn tiền của nó nằm ở dòng hiệu ứng ẩn: khi lượng m.á.u tụt xuống dưới mốc 20%, nhân vật sẽ tự động kích hoạt trạng thái “Huyết Nộ”, buff thêm 50% sức mạnh tấn công và 30% tốc độ di chuyển. Hiệu ứng kéo dài 5 giây, thời gian hồi chiêu 90 giây.
Bộ giáp này quả nhiên cũng thuộc hàng cực phẩm.
So với bộ “Giáp Mềm Hộ Vệ”, cái dòng “Huyết Nộ” này rõ ràng là sinh ra để dành cho Thợ săn. Hơn nữa, mức giá 400 điểm tích lũy cũng vô cùng hợp lý.
Nếu không lỡ hứa hẹn với bộ “Giáp Mềm Hộ Vệ” kia, Diệp Lê chắc chắn sẽ múc ngay bộ “Huyết Nộ” này không cần suy nghĩ.
Ngặt một nỗi, muốn kích hoạt sức mạnh bá đạo của bộ giáp này, người chơi phải đẩy bản thân vào tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Đây chẳng khác nào chơi trò lướt sóng trên lưỡi d.a.o, đòi hỏi kỹ năng lách né và phản xạ cực đỉnh. Chệch một nhịp thôi là đăng xuất khỏi game như chơi.
Một món là trang bị chuyên dùng để cứu mạng, món kia lại là thứ để liều mạng kiếm ăn, nói chung là mỗi món một vẻ, mười phân vẹn mười.
Ngoài bộ giáp mềm ra, Diệp Lê còn nhắm thêm được một đôi găng tay và một chiếc nhẫn, cả hai đều là đồ lam.
Đôi găng tay buff thêm 5 điểm Thể chất, đi kèm hiệu ứng tăng 15% tỷ lệ bạo kích.
Chiếc nhẫn thì cộng thêm 2 điểm Sức mạnh, 3 điểm Thể chất, và đặc biệt là buff tới 25% tốc độ tấn công.
Hai món đồ này được rao bán đồng giá 150 điểm tích lũy, vị chi múc cả hai sẽ ngốn hết 300 điểm.
Ngó lại hầu bao, Diệp Lê vẫn còn dư dả 350 điểm, thế là cô chốt đơn, mang đồ về mặc ngay lên người.
Chỉ số “tứ trụ” của cô một lần nữa được nâng cấp: Thể chất 5 (+8), Sức mạnh 6 (+2), Nhanh nhẹn 17 (+3), Trí lực 5 (+2).
Thanh m.á.u cũng vì thế mà tăng vọt lên con số 180 điểm.
Lướt thêm một vòng nhà đấu giá, Diệp Lê phát hiện có kha khá người đang rao bán các loại t.h.u.ố.c hồi m.á.u (bình đỏ) và hồi năng lượng (bình xanh).
Một bình m.á.u lớn hồi 50 HP mà chúng nó dám hét giá lên tận 50 điểm tích lũy, bình m.á.u cỡ trung hồi 30 HP cũng chát không kém với giá 30 điểm, bình năng lượng cũng áp dụng chung mức giá c.ắ.t c.ổ y như vậy.
Giá cả thì trên trời mà số lượng thì lại lèo tèo, nhỏ giọt.
Nhìn cái giá thị trường này, Diệp Lê càng thêm đắc ý với vụ đầu tư “thiên tài” của mình ban nãy. Kiểu này thì đống bánh ngọt của cô tha hồ mà bán đắt như tôm tươi.
Rời khỏi trung tâm thương mại, túi tiền đã vơi đi đáng kể, Diệp Lê cũng chẳng còn tâm trí lượn lờ quảng trường nữa, bèn rảo bước thẳng tiến tới rạp chiếu phim.
Xem phim ở đây hoàn toàn miễn phí, các phòng chiếu mở cửa tự do cho mọi người dạo chơi. Không gian bên trong thì xịn xò miễn chê: ghế ngồi bọc đệm êm ái, rộng rãi thoải mái, khoảng cách giữa các hàng ghế tha hồ duỗi chân, lưng ghế có thể ngả ra tùy ý, bên dưới lại còn có bục gác chân. Xem phim mỏi mắt quá thì cứ việc ngả ghế thẳng cẳng ra ngủ một giấc cũng chẳng ai cấm.
Nhưng mà, để có thể ung dung đ.á.n.h một giấc giữa cái hệ thống âm thanh vòm 3D gào thét rùng rợn, rên rỉ liên hồi này thì thần kinh của kẻ đó cũng phải thuộc dạng thép đúc, gan to bằng trời mới chịu nổi.
Rạp chiếu phim quy mô hoành tráng là thế, ngặt nỗi vắng tanh như chùa Bà Đanh.
Diệp Lê lướt qua ba phòng chiếu liên tiếp, mỗi phòng chỉ có lèo tèo vài ba mống khách ngồi thưa thớt.
Phim đang chiếu cũng chẳng lọt nổi mắt xanh, cô lại quay ngoắt bước ra.
Cuối cùng, Diệp Lê quyết định xem một bộ phim kinh điển đình đám: “The Exorcist” (Quỷ Ám).
Lúc cô bước vào, phim vẫn chưa chiếu, đèn trong phòng còn sáng trưng, bên trong lác đác vài ba người xem.
Diệp Lê men theo lối đi định tìm một chỗ ngồi gần đó, nào ngờ mới đi được nửa đường đã bị ai đó gọi giật lại.
“Cô Tư.”
Ngoảnh lại nhìn, hóa ra là Sở Nghiêu.
“Trùng hợp ghê.” Diệp Lê hơi bất ngờ.
Đúng là trái đất tròn thật, rạp chiếu phim cả trăm phòng chiếu mà cũng đụng mặt nhau cho được.
“Đúng vậy!” Sở Nghiêu nở nụ cười hiền lành, lịch sự ngỏ lời, “Nếu không chê, cô ngồi chung xem phim với tôi nhé.”
Diệp Lê ngẫm nghĩ một chốc rồi gật đầu: “Được thôi.”
Ấn tượng của cô về anh chàng bẽn lẽn, lịch thiệp này khá tốt, vả lại hai người cùng xem phim cũng có cái thú vui riêng của nó.
Yên vị xong xuôi, Diệp Lê mở lời bắt chuyện trước: “Anh hay đến đây xem phim à?”
“Đúng vậy, tôi nghĩ xem nhiều phim kinh dị biết đâu lại giúp ích cho việc đi ải sau này.” Sở Nghiêu nhỏ nhẹ giải thích, “Với lại tôi vốn là một tín đồ điện ảnh. Thời gian rảnh rỗi tôi hay mày mò làm mấy video review, phân tích phim rồi up lên mạng.”
“Làm cái đó kiếm ăn được không?” Diệp Lê tò mò hỏi.
Sở Nghiêu gật gù: “Cũng kiếm được chút đỉnh, nhưng chủ yếu là vì đam mê thôi.”
“Thế thì tuyệt quá còn gì.”
Diệp Lê buông lời khen ngợi, tiện tay ấn mở cái bảng menu điện t.ử gắn ngay trên tay vịn ghế. Trên đó liệt kê cả một thực đơn đồ ăn vặt hấp dẫn.
Nào là bắp rang bơ, hạt dưa, Coca, Sprite, trà sữa, xúc xích nướng, kem ly... Những món ăn vặt quen thuộc trong rạp chiếu phim ngoài đời thực, ở đây chẳng thiếu món nào. Giá cả lại hạt dẻ vô cùng, món nào cũng chỉ loanh quanh 1, 2 điểm tích lũy.
“Đồ ăn vặt ở đây phong phú phết.” Cô vờ như bâng quơ hỏi, “Anh đi xem phim có hay nhóp nhép đồ ăn vặt không?”
“Thỉnh thoảng tôi cũng hay ăn, còn cô thì sao?”
Bản tính vốn ít nói, Sở Nghiêu sợ không khí rơi vào im lặng gượng gạo nên luôn cố gắng hỏi han đáp lại.
“Tôi thì ghiền lắm.” Diệp Lê chép miệng, “Ngặt nỗi tôi đốt sạch điểm tích lũy rồi, giờ chỉ còn đọng lại đúng 50 điểm bỏ túi, chả dám vung tay quá trán.”
Sở Nghiêu nghe thế thì ngớ người ra một chốc.
Phản ứng đầu tiên của anh là một cao thủ lọt top như cô chắc phải ôm một đống điểm khổng lồ mới đúng chứ, sao lại tiêu xài hoang phí hết sạch sành sanh nhanh thế?
Nhưng ngay sau đó, anh chợt hiểu ra vấn đề, vội vàng đáp: “Cô muốn ăn gì cứ thoải mái chọn đi, để tôi bao. Tiện thể trả luôn món nợ 50 điểm vụ cây pháp trượng hôm nọ.”
Diệp Lê cười híp mắt: “Thế thì tôi không khách sáo đâu nhé!”
Đấy, đã nói là đi với đại gia có ăn có uống mà lị!
(Xin lỗi cả nhà, hôm nay bận quá chưa chạy xong KPI, phần còn lại hẹn ngày mai trả nợ nhé, nhớ canh me quay lại đọc nghen, chúc các cục cưng ngủ ngon.)