18
Cuối tuần cuối cùng trước Tết.
Tôi và Chu Minh Thân cùng tới thăm Chu lão gia.
Lần này quà tôi mang cho ông là một chiếc mũ cashmere màu xám sương do chính tay tôi móc.
Ông lão nhỏ nhận được xong vui ra mặt.
Lập tức đội lên đầu, chạy ra dưới gốc cây lớn trong vườn bảo lão Lý chụp cho ông mấy tấm liền.
Tôi cũng vui.
Chỉ có Chu Minh Thân là cười không nổi.
Anh ngồi trên sofa hệt như lần đầu chúng tôi gặp nhau ở quán cà phê, dang chân ngồi đầy khí thế, cúi đầu nhìn điện thoại, trông vừa lạnh lùng vừa khó gần.
Tôi cầm một nắm hạt dẻ cười nhỏ ngồi xuống cạnh anh.
Lách tách bóc được mấy hạt, tôi đột nhiên lên tiếng:
“Hôm nay anh mặc áo len cổ lọ màu đen đẹp đấy.”
Chu Minh Thân nhấc mí mắt:
“Rồi sao?”
“Rồi là anh có cần một cái khăn quàng cashmere không?” Tôi cười hỏi.
Chu Minh Thân không nói nữa, chỉ nhìn tôi chằm chằm, màn hình điện thoại trong tay anh cứ tắt rồi sáng, sáng rồi lại tắt.
Tôi chậm rãi rút điện thoại khỏi tay anh, đặt mấy hạt dẻ cười đã bóc vào lòng bàn tay anh.
“Màu xám khói được không? Đan xong phối với áo khoác đen của anh chắc sẽ đẹp lắm.”
“Cô đang dỗ tôi à?” Chu Minh Thân ngước mắt lên.
Tôi nghiêng đầu nhìn sang một bên:
“Coi... như là vậy đi.”
Lời còn chưa dứt, hơi thở của Chu Minh Thân đã áp sát tới.
“Không phải cái giá khác nữa à?”
“...... Lần này không cần.”
“Tại sao?”
“Vì tôi vừa nhận thưởng cuối năm mà, đồ ngố...”
Tôi quay đầu lại, môi vừa khéo lướt qua một mảnh mềm ấm khác, cả người lập tức đơ ra.
Chu Minh Thân khẽ nhắm mắt lại một chút, khóe môi cong lên thành một nụ cười.
“Thơm lắm, tôi đang nói tóc cô.”
“......”
19
Chu Minh Thân đúng là có độc.
Cho tới tận lúc vào bàn ăn, chỗ môi vô tình chạm phải kia của tôi vẫn còn hơi tê tê.
Độc cực mạnh!
Trên bàn cơm, tôi vẫn ngồi giữa hai bố con họ, y hệt miếng ngăn ở giữa nồi lẩu uyên ương.
Hai bố con họ kẹp tôi ở giữa, hòa thuận đến mức sôi ùng ục.
Ăn được nửa bữa, Chu lão gia cũng đã trò chuyện đủ vui, câu chuyện bỗng xoay hướng, ông nhìn sang tôi:
“Như Ý à, qua năm mới là hai đứa kết hôn cũng gần tròn một năm rồi nhỉ?”
Tôi khựng lại, đặt cái càng cua xuống, gật đầu.
Thời gian trôi nhanh thật.
Qua Tết thêm một tháng nữa, cuộc hôn nhân hợp đồng của tôi và Chu Minh Thân sẽ tới hạn.
Chiếc đĩa bên tay bị bưng đi, Chu Minh Thân đang bóc cua, trên mặt không lộ cảm xúc gì, nhưng giọng điệu nghe như có chút không vui:
“Ba nhắc chuyện này làm gì?”
Chu lão gia không thèm để ý tới anh, vẫn cười híp mắt nhìn tôi:
“Hai đứa một đứa hai mươi bảy, một đứa hai mươi tám, qua năm là hai mươi chín, chớp mắt cái là ba mươi rồi, định khi nào sinh một đứa đây?”
“......”
Hai chữ “đứa con” vừa rơi xuống, bầu không khí lập tức có chút vi diệu, lúng túng.
Tôi cười khan một tiếng, hơi nghiêng đầu nhìn sang Chu Minh Thân.
Thế nhưng anh như điếc hẳn rồi, cúi đầu bóc cua chăm chú như chẳng có ai xung quanh.
“Như Ý? Con nhìn nó làm gì? Chuyện sinh con này chắc chắn là con quyết chứ.”
“......”
Mới không phải.
Tôi chỉ là người nhận tiền làm việc thôi, đâu dám quyết chuyện kiểu này?
Chu lão gia vẫn đầy mong đợi nhìn tôi.
Tôi cười xòa cho qua, cứng da đầu đáp:
“Bọn con... cứ để thuận theo tự nhiên ạ.”
Chu lão gia:
“Thuận theo tự nhiên? Được được được... Chu Minh Thân! Đừng bóc cua nữa, cua nguội lắm, giai đoạn này Như Ý ăn ít thôi, bóc đĩa tôm kia đi! Cả đĩa hàu kia nữa, hai đứa chia nhau ăn!”
“......”
“Như Ý à, tuổi bọn con bây giờ, muốn có con là dễ lắm! Ba chờ tin tốt của hai đứa! Ha ha...”
“......”
Người lớn tuổi đúng là hiểu nhiều thật.
20
Về đến nhà.
Chu Minh Thân bế tôi, người đi còn lảo đảo quẹo trái quẹo phải, vào thẳng phòng tắm.
Tối nay thật ra tôi không uống bao nhiêu.
Nửa sau bữa ăn vì chuyện “con cái”, Chu lão gia còn cất luôn rượu trắng đi, đổi sang rượu trái cây nồng độ thấp.
Chắc là vì uống lẫn lộn nên vừa lên xe tôi đã bắt đầu choáng đầu.
Bây giờ cả người cứ lâng lâng như đang trôi.
Đánh răng xong, Chu Minh Thân giữ vai tôi xoay lại đối diện với anh.
Một tay ôm c.h.ặ.t eo tôi, một tay cầm bông tẩy trang giúp tôi tẩy lớp trang điểm.
Đẹp trai thật đấy.
Đường nét cứng cáp này, sống mày sâu tự nhiên tạo bóng này, đôi mắt hai mí hẹp vừa hoang dại vừa đầy khí chất anh tuấn này...
Hình như còn đẹp trai hơn cả nam thần của tôi một chút.
Nhưng không ảnh hưởng gì đến việc tôi vẫn ghi thù cái người đàn ông này.
Tôi cau mày, nắm lấy cổ tay anh không cho động:
“Chu Minh Thân, anh hơi xấu tính đấy.”
Chu Minh Thân thật sự đứng im luôn, còn rất phối hợp:
“Xấu ở đâu?”
Tôi hừ một tiếng, quay mặt đi, lầm bầm:
“Thì chuyện tối nay ấy, ba nhắc tới chuyện con cái... rõ ràng... rõ ràng chỉ cần anh nói một câu là giải quyết được, vậy mà cứ nhất định đẩy tôi ra chịu trận...”
Chu Minh Thân im lặng nhìn tôi vài giây.
Anh dời mắt đi, làm ướt khăn mặt rồi lau mặt cho tôi.
Đột nhiên nói:
“Tôi không muốn.”
“Hửm?” Tôi hé mắt ra một nửa, “Không muốn cái gì?”
Hai giây sau, tôi phản ứng lại, nhe răng cười:
“Không muốn có con à? Tôi biết mà, nên tôi mới chỉ có thể lừa ba... bảo cứ thuận theo tự nhiên, anh nghe cho có là được, đừng để trong lòng nhé!”
Chu Minh Thân không nói gì, vẻ mặt lạnh tanh, trông như chẳng muốn để ý tới tôi.
Tôi yên lặng lại, nhắm mắt mặc cho anh chà rửa.
Rửa mặt xong, Chu Minh Thân lại bắt tôi ngồi lên nắp bồn cầu, rồi giúp tôi rửa chân.
“Chu Minh Thân anh đá văng dép của tôi rồi kìa!” Tôi giơ một bàn chân lên lắc qua lắc lại.
Chu Minh Thân vẫn không chịu nói chuyện với tôi.
Rửa tay xong anh đi tới, vòng tay qua dưới đầu gối tôi rồi dễ dàng bế bổng lên.
Tiện tay còn đá luôn chiếc dép còn lại dưới chân tôi văng xuống đất.
Tôi: “......”
“Dép chọc gì anh à?”
Chu Minh Thân vẫn không thèm để ý tôi.
Vừa bước ra một bước, anh đột nhiên lên tiếng:
“Muốn nôn thì nói.”
Tôi ngẩn ra, lắc đầu, vòng tay ôm cổ anh rồi nhỏ giọng nói:
“Tối nay tôi không quậy anh đâu.”