Đó đã là 2 năm sau.

Trong khoảng thời gian ấy.

Tạ Hoài Lăng từng bắt nàng đi, đưa về Thịnh Kinh giấu kín.

Sau đó chàng theo Thẩm đại ca đ.á.n.h hạ Thịnh Kinh.

Rồi lại tìm được nàng.

Khi ấy nàng đã là người tự do.

Ngày tiệc mừng công.

Chàng lấy hết dũng khí cầu thân với nàng.

Ngụy Âm đồng ý.

Chàng mừng như phát điên.

Hận không thể định luôn hôn lễ vào ngày hôm sau.

Nhưng bị Trần Mạnh, Lý Thắng và những người khác nghiêm khắc ngăn cản.

Ngay cả Mạch Đông và Thu a tỷ cũng phản đối.

Bọn họ nói.

Phải chuẩn bị một hôn lễ thật long trọng.

Không thể để Ngụy Âm chịu nửa phần tủi thân.

Long trọng đến mức nào?

Giang Tuyết Hạc nghi ngờ rằng toàn bộ người trong thành đều tới tiễn nàng xuất giá.

Sau này chàng mới biết.

Khi thiên hạ đã thái bình.

Quán chủ Đại Từ Quán từng kể rộng khắp một chuyện thiện lành.

Mùa đông cuối cùng của tiền triều.

Lương thực thiếu thốn.

Ngoài đường đầy người c.h.ế.t đói.

Chính Lư viện trưởng đã đích thân đến từng phủ đệ quyền quý và phú hộ trong kinh để hóa duyên.

Gom đủ 70 thạch lương thực.

Nấu thành cháo loãng.

Lấy danh nghĩa Đại Từ Quán phát cho dân đói.

Nhờ vậy mới tránh được cảnh x.á.c c.h..ế.t đầy đường.

Để phần lớn mọi người có thể cầm cự tới ngày vương sư tiến vào thành.

Những bá tánh từng được cứu tế luôn ghi nhớ ân tình.

Tự phát đứng đầy hai bên đường.

Tiễn nàng xuất giá.

Ngụy Âm mặc hôn phục.

Nhưng không dùng quạt tròn che mặt.

Mà chủ động vén rèm xe.

Mỉm cười gật đầu đáp lễ bá tánh hai bên đường.

Những nữ học trò của nàng ngẩng cao đầu đi theo phía sau xe hoa.

Dẫn đầu là Mạch Đông.

Người nhỏ tuổi nhất ở cuối hàng xem chừng mới chín tuổi.

Tuổi tác khác nhau.

Nhưng nét kiêu hãnh trên gương mặt lại giống hệt nhau.

Sau khi dự lễ.

Lư tiểu lang quân lau khóe mắt đỏ hoe.

Hung dữ uy h.i.ế.p chàng:

“Nếu ngươi dám đối xử không tốt với đường tỷ của ta. Ta nhất định không tha cho ngươi!.

Mạch Đông khoanh tay trước n.g.ự.c. Khí khái hiệp nghĩa:

“Không cần đến ngươi. Ngươi tưởng những học trò như bọn ta là vô dụng sao?”

Giang Tuyết Hạc cười khổ:

“Mạch Đông. Ta nhớ 2 năm trước ngươi còn nói ta là người quan trọng nhất với ngươi cơ mà.”

Mạch Đông đáp đầy lý lẽ:

“Nhưng tiên sinh không chỉ là tiên sinh của ta. Còn là người trong lòng của ta nữa.”

Sắc mặt Lư tiểu lang quân đổi tới đổi lui.

Lập tức mất hẳn vẻ hung dữ vừa rồi.

Vội vàng thúc giục:

“Không còn sớm nữa. Ngươi mau vào tân phòng đi.”

Vừa nói vừa đẩy chàng vào trong.

Ngụy Âm đang lặng lẽ ngồi trên giường chờ đợi.

Nàng thấy trâm cài quá rườm rà.

Nên đã tháo xuống từ sớm.

Trên người chỉ mặc một bộ trung y màu trắng.

Mái tóc dài như thác nước buông xuống hai vai.

Để lộ gương mặt trắng ngần, xinh đẹp.

Giang Tuyết Hạc bỗng trở nên căng thẳng.

Yết hầu khẽ chuyển động.

“Ngụy Âm...”

Ngụy Âm nhìn chàng.

Mỉm cười dịu dàng.

Ánh trăng nơi chân trời.

Người trong lòng trước mắt.

Cuối cùng.

Chàng cũng đã chạm được tới vầng trăng ấy.

(Hết).

Chương 17 - Vọng Xuân Đài - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia