“Ông xã, anh đừng mặc quần áo vội, cứ thế đi ra đây."
“Rầm" một tiếng, trong phòng tắm vang lên tiếng đồ vật rơi xuống đất.
Trình T.ử chớp chớp mắt, nhận ra mình lỡ lời, lập tức sửa miệng:
“Em làm quần áo mới cho anh rồi, anh cứ để đồ cũ ở đó, lát nữa em giặt cho."
Hồi lâu sau, trong phòng tắm mới truyền ra một tiếng “Ừ" trầm thấp.
Thẹn thùng sao?
Trình T.ử ban đầu còn thấy buồn cười, nhưng khi người nọ để trần thân trên đi ra, cô liền không cười nổi nữa, đôi mắt nhỏ không tài nào rời đi được!
Đây, đây là thân hình nam chính truyện tranh Hàn Quốc đấy chứ?
Cổ họng khẽ động đậy...
Tạ Từ bị nhìn đến mức cau mày, vành tai đỏ bừng.
“Mặc cái nào?"
Trình T.ử vội vàng thu hồi tầm mắt:
“Mặc chiếc màu đen này đi, phối với quần xám đậm, rồi đi đôi giày vải của anh."
“Được."
Tạ Từ mặc quần áo rất nhanh, có chút ngượng ngùng nên quay lưng về phía Trình T.ử mà mặc.
Đây chính là tấm lưng của bạn trai sao?
Đường nét cơ bắp hoàn mỹ, từng khối rõ ràng...
“Kích cỡ vừa vặn không?
Quần áo em đều giặt qua rồi, anh cứ yên tâm mặc."
Anh không quay đầu lại, Trình T.ử dứt khoát ngắm nhìn một cách quang minh chính đại, tiếc là loáng một cái anh đã mặc xong rồi.
Tạ Từ vừa quay lại, thấy bộ dạng này của cô, lại không tự nhiên mà cau mày:
“Vừa lắm."
“Chậc chậc chậc, đẹp thật đấy, Tạ Từ anh đúng là giá treo quần áo bẩm sinh mà~"
Trình T.ử chống cằm, khen ngợi một cách không hề chột dạ.
“Ừ, nghỉ ngơi sớm đi, anh đi đây."
“Đã đi rồi sao?"
Tạ Từ rũ mắt, đôi chân dài bước đi, rời đi không chút do dự, chỉ khi đóng cửa mới nhìn sâu vào mắt Trình T.ử một cái:
“Vất vả cho em rồi, nghỉ ngơi sớm đi."
“A?
Ờ, được rồi."
“Khóa kỹ cửa vào."
Trình T.ử phản ứng lại, cũng đứng dậy tiễn, nhìn bóng dáng cao lớn hiên ngang của anh leo lên xe đạp, loáng cái đã biến mất, trên môi cô cũng vô thức nở nụ cười.
“Thật không tồi."
Ngày hôm sau.
Trình T.ử dậy thật sớm, mang theo bộ lễ phục đã làm xong phôi thô đến xưởng.
Hôm nay vẫn đang trong kỳ nghỉ, đáng lẽ cô không cần đến, chỉ là ở nhà thiếu nguyên liệu, muốn đến xưởng “ké" chút đồ đắt tiền, nhân tiện nộp bản thảo thiết kế luôn.
Vừa ngồi xuống văn phòng không lâu, chị Trịnh đã đưa một chai Kiện Lực Bảo qua:
“Tiểu Tử, cầm lấy, Bảo Châu nhà chị mời em uống đấy."
Đôi mắt đào hoa xinh đẹp của Trình T.ử chứa chan ý cười:
“Được ạ, chị giúp em cảm ơn Bảo Châu nhé."
Chị Trịnh và Trình T.ử cũng coi như tâm đầu ý hợp, sự khách sáo của cả hai đều mang mục đích cực kỳ rõ ràng.
Chị Trịnh ngấm ngầm nịnh bợ, hơn nữa đều mượn danh nghĩa con gái mình, đúng là rất biết cách cư xử.
“Tiểu Tử, chuyện 3000 tệ em nói... chị về bàn bạc rồi, ông nhà chị cũng đồng ý rồi, em xem..."
Giọng chị Trịnh hơi hạ thấp, ánh mắt cảnh giác quét ra ngoài cửa.
Trình T.ử cũng hơi cúi người xuống, xích lại gần phía chị Trịnh:
“Chị à, cứ chốt con số đó nhé, nếu chị thấy không vấn đề gì thì tháng sau em sẽ đi nộp báo cáo, vị trí công việc này sẽ chuyển lại cho Bảo Châu."
Chị Trịnh nhận được lời khẳng định thì cười hớn hở:
“Ái chà, được, vậy chúng ta cứ quyết định như vậy nhé."
“Vâng."
“Chị gom số tiền này cũng không dễ dàng gì, phải đi mượn họ hàng đấy, lúc đó em không được đổi ý đâu nhé."
Trình T.ử cầm lấy vạt váy, bắt đầu luồn chỉ vào máy may một cách thành thạo, động tác rất nhanh nhẹn:
“Nhất ngôn cửu đỉnh."
Chị Trịnh thở phào nhẹ nhõm, còn về việc Trình T.ử đi làm mà không làm việc chính sự, chị sẽ không nói nửa lời.
Đúng vậy, Trình T.ử vốn không định xin nghỉ việc, mà là muốn bán cái công việc này đi.
Gần đây Giám đốc Trương và Lý Thiến Thiến qua lại mật thiết, cô đã nhận ra có điều gì đó không ổn.
Nơi này không nên ở lại lâu.
Một vị trí tốt mới có thể khiến người ta tỏa sáng.
Một vị trí muốn hãm hại bạn, thì phải học cách rút lui đúng lúc.
Trình T.ử thiết kế cho mình một chiếc váy lễ phục màu đen phối màu sâm panh, phong cách Hepburn, đơn giản mà thanh lịch, cúp ng-ực màu đen, thắt c.h.ặ.t vòng eo, chân váy hơi ôm kiểu đuôi cá, có thể tôn lên vóc dáng tuyệt đẹp một cách tối đa.
Chị Trịnh nhìn thấy lạ mắt nhưng không dám hỏi nhiều.
Trong ngành thiết kế cũng có quy tắc riêng, dò hỏi sản phẩm mới của người khác đồng nghĩa với việc ăn cắp bí mật, là điều tối kỵ.
Trình T.ử có thể làm ngay trước mặt chị, đã là sự tin tưởng tuyệt đối dành cho chị rồi.
Trình T.ử cũng chẳng nghĩ nhiều, dành cả buổi sáng để hoàn thành chiếc váy lễ phục, buổi chiều bàn giao xong công việc trong tay.
Giám đốc Trương thấy bản thảo mới nộp của cô lại không có gì đặc sắc.
Giống như những thiết kế táo bạo hai lần trước đã hoàn toàn biến mất...
Giám đốc Trương thở dài, quy kết những thiết kế Trình T.ử nộp trước đó là do tình cờ.
Cũng càng kiên định với đề nghị của Lý Thiến Thiến, dự định tháng sau sẽ tìm một cái cớ để điều chuyển công tác của Trình Tử, sau đó tính tiếp...
Ngày hôm sau.
Kỳ nghỉ của Tạ Từ đã kết thúc.
Hôm nay cần phải quay về đơn vị sớm.
Kỳ nghỉ lần này của anh hơi dài, nếu không về nữa thì không hợp lý, nửa tháng này vốn dĩ định ở bên Trình Tử, kết quả toàn dùng để chăm sóc Tiêu Tường Viễn.
Chuyến này đi e là sẽ bận rộn, đương nhiên không thể đi cùng Trình T.ử đến tiệc cưới của Cố Diệp Sâm.
Vẻ mặt đầy sự không để tâm, nhưng người thì lại không chịu đi, cứ cố chấp đợi đến khi Trình T.ử tan làm, đến cổng xưởng may đón cô về.
“Đúng rồi, quần áo em chuẩn bị cho anh, anh đã mang theo hết chưa?"
“Anh vào đơn vị cũng không dùng tới, thường thì khi đi làm nhiệm vụ đều mặc quân phục tác chiến, quần áo mới cứ để dành lúc về thì mặc."
“Là không thích sao?"
Tạ Từ bị cô hỏi đến ngẩn người.
Tất nhiên không phải là không thích, anh là không nỡ, đây là quần áo chính tay cô làm cho anh...
“Thích."
Trình T.ử vẫn thu xếp ba chiếc áo ngắn tay cho anh mang theo, còn âm thầm nhét vào mấy túi nhỏ màu tối~
Trong mắt Tạ Từ mang vẻ hỏi han.
Trình T.ử không trả lời, chỉ liếc nhìn xuống dưới thắt lưng của anh.
Đồ lót!
Vành tai Tạ Từ lại leo lên sắc đỏ, nhưng lông mày vẫn cực kỳ nghiêm nghị, đứng yên đó không nhúc nhích.
“Anh thật sự không thể ngày nào cũng về sao?
Em thấy người khác đều về nhà mỗi ngày mà."