「Giờ phải làm sao đây?」

Từ đằng xa đã nghe thấy tiếng khóc của Bái Quốc Công phu nhân, còn có người khác an ủi: 「Chắc không sao đâu, người không biết không có tội, Thái hậu nương nương là người hiểu đạo lý, chắc chắn sẽ khoan hồng thôi.」

Đợi khi mọi người vòng qua hòn non bộ, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, tất cả đều ngẩn người tại chỗ.

「Minh Hoa Quận chúa!」

「Quận chúa!」

Một nữ t.ử mặc cung trang biến sắc: 「Kẻ nào to gan như vậy, dám đả thương Quận chúa!」

「Còn không mau bắt lấy tên tặc t.ử đó!」

Ta chẳng nhìn ả, mà dán mắt vào người đàn ông đứng đầu.

Y phục màu vàng rực, mày kiếm mắt sáng.

Chính là phu quân tốt của ta, Chu Tấn An.

Chàng chẳng hề vội vã, thong dong ngăn mọi người lại, mỉm cười:

「Chư vị, đây là thê t.ử của ta.」

「Nàng mới nhập kinh, chưa từng gặp qua các vị tông thân trọng thần.」

Nữ t.ử mặc cung trang nghiến răng: 「Cho dù là vậy! Tự ý xông vào cấm địa, đả thương Quận chúa cũng là tội c.h.ế.t.」

Chu Tấn An sắc mặt bình thản, thậm chí không buồn nhìn ả, ngược lại vị Hoàng đế bên cạnh chàng hừ lạnh một tiếng.

Vị Hoàng đế này sắc mặt vàng vọt, nhưng nghe hơi thở thì cơ thể rõ ràng vẫn rất khỏe mạnh.

Nhìn thế nào cũng không giống dáng vẻ sắp c.h.ế.t.

Sắc mặt ta khẽ động, nước trong cung đúng là sâu thật.

「Chư quân có lẽ chưa biết, Thái t.ử phi thuở nhỏ thân thể yếu nhược, từng học chút võ nghệ để rèn luyện sức khỏe. Ai ngờ lỡ tay thế nào lại trở thành Võ lâm minh chủ, thực ra tính tình nàng ấy rất dịu dàng nhút nhát, nhân hậu hiền hòa.」

「Phụ hoàng chẳng phải luôn hứng thú với võ lâm Trung Nguyên sao, chi bằng hôm nay luôn, để Thái t.ử phi kể cho người nghe thử?」

Hoàng thượng gật đầu, vẫy ta qua.

Minh Hoa Quận chúa đang nằm trên đất đã được người ta khiêng đi, dường như mọi chuyện vừa rồi chỉ là ảo giác.

Minh Hoa Quận chúa bị bắt quả tang, dù cho bị thương chân, Thái hậu cũng chẳng dám gây khó dễ.

Còn nữ t.ử mặc cung trang kia thì dưới ánh mắt ra hiệu của ma ma bên cạnh mà kìm nén cơn giận, lườm ta một cái rồi rời đi theo Minh Hoa Quận chúa.

Mọi người nhìn nhau ngơ ngác, không rõ rốt cuộc là tình hình thế nào.

Cho đến khi Hoàng đế vẫy tay với ta, ôn tồn nói:

「Thái t.ử phi, mau lại đây hành lễ với trẫm.」

Tiếng trò chuyện ngừng bặt, chỉ còn nghe tiếng gió, tiếng nước và tiếng ve kêu.

Không ai ngờ được rằng, Hoàng đế lại công khai gọi ta là Thái t.ử phi ngay trước mặt mọi người.

Bệ hạ là cửu ngũ chí tôn, lời nói ra thì làm gì có chuyện rút lại.

Ngay lập tức có ngôn quan quỳ xuống, lời lẽ khẩn thiết: 「Bệ hạ, nữ t.ử này lai lịch bất minh, làm sao có thể làm Thái t.ử phi được!」

「Mong Bệ hạ thu hồi mệnh lệnh!」

「Mong Bệ hạ thu hồi mệnh lệnh!」

Bái Quốc Công phản ứng rất nhanh, lập tức lớn tiếng: 「Hồ ngôn loạn ngữ! Đây là con gái thứ ba nhà ta, sao lại là lai lịch bất minh được?」

「Con thứ gì chứ, chẳng phải Thái t.ử điện hạ vừa mới nói nữ t.ử này là Võ lâm minh chủ sao, một kẻ xuất thân cỏ rác thô bỉ thế này, làm sao có thể nhập cung?」

「Chẳng qua chỉ là rèn luyện mà thôi!」

Chu Tấn An khẽ cười: 「Tống đại nhân nói vậy thật thú vị, ta cũng lớn lên chốn dân gian, lẽ nào cũng không xứng nhập cung sao?」

Chàng nhìn Tống đại nhân, ánh mắt cực kỳ lạnh nhạt: 「Tống đại nhân, Thái t.ử phi cũng có danh tiếng lẫy lừng trong giang hồ, trước khi vô cớ nh.ụ.c m.ạ nàng ấy, tốt nhất là ngươi nên tìm hiểu cho kỹ đi.」

Ta câm nín.

Ta trong giang hồ quả thực có chút danh tiếng, đủ để khiến con nít nghe tên phải nín khóc đêm.

Chu Tấn An, chàng làm cái trò gì vậy?

Chẳng phải nên dùng quyền thế thái t.ử trấn áp mọi lời phản đối rồi ép mọi người đón ta vào cung sao? Tại sao lại biến thành 'Phu nhân của ta là Võ lâm minh chủ, nàng ấy đ.á.n.h đ.ấ.m rất giỏi, các ngươi nói chuyện trước khi mở miệng nên cẩn thận chút'?

?

10

Nhưng phải thừa nhận, chiêu này rất hiệu quả.

Ít nhất, dưới sự ủng hộ của Hoàng đế và Chu Tấn An, cái danh Thái t.ử phi của ta xem như đã ngồi vững.

Thái hậu vì có nhược điểm nằm trong tay ta nên cũng đành mặc nhận việc này.

Giờ đây ta không chỉ là Võ lâm minh chủ, mà còn là Đông cung Thái t.ử phi.

Hai thân phận này nghe có vẻ hơi khập khiễng, nhưng ngươi biết đấy, chuyện đời là vậy mà, ví như sư đệ của ta, vừa là Thái t.ử lại vừa là đệ nhất mỹ nhân võ lâm.

11

Cung yến vẫn diễn ra như thường lệ.

Những kẻ lăn lộn được ở Đế kinh đều là nhân tài, mọi người vừa trải qua một trận hỗn loạn lớn thế kia, vậy mà giờ đây vẫn có thể tỏ ra như chưa có chuyện gì xảy ra, cười nói vui vẻ.

Chỉ có Bái Quốc Công phu nhân là xị mặt.

Ta đã nói rồi mà, cặp vợ chồng Bái Quốc Công này chẳng thông minh tí nào, nội công tu luyện vẫn chưa tới nơi tới chốn.

Kéo theo cả đứa em gái hờ Tập Chỉ Doanh của ta cũng có sắc mặt khó coi.

Nhìn cả nhà bọn họ kìa, không biết còn tưởng Hoàng thượng ban cho ta chức Bái Quốc Công chứ không phải Thái t.ử phi.

Tập Chỉ Doanh buồn bực như thể cha c.h.ế.t tới nơi.

Bái Quốc Công ngược lại khá vui vẻ, hết nâng chén lại trò chuyện rôm rả.

Bên cạnh, Chu Tấn An hỏi ta: 「Nàng đã gặp bốn đứa con trai tốt của mình rồi à?」

Ta lườm chàng: 「Chàng biết từ sớm rồi?」

Chương 9 - Vợ Ta Nhu Nhược Không Tự Lo Liệu Được - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia