“Không đâu."

Thực ra sự lo lắng của Hạ Hồng Quân là thừa thãi, câu đầu tiên Tạ Từ nói sau khi tắm xong đi ra là gửi lời cảm ơn tới cô nàng.

Người ngoài nhìn Tạ Từ luôn thấy lạnh lùng và nghiêm nghị, ngay cả khi anh chỉ ngồi đó không làm gì cũng toát ra một sự áp lực cực lớn...

Hạ Hồng Quân được cảm ơn thì lúng túng xua tay, suốt bữa cơm cứ cúi gằm mặt ăn, chẳng dám gắp thức ăn mấy lần.

“Đó là vấn đề của tôi, sau này họ sẽ không nói như vậy nữa."

Trong mắt Tạ Từ mang theo vẻ hối lỗi.

Trình T.ử lại cảm thấy có chút hổ thẹn...

Những việc nguyên chủ đã làm, bị người ta nói ra nói vào sau lưng cũng là điều dễ hiểu.

“Ông xã ăn thức ăn đi, sườn xào chua ngọt anh thích này."

“Ừm."

Cuộc đối thoại rất đơn giản, ăn cơm xong Tạ Từ cũng không giải thích thêm gì nhiều.

Anh đã xử lý thế nào, làm thế nào để họ phải ngậm miệng lại, đều được anh bỏ qua.

Tạ Từ cũng nhìn thấy bộ váy lễ phục mới làm của Trình Tử, rất đẹp, cô mặc vào chắc chắn sẽ còn đẹp hơn nữa...

Tâm trạng bỗng chốc chùng xuống:

“Tôi đi trước đây, đơn vị còn có việc."

Anh không hỏi kế hoạch ngày mai của cô, cũng không có hứng thú muốn biết!

Cứ như vậy, trái tim bị treo lơ lửng, bước chân đi ra cũng có chút nặng nề.

“Tạ Từ, anh đợi chút."

Tạ Từ dừng bước, đôi mắt phượng hẹp dài mới tỏa ra chút ánh sáng.

“Cho em ít tiền."

Tạ Từ:

?

Vừa mới đưa cho cô 500 tệ, mới một ngày đã hết sạch rồi sao?

“Em..."

“Em dự phòng một chút thôi, ngày mai phải đi dự tiệc cưới bên kia mà, có việc cần dùng, đợi lần sau anh về, em sẽ trả anh gấp đôi."

Suy nghĩ của Trình T.ử rất đơn giản, có lẽ là phải mừng tiền cưới, làm người thì phải có bỏ ra mới có nhận lại.

Còn cả chuyện bán cá nữa, phải chuẩn bị trước một chút cho chắc chắn.

Sắc mặt Tạ Từ càng khó coi hơn...

Đối với anh, đây không phải là vấn đề có trả hay không, trước đây anh không bắt nguyên chủ trả, bây giờ càng không thể để Trình T.ử phải trả.

Điều khiến anh không thoải mái chính là vế đầu của câu nói kia.

“Ngày mai em nhất định phải đi sao?"

“Tất nhiên là phải đi rồi, em nhất định phải đi, em đi đòi tiền mà."

Trình T.ử nói rất chân thành, nhưng Tạ Từ không muốn tiếp tục chủ đề này nữa, anh móc trong túi ra hơn 200 tệ, đếm lấy 200 tệ đưa cho cô:

“Trên người không mang theo nhiều, hay là em đi rút tiền với anh?"

200 tệ?

Quan niệm về vật giá của Trình T.ử vẫn chưa hoàn toàn chuyển đổi được, khái niệm về 200 tệ của cô và Tạ Từ vẫn có sự sai lệch...

“Thôi bỏ đi, vậy anh cứ tự giữ lấy đi."

Đáy mắt Tạ Từ ẩn chứa phong ba bão táp, lông mày sâu thẳm, toát ra vài phần lạnh lẽo, anh nhẹ nhàng kéo tay cô qua, tiền bị vỗ nhẹ mà không kém phần nặng nề vào lòng bàn tay Trình Tử, anh không nói gì, quay người rời đi.

Trình T.ử lẩm bẩm:

“Có gì mà phải giận chứ, đã nói là đi đòi tiền rồi, chứ có phải đi uống rượu hỷ thật đâu..."

Lời của cô cũng chỉ có chính cô nghe thấy.

Tạ Từ đã đi xa nên không nghe thấy, Cố Diệp Sâm đang đứng dưới bóng cây đằng xa cũng không nghe thấy.

Cố Diệp Sâm nhờ người bạn học cũ đưa mình vào Đại viện quân khu, anh cũng không biết mình làm vậy để làm gì, ngày mai chính là tiệc cưới của anh và Lý Thiến Thiến, trong lòng anh đây chính là hành động thông cáo thiên hạ, từ nay về sau anh sẽ chính thức bước vào cuộc sống hôn nhân.

Mấy ngày nay bóng dáng Trình T.ử cứ thường xuyên xuất hiện trong tâm trí, dường như tạo thành một xiềng xích, anh cảm thấy mình nên gặp cô lần cuối trước tiệc cưới, nói một câu tạm biệt cũng là tốt rồi...

Vừa nãy thái độ của Tạ Từ đối với Trình T.ử anh đều nhìn thấy hết, lạnh lùng, động tác thô lỗ, không hề cho cô một sắc mặt tốt nào.

Cố Diệp Sâm nhìn số tiền trong tay Trình Tử, bỗng thấy đau lòng, cô vì muốn tặng tiền mừng cho mình mà phải hạ mình như vậy sao?

Sự thôi thúc muốn gặp cô bỗng chốc tan biến.

Anh không dám, anh sợ mình sẽ mềm lòng...

Bước chân rời đi của Cố Diệp Sâm có chút loạng choạng.

Lại bị ông lão trông cửa nhìn thấy, ánh mắt hóng hớt của ông lão vẫn chưa hề giảm bớt.

Hai người đàn ông mỗi người một tâm sự.

Trình T.ử sau khi ăn cơm xong cùng Hạ Hồng Quân bàn bạc kỹ lưỡng về trang phục ngày mai.

Hai người lại nằm trên giường tán gẫu, trên mặt đắp mặt nạ bột ngọc trai do Trình T.ử tự pha chế.

Quạt máy nhỏ thổi vù vù, chuyện trên trời dưới đất cũng tuôn ra ào ào~

“Chỗ nợ đó mình đã tính toán kỹ hết rồi, mình viết lên giấy đây này, ngày mai mình nhất định sẽ tìm cách đòi về bằng được."

Hạ Hồng Quân tặc lưỡi một cái, rõ ràng là không tin.

Cãi vã thì cãi vã, nhưng khi tĩnh lại, cô vẫn chân thành khuyên nhủ:

“A Tử, thôi đi, hai người đều đã kết hôn hết rồi, 7 năm rồi, nếu anh ta có thể thích cậu thì đã thích lâu rồi..."

Trình T.ử từ từ nhắm mắt lại, không kìm nén được mà nghiến c.h.ặ.t răng, dường như sự thất vọng và nỗi buồn sắp nhấn chìm tâm trí cô.

Đó là phản ứng bản năng thuộc về nguyên chủ!

Thích Cố Diệp Sâm dường như đã trở thành ký ức cơ bắp sâu đậm của cô ấy.

“Mình biết rồi."

Đợi một lát, Trình T.ử mới nén được cảm xúc đó xuống.

Nguyên chủ có thể vì hạng đàn ông tồi tệ này mà sống đi ch-ết lại...

Trình T.ử hoàn toàn không thể hiểu nổi, đây có lẽ chính là sự khác biệt giữa bộ não si tình và bộ não lý trí chăng?

Một đêm không mộng mị.

Sáng sớm hôm sau, hai người dậy thật sớm.

Trình T.ử dồn hết tâm trí vào 200 con cá của mình, ngay cả tốc độ trang điểm cũng rất nhanh, còn nhanh hơn cả hồi trước cô đ.á.n.h cushion trong thang máy ở công ty!!

“A Tử, buộc thế này đúng không?"

Trình T.ử liếc mắt một cái, chẳng buồn nói, tự mình ra tay giúp cô bạn chỉnh lại cho gọn gàng.

Mặc váy, trang điểm, làm tóc, phối trang sức, túi xách, giày cao gót~

Trình T.ử chọn một chiếc túi đeo vai hơi lớn cho Hạ Hồng Quân đeo, còn bản thân cô mặc chiếc váy này thì chỉ có thể phối với túi cầm tay (clutch), nhưng túi cầm tay thì đồ đựng được thực sự có hạn...

Khi Trình T.ử vừa thu dọn xong, Hạ Hồng Quân có chút không rời mắt nổi:

“A Tử, cậu thế này đẹp quá đi mất, đúng là đại mỹ nhân, chiếc váy này, chiếc váy này cậu nghĩ ra thế nào vậy?

Đẹp quá đi."

Hạ Hồng Quân đi vòng quanh cô hai vòng.

Trình T.ử lại không có thời gian để nghe cô nàng tâng bốc, kéo người đi ra khỏi cửa.

Khi hai người ra khỏi cửa mới là 6:

30 sáng.

Ra ngoài sớm đương nhiên lại nhận được vô số cái nhìn chú ý của hàng xóm láng giềng, nhưng lần này không còn ai buông lời ác ý nữa, mặc dù trong ánh mắt của họ vẫn lộ ra vẻ không thiện cảm và chê bai.

Khách sạn Hảo Thế Kỷ nằm ở đầu phố Chu Sơn.

Bình thường đi xe buýt mất nửa tiếng, hôm nay phía trước đang sửa đường nên chỉ có thể đi vòng đường sau, tốn thêm 10 phút nữa.

Chương 31 - Vợ Ngọt Nhỏ Xinh Thập Niên 90: Gả Cho Chồng Cứng Cỏi Sinh Bảo Bối - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia