11
Chu Minh Thân lại quay về phòng rồi.
Sợ nửa đêm anh nổi hứng lái xe ra ngoài tìm Chu lão gia đ.á.n.h nhau.
Tôi co ro trên ghế sofa ở phòng khách suốt một đêm.
May mà.
Cả đêm không có chuyện gì xảy ra.
Bảy giờ sáng, chuông báo thức vừa reo là tôi đã dậy.
Ngẩng đầu nhìn lên tầng hai, cảm giác khó chịu mơ hồ trong lòng lại bắt đầu quẫy lên.
Không hiểu nổi nguyên do.
Thế thì khỏi nghĩ.
Rửa mặt đ.á.n.h răng xong, tôi nấu một bát mì rồi bưng tới trước cửa phòng Chu Minh Thân.
Gõ lần đầu không ai đáp.
Ấn xuống tay nắm cửa, khá lắm, thế mà lại khóa trái.
Áp tai lên cửa, loáng thoáng nghe thấy tiếng nói chuyện bên trong.
Tôi lại gõ thêm ba lần nữa, vẫn không thấy anh đi ra.
Bó tay hết cách, tôi bèn ngồi xếp bằng xuống, cầm đũa gõ vào bát:
“Keng keng cang cang, một bữa không ăn lòng hoang mang~
“Keng——”
Cửa mở ra.
Bốn mắt nhìn nhau, không khí yên lặng như c.h.ế.t.
“...”
Tôi lập tức đứng bật dậy, hai tay nâng bát mì đưa về phía trước thêm chút nữa:
“Chào buổi sáng cậu chủ, tối qua ngủ ngon chứ?”
Nói câu này hoàn toàn là trái lương tâm, sắc mặt Chu Minh Thân còn tệ hơn cả tối qua.
Quả nhiên, Chu Minh Thân cũng thấy tôi đang kiếm chuyện để nói.
Anh nhìn tôi, dường như muốn kéo ra một nụ cười, nhưng thất bại.
Trông còn khó coi hơn cả khóc.
Tôi cười khô khốc, chuyển chủ đề:
“Không có khẩu vị à? Thế bánh trôi rượu nếp anh có muốn ăn không? Tôi đi nấu ngay cho anh...”
Chu Minh Thân đột nhiên chộp lấy cổ tay tôi.
Im lặng rất lâu, anh chậm rãi cụp mắt xuống, giữa mày nhíu thành một nếp dọc, lòng bàn tay vô thức siết c.h.ặ.t:
“Chu Khải Quang... tối qua nhập viện rồi, hôm nay...”
Chu Minh Thân dừng lại, giữa mày nhíu c.h.ặ.t, giọng khàn thấp đến mức gần như không nghe thấy:
“Sáng nay chín giờ, làm phẫu thuật mở sọ.”
12
Đột nhiên tôi nhớ ra câu dặn dò cuối cùng của Chu lão gia trong cuộc điện thoại tối qua.
Tôi hối hận gõ lên trán mình một cái.
Giơ tay nắm lấy vai Chu Minh Thân xoay anh lại, rồi đẩy anh vào phòng:
“Mau đi rửa mặt thay quần áo đi, nhớ cạo râu nữa, lấy lại tinh thần đừng để ba nhìn thấy lại lo, lát nữa tôi lái xe, gặp nhau ở garage, nhanh lên.”
Nói xong tôi quay người đi ra ngoài.
Bước được một bước lại quay ngược trở về, thấy Chu Minh Thân vẫn còn đứng nguyên tại chỗ, tôi nhanh ch.óng gắp quả trứng ốp la dưới đáy bát mì lên, đưa tới bên miệng anh:
“Ăn lót dạ hai miếng nhé?”
Chu Minh Thân ngẩn ra, rồi bật cười bất lực.
Anh cúi đầu há miệng ăn, ba miếng hai miếng là xong.
“Cảm ơn.”
Lần này nghe ra được là thật lòng.
Tôi cũng cười một cái:
“Không có gì~
“Mạnh mẽ lên bro!”
“......”
13
Trên đường tới bệnh viện, Chu Minh Thân giải thích là sáng nay anh nhận được điện thoại của chú Lý, quản gia cũ bên cạnh Chu lão gia, lúc đó mới biết hôm nay ông phải làm phẫu thuật.
Trong não mọc một khối u, vị trí lại không được tốt, sau mổ có 30% khả năng không tỉnh lại được.
Chú Lý nói trong điện thoại rằng Chu lão gia không sợ 30% đó, nhưng vẫn âm thầm đi công chứng di chúc từ sớm rồi.
Ông già đúng là, im im mà làm chuyện lớn.
Chỉ nghe Chu Minh Thân kể thôi tôi đã thấy ngột ngạt trong lòng, nhân lúc chờ đèn đỏ, tôi nghiêng đầu nhìn anh.
Chu Minh Thân cũng vừa hay đang nhìn tôi, thế là tôi cười với anh một cái, vỗ vỗ mu bàn tay anh:
“Đừng vì 30% đó mà bỏ qua kết quả tốt đẹp của 70%, nghĩ theo hướng tích cực đi, như vậy cũng coi như đang ước nguyện rồi, lòng thành thì linh, ông trời sẽ thực hiện điều ước của chúng ta.”
“Chúng ta?”
“Ừm, tôi với anh chứ ai.”
Đèn đỏ chuyển xanh, tôi vội vàng cho xe chạy tiếp.
Bên mặt vẫn cảm nhận được ánh mắt của Chu Minh Thân.
Qua rất lâu, cảm giác bị dõi theo không nặng không nhẹ ấy mới biến mất, kèm theo một tiếng “Ừ” rất khẽ.
14
Đến bệnh viện lúc tám giờ mười lăm.
Tôi và Chu Minh Thân chạy vội tới phòng bệnh.
Đẩy cửa bước vào, Chu lão gia đầu trọc nhìn thấy chúng tôi thì rõ ràng sững người, thậm chí có thể nói là bị dọa.
Ngây ra hồi lâu, sau đó ông lại như trẻ con đang giận dỗi, quay mặt sang một bên.
“Lão Lý! Lão Lý đâu rồi? Ai cho ông gọi hai đứa nó tới?”
“......” Lão Lý đứng ở cửa, không dám lên tiếng.
Hai bên rơi vào im lặng.
Tôi giơ tay kéo kéo ống tay áo Chu Minh Thân, hơi nghiêng đầu nhắc nhỏ:
“Nói gì đi chứ.”
Đợi vài giây, Chu Minh Thân nắm lấy tay tôi đang buông bên người, bước tới cạnh giường bệnh hai bước.
Cảm nhận được tay anh hơi run, tôi siết lại tay anh, ngón cái khẽ xoa lên mu bàn tay anh.
Chu Minh Thân cực nhẹ thở ra một hơi, ngước mắt nhìn Chu lão gia:
“Phát hiện từ khi nào?”
Chu lão gia vẫn quay mặt đi không nhìn chúng tôi, im lặng vài giây rồi cứng giọng đáp:
“Cái đợt ép mày kết hôn ấy.”
Dừng một chút, ông lại nói:
“Con có thể tìm được một cô gái như Như Ý, là phúc của con, mấy chuyện khác ta không nói nhiều, đối xử t.ử tế với con bé.”
Chu Minh Thân: “Con biết.”
Tôi: “......”
Ngại thật.
Mười triệu tệ đấy, đưa cho ai mà người ta chẳng làm cho đàng hoàng?
Tôi đang định nói gì đó, thì nhân viên y tế đi vào phòng bệnh làm công tác chuẩn bị trước phẫu thuật cho Chu lão gia.
Đợi đến lúc ông nằm lên giường đẩy, chúng tôi lặng lẽ đi theo sau.
Chiếc giường được đẩy tới khu chờ ngoài phòng mổ, tôi nắm tay Chu Minh Thân bước tới bên giường.
Hơi cúi người xuống, nắm nắm mu bàn tay ông:
“Ba, bọn con sẽ ở đây đợi ba ra.”