Không phải ta muốn lấy mạng Lâm Ấp Quận vương, mà là bộ dạng của hắn thật sự chẳng giống người có thể sống thọ.
Mẫu thân càng khóc dữ hơn.
Năm ngày sau, đoàn xe đưa dâu tới Lâm Ấp.
Quận vương phủ cũng vô cùng náo nhiệt, giăng đèn kết hoa, từ xa ta đã nhìn thấy tên béo trông vô cùng hư nhược kia, mặc hỉ phục đỏ thẫm, đứng giữa đường chờ ta.
Hôm nay tên béo nhìn thuận mắt hơn một chút, bởi hắn không trát phấn trắng.
Vào Quận vương phủ, bái đường, hành lễ, vào hỉ phòng.
Khăn trùm đầu được vén lên, tên béo nở với ta một nụ cười vô cùng tà khí, khiến da gà toàn thân ta nổi lên,
"Quận vương cứ đi tiếp khách đi, ở đây ta dẫn người thu xếp là được."
"Được, vậy nàng tự chăm sóc mình."
Tên béo cũng chẳng có ý định ở lại, lập tức dẫn thị vệ rời đi.
Thúy Quyên khép cái miệng đang há hốc lại, chỉ vào bóng lưng béo ục ịch kia, "Tiểu thư…… nô tỳ chưa từng thấy ai béo nhờn đến vậy."
Trên đời này có rất nhiều người béo, có người béo đáng yêu, có người béo rắn chắc, nhưng hắn lại béo đến mức bóng nhẫy.
Khó mà hình dung, chỉ cảm thấy toàn thân người này như treo đầy những bình dầu.
Buổi tối tên béo uống say, thuận lý thành chương ngủ ở nơi khác.
Sáng hôm sau, ta mang canh giải rượu tới tìm tên béo, hắn nằm dang tay dang chân trên La Hán sàng ngủ ngáy vang trời, thị vệ của hắn đứng một bên, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim.
"Quận vương." Ta đặt canh giải rượu lên bàn, định đẩy tên béo tỉnh dậy, nghĩ lại vẫn dùng khăn bọc tay mình, khẽ chạm vào vai hắn, "Quận vương, tỉnh dậy."
Trong phòng tràn ngập mùi rượu.
Đến giữa trưa dùng cơm tên béo mới tỉnh, vừa ngáp vừa tới tìm ta, ta mời hắn ngồi, định nói chuyện với hắn một chút.
"Buổi chiều ta có việc," tên béo mang vẻ vô cùng sốt ruột, "Phu nhân có chuyện gì thì nói nhanh đi?"
Ta liếc thị vệ đứng phía sau hắn, thị vệ cũng nhìn ta một cái, hạ giọng nói, "Thuộc hạ là thị vệ thân cận của Quận vương gia."
Ý là hắn sẽ không đi.
Ta cũng lười để tâm, liền nói với tên béo, "Nếu ta đã gả tới đây rồi, phiền Quận vương gọi tất cả quản sự trong phủ tới gặp ta, sổ sách cùng những thứ khác cũng giao cho ta đi."
"Để đáp lại, ta bằng lòng nạp cho ngài hai phòng nam thiếp."
"Khụ khụ khụ……" Thị vệ nắm tay che miệng ho khan rồi quay đầu đi, vành tai đỏ bừng.
Biểu cảm của tên béo cũng vô cùng kỳ quái.
Thật ra ta chỉ nói vậy mà thôi, tên béo này trông tính tình rất mềm mỏng, ta phải thử xem giới hạn của hắn nằm ở đâu, sau này mới dễ chung sống với hắn.
Nếu lúc này hắn không đồng ý, thậm chí còn rất tức giận, vậy chuyện hôm nay ta vừa nhắc coi như chưa từng nói, chuyện quản gia sau này lại tính kế lâu dài.
Nhưng nếu hắn đồng ý, vậy sau này hành sự trong lòng ta cũng có chừng mực.
"Nạp nam thiếp…… không, không cần." Tên béo lau mồ hôi trên trán, quay đầu nhìn thị vệ một cái, ta cũng nhìn sang thị vệ.
Thị vệ kín đáo ra hiệu bằng mắt với hắn.
Tên béo liền nói, "Được, được thôi, quyền quản gia giao cho nàng."
Ta nghi ngờ liếc nhìn thị vệ kia một cái.
13
Ta mất nửa tháng, chỉnh đốn lại Quận vương phủ một lượt, hạ nhân nên giữ thì giữ, nên đuổi thì đuổi.
Ngay cả chi phí ăn mặc sinh hoạt của Quận vương cũng bị ta nắm trong tay.
"Quận vương, không ngờ phủ của ngài lại nghèo đến vậy." Ta đặt sổ sách lên mặt bàn cho tên béo xem, "Quận vương phủ lớn như thế, tính cả trong lẫn ngoài sổ sách, số bạc có thể dùng chưa tới hai nghìn lượng."
Tên béo kinh ngạc nhìn sổ sách, thị vệ phía sau hắn cũng thò đầu tới xem, tên béo còn cố ý nghiêng đầu sang một chút, để thị vệ nhìn rõ hơn.
Thị vệ càng xem sắc mặt càng trầm xuống.
"Sao chỉ có chút tiền này?" Hắn lẩm bẩm.
Ta nhìn hắn, nghi hoặc.
Hắn vội thu lại thần sắc, lại trở về dáng vẻ mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, như thể người vừa nói ban nãy không phải hắn.
Tên béo phụ họa, "Đúng, đúng vậy, số tiền này quả thật quá ít."
"Cho nên, từ bây giờ Quận vương và thiếp thân phải cùng nhau tiết kiệm, Quận vương mỗi ngày nhiều nhất chỉ được tiêu mười lượng."
Tên béo nhìn ta, thị vệ phía sau hắn nói, "Không được, mười lượng thì làm được gì."
Ta nhướng mày nhìn hắn.
"Ý ta là mười lượng quá ít, Quận vương không đủ dùng." Thị vệ đẩy tên béo một cái, "Đúng không?"
Tên béo ra sức gật đầu, "Đúng vậy đúng vậy, một ngày ta phải tiêu rất nhiều tiền."
Ta khoanh tay nhìn hai người, "Còn ba tháng nữa mới tới kỳ thu thuế, Quận vương định dùng của hồi môn của ta sao?"
"Dùng của hồi môn của cô, cô coi ta…… coi Quận vương nhà chúng ta là loại người gì." Thị vệ nói.
Ta vỗ bàn, đứng dậy nhìn hắn, "Ta đang nói chuyện với Quận vương, sao lời của ngươi còn nhiều hơn cả Quận vương vậy?"
"Không nói thì không nói, hung dữ cái gì." Hắn lẩm bẩm rồi bỏ đi.
Buổi tối ta tính xong sổ sách, đặc biệt tới thư phòng, bên trong vẫn sáng đèn, ta đẩy cửa đi thẳng vào.
Trong thư phòng, tên béo không có ở đó, chỉ có tên thị vệ nhiều lời kia đứng bên bàn, trên bàn đặt một tờ giấy, mực trên giấy vẫn chưa khô, rõ ràng trước khi ta bước vào, hắn đang viết thư ở đây.
"Người này thật là, vào cửa sao không biết gõ?"
Ta cố ý không gõ cửa.
Ta đi tới trước bàn, dừng lại, ánh mắt rơi xuống tờ giấy, hắn nhanh ch.óng rút tờ giấy đi.
Nhưng ta vẫn nhìn thấy, chữ của hắn là lối tiểu khải nhỏ nhắn vô cùng đẹp mắt, hơn nữa nội dung bức thư hình như đang nói về chuyện thuế má, còn nhắc tới Thánh thượng.
Ta nhìn hắn, hắn ho một tiếng, "Quận vương không có ở đây, Quận vương phi có chuyện gì?"
"Ồ, vừa hay ta cũng muốn viết thư về nhà, ngươi mài mực giúp ta đi."
Ta ngồi xuống sau án thư.
"Cô viết thư ở đây, còn bắt ta mài mực cho cô?" Hắn hỏi ta.