“Cảm giác nóng bỏng truyền đến từ cánh môi, mang theo hơi thở sạch sẽ đặc trưng trên người anh, đong đầy sự quyến luyến và dịu dàng.”
Trái tim nhỏ bé của Trình T.ử run rẩy, đôi tay thon dài khẽ nâng lên, chủ động ôm lấy cổ anh, kéo xuống dưới để nụ hôn thêm sâu.
Ánh mắt Tạ Từ thâm trầm, hiện lên một tia ý cười.
Anh khéo léo cạy mở hàm răng, quấn quýt sâu sắc...
Không hôn thì thôi, vừa hôn một cái là càng hôn càng sâu, người càng lúc càng nóng, làn da vốn đang lạnh lẽo của Trình T.ử cũng bắt đầu bốc lên từng tầng hơi nóng.
Trong cơ thể là sự xao động bất an.
“Tạ Từ, đừng mà, nóng quá."
Bàn tay nhỏ từ cổ chuyển xuống chống trước ng-ực anh, không cho phép anh tiếp tục nữa.
Bàn tay đang ôm eo cô siết c.h.ặ.t lại, di chuyển xuống dưới, đỡ lấy đôi chân đang quấn trên người mình, ngăn cản động tác định thu chân về của cô.
“A Tử..."
Giọng nói của Tạ Từ vốn đã hay, một tiếng gọi trầm đục vang lên khiến tim Trình T.ử lại run lên một cái.
Quyến rũ ch-ết người!
Độc thân bao nhiêu năm, một cực phẩm như thế này bày ra trước mắt, lại còn là chồng mình, ai mà chẳng mê muội?
Nhưng Trình T.ử vẫn còn giữ vững được lý trí:
“Nhanh quá."
Đó là từ chối, nhưng cũng không hẳn là từ chối hoàn toàn.
“Vậy... khi nào thì được?"
Câu hỏi này có thể coi là cực kỳ thẳng thắn.
Tạ Từ này đã chơi bài ngửa rồi!!!
“Anh xấu lắm."
Trình T.ử bị chính tiếng gọi nũng nịu của mình làm cho không nói nên lời...
Nhưng Tạ Từ dường như rất thích kiểu này, nghe cô nũng nịu như vậy, hơi thở anh khựng lại, xoay người một cái, nhẹ nhàng bế cô đặt lên người mình.
“Á~ anh làm gì vậy!"
“Em ra mồ hôi rồi."
Để cô nằm sấp trên người mình, diện tích đón gió của quạt sẽ lớn hơn, mát mẻ hơn một chút.
Từng đợt gió mát nhẹ lướt qua sau lưng, Trình T.ử thoải mái rên hừ hừ một tiếng.
Theo nhịp thở của anh, l.ồ.ng ng-ực phập phồng, cảm nhận rõ rệt thân hình săn chắc phía dưới...
“Chồng ơi, yêu anh quá đi~"
Tạ Từ làm sao chịu nổi câu nói này, đầu óc nóng lên, một tay giữ sau gáy cô kéo xuống, lại là một nụ hôn mãnh liệt.
“Ưm~"
Trình T.ử bị hôn đến mức nhịp tim đập nhanh liên hồi.
Giữa răng môi là sự cướp đoạt không kiêng nể của anh, tràn đầy vị ngọt ngào.
Nụ hôn dần dần sâu hơn.
Trình T.ử cảm thấy mình bị hôn đến mức có chút đắm chìm, bị dẫn dắt vào sự mơ màng từng chút một...
Tạ Từ dường như tự học mà thành tài, anh đã hoàn toàn nắm rõ sở thích của cô vợ nhỏ này, ngày thường thì ưa nhẹ nhàng không ưa nặng lời, nhưng ở trên giường... thì lại ưa mạnh bạo hơn là dịu dàng!
Váy ngủ từ sớm đã bị cọ xát đến lộn xộn, vải vóc vốn chẳng có bao nhiêu, lúc này gần như hai người đang da thịt kề sát vào nhau.
Tay lướt qua làn da mịn màng, còn có thể cảm nhận được những giọt mồ hôi li ti.
Tạ Từ giống như một đứa trẻ tò mò, tay đi qua nơi nào, chỉ cần cô có phản ứng nhạy cảm là anh đều ghi nhớ hết lại.
“Được rồi~ em buồn ngủ rồi chồng ơi."
Trình T.ử bị hôn đến mức khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, cả người mềm nhũn ra.
Nếu anh cứ cứng quyết tiếp tục, e là sẽ xảy ra chuyện mất...
May mà Tạ Từ đã nhịn được:
“Được."
Một tay anh ấn lên lưng cô, không cho cô cử động lung tung nữa:
“Đợi chút."
Trình T.ử từ lâu đã cảm nhận được sự khác thường của anh, lúc này làm sao dám không nghe lời, lập tức nằm ngoan ngoãn.
“Hơi nóng, anh đi tắm lại nước lạnh một chút."
“Vâng."
Cô được bế xuống, động tác xuống giường của Tạ Từ rất nhanh, loáng cái đã vào phòng tắm...
Trong phòng tắm truyền ra tiếng nước róc rách.
Khóe môi Trình T.ử cũng bất giác nhếch lên.
Vốn định đợi Tạ Từ quay lại ôm nhau ngủ, kết quả đợi hồi lâu vẫn chưa thấy anh có ý định trở ra, cơn buồn ngủ ập tới, mí mắt càng lúc càng nặng, cô ngủ thiếp đi...
Tạ Từ tắm rất lâu mới quay lại, anh cũng chẳng muốn thế, nhưng tình thế bắt buộc!
Thấy người phụ nữ trên giường không có chút động tĩnh nào, biết cô đã ngủ say, anh cười khổ một tiếng, nhẹ chân nhẹ tay trèo lên giường.
Lần này anh không ôm cô ngủ nữa, quạt trong phòng sức gió nhỏ, đúng là sợ cô bị nóng.
Hơn nữa cơ thể của chính anh dường như cũng không cho phép...
Cứ chạm vào là lại có vấn đề.
Một đêm không mộng mị.
Chất lượng giấc ngủ của Trình T.ử luôn rất tốt, không còn áp lực công việc, tự nhiên cũng không còn gánh nặng phải thức dậy sớm, mỗi ngày đều ngủ đến khi tự tỉnh.
Thấy trong phòng vắng tanh, cô biết Tạ Từ đã đi đến đơn vị rồi.
Ngủ dậy vệ sinh cá nhân xong, ăn chút bữa sáng, cô cầm điện thoại gọi cho Đường Hồng Huệ, nói rõ các kiểu dáng quần áo cần làm, số lượng, yêu cầu thời gian giao hàng.
“A Tử, không vấn đề gì, số lượng này của em không lớn, một hai ngày là có thể xuất xưởng cho em được, vải vóc nhà mình đều có sẵn, nhưng em phải đưa bản vẽ cho chị."
“Được ạ, chị tính toán tiền hàng giúp em."
“Không vội, cái đó để sau tính gộp luôn."
Bây giờ gửi bưu điện rất chậm, có khi mười ngày nửa tháng cũng chưa chắc đã tới nơi.
“Được, vậy em ra bến xe vận tải, tìm người mang qua đó, tiền nong chị cứ tính xong rồi báo cho em."
“Được, em cứ báo biển số xe cho chị là được, chị sẽ bảo trợ lý Bành đích thân đi lấy."
Vận tải ô tô đến thành phố Quảng nhiều nhất là một ngày, thế là chắc chắn nhất rồi.
Hai người gọi điện xong.
Trình T.ử dự định đi gửi bản vẽ trước, việc này thà sớm còn hơn muộn, không được chậm trễ.
Phía xưởng trưởng Trương mười phần thì đến tám chín phần là hỏng rồi, giờ chỉ xem việc đàm phán bồi thường thế nào thôi.
Trình T.ử không thể ngốc nghếch đợi ông ta đến hủy hợp đồng rồi mới làm gì được.
Hủy rồi mới tìm mối khác sao?
Thế thì đúng là bị làm lỡ dở đến ch-ết.
Chỉ có kẻ ngốc mới làm vậy!
Ăn sáng xong, cô tùy ý mặc một bộ đồ bình thường thoải mái, bỏ tập tài liệu cần gửi và chiếc đại ca đại (điện thoại di động đời đầu) vào túi xách, lúc này mới đi ra ngoài.
Vừa mới khóa cửa xong, đã thấy xưởng trưởng Trương dắt xe đạp đi về phía mình, bên cạnh còn có thím Trần, hai người trò chuyện qua lại rôm rả.
Thôi xong!
Chuyện bến xe phải lùi lại một chút rồi.
“Chị dâu, đi ra ngoài à?"
Tiêu Tường Viễn cũng vừa lúc đi ra, thấy Trình T.ử đứng ở cửa liền lập tức chào hỏi.
Trình T.ử vẫy vẫy tay với cậu ta:
“Tiểu Viễn em qua đây một chút, giúp chị một việc."
“Vâng ạ."
Trình T.ử mở cửa lại lần nữa, nhưng người không đi vào, chỉ mỉm cười đứng ở cửa, nói khẽ với Tiêu Tường Viễn:
“Lát nữa chỗ chị dâu sẽ có một trận cãi vã, em cứ giữ chị lại, sau đó..."