6
Ba tháng sau, triển lãm tranh cá nhân của Chu Minh Thân đã chuẩn bị xong xuôi.
Địa điểm được chọn là một phòng trưng bày nghệ thuật cao cấp nằm ở khu trung tâm thương mại sầm uất, thời gian triển lãm kéo dài 5 ngày.
Tôi còn tưởng câu “không quá cần chụp ảnh” của Chu Minh Thân là khách sáo, ai ngờ người ta nói thật.
Anh có nguyên cả một ekip chuyên nghiệp phục vụ mình, đương nhiên không thể thiếu khâu chụp ảnh tuyên truyền.
Nhưng ngày khai mạc triển lãm, tôi vẫn đeo máy ảnh lên lưng đi mở mang tầm mắt.
Mặc áo sơ mi caro phối quần công nhân, trà trộn giữa đám phóng viên đang phỏng vấn.
Ban đầu tôi chỉ định chen trong đám đông cho đã cơn nghiện chụp ảnh thôi.
Nhưng nghe thấy có một phóng viên liên tiếp hỏi Chu Minh Thân hai câu liên quan đến bố anh, hơn nữa còn định hỏi câu thứ ba.
Sợ Chu Minh Thân đen mặt, tôi giơ cái micro không khí lên rồi xông thẳng tới.
“Xin chào anh Chu, xin hỏi...”
Chu Minh Thân nhướng mày, chộp lấy cổ tay tôi kéo mạnh qua, cười với những người khác:
“Xin lỗi mọi người, đây là vợ tôi, mọi người cứ tiếp tục hỏi đi.”
“...”
Đồ ch.ó!
Hỏa lực của đám truyền thông lập tức chuyển hết sang người tôi.
Sau khi cùng Chu Minh Thân tiếp nhận phỏng vấn xong, mặt tôi cười đến cứng đờ.
Truyền thông vừa tản đi, tôi rút bàn tay đã bị nắm đến rịn mồ hôi ra, xoay người chạy về khu tea break.
Vừa nhét đồ ăn vào miệng vừa quan sát tình hình trong phòng triển lãm.
Không ổn lắm.
Người tới xem nhiều, người mua lại ít, cả một ngày trôi qua, bán được bốn bức.
Ngày thứ hai của triển lãm, người xem vẫn nhiều, người mua vẫn ít, doanh thu giao dịch trong ngày là ba bức.
Đến ngày thứ ba, người xem bắt đầu ít đi, bán được hai bức.
Ngày thứ tư thì ghê thật.
Đột nhiên xuất hiện một tên thiếu gia nhà giàu, bao trọn hết hơn hai mươi bức tranh còn lại.
Tôi nghi ngờ đó là Lục Cảnh Châu, chồng của bạn thân tôi, cũng là anh em tốt của Chu Minh Thân, tìm người tới chống lưng cho anh.
Nhưng Chu Minh Thân lập tức phủ nhận, bảo tổ tiên nhà Lục Cảnh Châu có gen keo kiệt truyền đời.
Thôi được.
Có điều như vậy thì.
Buổi triển lãm cá nhân đầu tiên của Chu Minh Thân cũng xem như kết thúc viên mãn.
7
Triển lãm vừa kết thúc.
Chu Minh Thân như thể bước vào thời kỳ ngủ đông.
Sáng tôi ra khỏi nhà anh đang ngủ, tối tôi tan làm về anh vẫn đang ngủ.
Nấu cơm tối xong, tôi đi gõ cửa phòng anh.
Đợi rất lâu mà không thấy ai đáp.
Sợ anh cứ thế ngủ luôn không dậy nữa.
Tôi ấn tay nắm cửa, rón ra rón rén đi vào.
Bây giờ Chu Minh Thân ngủ ở phòng ngủ phụ.
Anh nhường phòng ngủ chính cho tôi.
Bởi vì anh nói chỉ cần bước vào phòng ngủ chính là anh lại nhớ tới đêm tôi say rượu đã hành hạ anh thế nào.
Được thôi, dù sao tôi cũng chẳng nhớ gì cả.
Trong đầu tôi chỉ toàn là phòng ngủ lớn với cửa kính sát đất toàn cảnh 270 độ, anh muốn đổi, tôi mừng còn không kịp.
Chu Minh Thân đang nằm nghiêng trên giường, chăn đắp lộn xộn lung tung.
Rèm cửa trong phòng đều kéo kín, tầm nhìn rất thấp.
Tôi chậm rãi đi đến bên giường, thả nhẹ hơi thở, ngồi xổm xuống.
Dùng mu bàn tay khẽ chạm lên mặt anh.
Cũng được.
Vẫn còn ấm.
Ngủ còn rất yên lành.
Tôi đang định đứng dậy rời đi, thì bàn tay đặt bên mép giường bị giữ lại.
Chu Minh Thân mở mắt ra, lúc lên tiếng giọng nói còn vương chút khàn lười biếng mệt mỏi:
“Vào đây làm gì?”
Tôi ngẩn người, thành thật đáp:
“Gọi anh xuống ăn cơm chứ sao, anh cả ngày chưa ăn gì rồi phải không?”
Chu Minh Thân không cảm xúc nhìn tôi mấy giây, rồi lại nhắm mắt.
“Không ăn.”
Tiểu Hổ bot* đóng dấu chống trộm tài liệu, tìm robot kiếm sách thì chọn *Tiểu Hổ, ổn định đáng tin ✔️ không dính bẫy!
“?”
Không ăn thì thôi.
Tôi rút cổ tay ra chuẩn bị đứng dậy... ừm? Thế mà lại không rút ra được.
Đợi vài giây, tôi dứt khoát ngồi luôn xuống tấm t.h.ả.m, tay còn lại chọt chọt lên mu bàn tay Chu Minh Thân.
“Anh có ý gì đây? Anh không ăn thì thôi, còn không cho tôi ăn nữa à? Biết thế tôi ăn xong rồi mới lên gọi anh...”
Chu Minh Thân mở mắt ra, tay vẫn không nới lỏng, giọng thản nhiên:
“Tôi đã bảo không ăn, chí ít cô cũng nên dỗ... khuyên tôi hai câu chứ.”
Tôi khựng lại, ghé gần hơn một chút, thần thần bí bí nói:
“Anh có nghe qua một câu chưa?”
Chu Minh Thân hơi nhướng mày, rất phối hợp mà hỏi:
“Câu gì?”
Tôi hạ giọng:
“Đó là cái giá khác.”
“...”
Lúc này không tiếng động còn hơn có tiếng động.
Tôi nhanh tay lẹ mắt kéo tấm chăn đang đắp lộn xộn của anh trùm kín lên mặt anh.
Nhân cơ hội rút cổ tay ra chuồn mất.
Trước khi đóng cửa.
Tôi thấy Chu Minh Thân kéo chăn xuống, chậm rãi xoay người nằm ngửa ra.
Mu bàn tay che lên mắt, khóe môi cong lên một độ cong mơ hồ như có như không.
Chậc.
Tôi chọc cho đại nghệ sĩ tức đến bật cười rồi.