Trình T.ử kéo Đường Nhất một cái:

“Em lại đưa Hạo Hạo đến nơi này, em muốn ch-ết à?"

Đường Nhất nhướng mày:

“Lại?"

Ánh mắt anh lướt qua khuôn mặt Hạo Hạo.

Cục bột nhỏ tự nhiên sẽ không cho anh câu trả lời.

Cậu bé đã sớm vui vẻ vỗ tay, đôi mắt lớn nhìn đông nhìn tây:

“Cậu ơi, cậu ơi, vui quá~ Hạo Hạo thích ở đây."

Mấy thanh niên khi nhìn thấy Hạo Hạo đều tỏ ra rất quen thuộc, rõ ràng không phải lần đầu tiếp xúc.

Ngược lại khi nhìn thấy Trình T.ử thì sững người một lát, sau đó mắt ai nấy đều sáng lên.

Một thanh niên tóc đỏ lên tiếng ướm lời trước:

“Tam ca, đây là chị dâu ạ?"

Đường Nhất bế Hạo Hạo ngồi xuống chính giữa bàn rượu, không biết có phải vì tiếng ồn quá lớn nên anh không nghe thấy câu hỏi của thanh niên kia hay không:

“A Hào đi lấy mấy chai nước ngọt cho Hạo Hạo đi."

“Được thôi, Tam ca."

Đường Nhất không trả lời, Trình T.ử đã vội xua tay phủ nhận, chuyện này không thể đùa được:

“Không phải không phải, tôi là chị của em ấy."

Mấy người rõ ràng không tin.

Tuy nhiên ánh mắt Trình T.ử thẳng thắn, không hề né tránh sự dò xét của bọn họ.

“Chị?

Chúng em chỉ biết chị Huệ thôi, còn chị là?"

Tên béo vừa hỏi xong thì sau gáy đã ăn một cái tát của Đường Nhất:

“Nói nhảm gì thế, còn không nhường chỗ?"

“Vâng vâng vâng, chị ngồi bên này ạ."

Sự đã rồi, Trình T.ử cũng đành phải ngồi xuống.

Chỉ có thể ngồi chơi một lát tượng trưng thôi, thật sự không ổn thì bế Hạo Hạo về trước, trẻ con ở những nơi như thế này lâu không phải là chuyện tốt.

“Toàn là những người gì thế này không biết~" Cô nhỏ giọng lầm bầm một câu.

Đường Nhất nghe cô oán trách, ngược lại tâm trạng rất tốt, đặt Hạo Hạo sang một bên, mặc kệ thằng bé nhảy nhót trên ghế sofa, vẫy tay gọi phục vụ, ra hiệu khui hết rượu trên bàn.

“Thằng ba, không được uống nhiều đâu, ngày mai chúng ta còn có việc, phải về sớm đấy."

Đường Nhất thấy cô ngăn cản mình, khóe môi lại khẽ nhếch lên:

“Ừ."

Cho đến khi thanh niên đi lấy nước ngọt cho Hạo Hạo quay lại, trong lúc chuyển bài hát, Đường Nhất thản nhiên giới thiệu:

“Lục Hào, Triệu Thiên Thành, Tiền Chí Cường, Mã Thiên Tường, Tôn Tuấn Kiệt, đều là anh em của tôi."

Mấy thanh niên đều khách khí chào hỏi Trình Tử.

Đồng t.ử Trình T.ử chợt co rụt lại...

Thái t.ử gia của khách sạn Đế Hào Lục Hào?

Thái t.ử gia của bất động sản Triệu thị Triệu Thiên Thành?

Con trai duy nhất của đại gia Internet Mã Phong, Mã Thiên Tường?

Hai người còn lại tạm thời chưa khớp được tên...

Không thể nào?

Thật hay giả vậy?

Đường Nhất lại chỉ Trình Tử:

“Cam Sành."

Mặc dù địa điểm không đúng, cách thức làm quen cũng rất không thỏa đáng, Trình T.ử vẫn cao giọng một chút:

“Chào các em, chị là Trình Tử, Trình trong Trình Giảo Kim, T.ử trong màu tím, các em cứ gọi chị là chị giống như thằng ba là được."

Lúc này mấy người này cũng chỉ là thanh thiếu niên, nào quản Trình T.ử là tím hay gì, bọn họ tự nhiên nghe theo Tam ca.

“Chào chị Cam Sành ạ."

Trình Tử:

“......"

Được rồi, Cam Sành thì Cam Sành vậy!

Đường Nhất thấy mấy người đều chào hỏi rồi, kéo Trình T.ử một cái:

“Chị ngồi vào trong đi, trông Hạo Hạo."

Nói xong anh nhích đôi chân dài sang bên cạnh một chút, ngăn cách cô với năm người kia.

Cũng chẳng thèm hỏi Trình T.ử uống gì, anh rót một ly rượu vang:

“Uống một ly đi."

“Chị không uống rượu đâu, t.ửu lượng chị kém lắm."

Đường Nhất nhướng mày, đặt ly rượu lên bàn trà.

Từng bản nhạc vang lên, Hạo Hạo rất phấn khích, ra dáng một tay chơi lão luyện, giới thiệu cho Trình T.ử cái này cái kia, lúc lại chỉ vào người trong sàn nhảy cười khúc khích.

Đường Nhất thì hết ly này đến ly khác, dáng vẻ đầy tâm sự.

Mấy gã thiếu gia nhà giàu cũng đại khái hiểu ra chuyện gì rồi.

“Tam ca, đây chính là con gái nuôi mà nhà họ Đường các anh định nhận à?"

Đường Nhất cau mày kiếm, khẽ gật đầu một cái.

“Tam ca, lần trước anh nói nhất kiến chung tình, chẳng lẽ chính là..."

Đường Nhất lườm một cái, mấy người lập tức im bặt.

Tiếng nhạc hơi lớn, Trình T.ử hoàn toàn không nghe thấy mấy người họ nói gì, trong lòng chỉ muốn về nhà.

Lại dây dưa thêm một lúc lâu nữa.

“Thằng ba, gần 9 giờ rồi, nên về thôi."

Người Đường Nhất nhích lại gần Trình T.ử một chút.

Trình Tử:

?

Một mùi hương cam quýt lạnh lẽo thoang thoảng bay vào mũi...

Ngước mắt lên, chạm ngay vào đôi mắt đào hoa hẹp dài kia, vì anh ghé lại quá gần nên ngay cả lông mi cũng nhìn thấy rõ mồn một.

“Về sao?"

Trình T.ử khẽ nhíu mày, ngả người ra sau, cách xa anh một chút.

“Hoặc là em tiếp tục, chị đưa Hạo Hạo về trước, thằng bé đến giờ đi ngủ rồi."

Tay Đường Nhất khẽ móc một cái, cầm lấy ly rượu vừa đặt trên bàn trà:

“Uống một ly đi, rồi em đưa chị về, chị gái ơi~"

Thằng nhóc này, thật là nổi loạn quá mà!

Trình T.ử cảm thấy Đường Nhất không chỉ chơi bời mà còn không hiểu chuyện, mình đã bảo là không uống rượu rồi...

Là không dám uống sao?

Là không thể uống, t.ửu lượng một ly là say, uống thế nào được?

“Không uống."

“Vậy được thôi."

Đường Nhất nâng tay, rượu vang trôi xuống cổ họng.

Anh uống sạch ly của cô.

“Em uống ít thôi."

“Chị quản em à?"

“Em không sợ chị mách ba mẹ sao?"

“Chị đoán xem em có sợ không?"

Khóe miệng Đường Nhất nở một nụ cười xấu xa, trông ngông nghênh vô cùng.

Trình T.ử cũng bất lực, dạy dỗ trẻ con, cô thật sự không rành lắm.

Canh đúng lúc nhạc chuyển điệu, Đường Nhất lại đưa ra một yêu cầu:

“Em nhảy với chị một bài."

“Với em?

Nhảy đầm á?"

Nhạc ở vũ trường thời này được phối trộn lẫn lộn.

Một bản Disco sôi động vừa đi qua, một bản nhạc nhẹ du dương đã vang lên.

Đường Nhất trực tiếp đứng dậy, làm một động tác mời.

Trình T.ử không muốn đi, khiêu vũ giao tiếp cô hoàn toàn không biết nhảy...

Đôi mắt Đường Nhất nheo lại, rõ ràng nhìn ra ý định của cô:

“Tiệc nhận thân ngày mai chị là nhân vật chính, chắc chắn sẽ có giai đoạn khiêu vũ, em dạy chị."

Trình T.ử do dự một lát, dường như trên phim truyền hình đều diễn như vậy?

Tiệc của đại gia gì đó, nhân vật chính phải nhảy một đoạn.

Chương 125 - Vợ Ngọt Nhỏ Xinh Thập Niên 90: Gả Cho Chồng Cứng Cỏi Sinh Bảo Bối - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia