Trần Thần gửi một loạt tiếng cười:

“Chuyện nhà cậu đã truyền khắp khu rồi. Không biết bà cô nào đẩy chuyện của cậu cho truyền thông. Phần bình luận náo nhiệt lắm, đều mắng mẹ chồng cậu.”

Tôi lướt bình luận.

“Mẹ chồng này nghĩ tiền đến điên rồi sao? Con dâu ở nhà cưới còn phải trả tiền thuê?”

“Nhà gái tự mang theo biệt thự và của hồi môn, nhà trai sao còn mặt mũi như vậy?”

“Gia đình kiểu này không chạy nhanh còn đợi bị hút m.á.u cả đời sao?”

“Tôi đứng về phía cô gái này, làm quá đẹp!”

Tôi thoát trang, tâm trạng phức tạp.

Chuyện lớn lên chưa chắc là xấu.

Ít nhất dư luận đứng về phía tôi.

Nhưng tôi cũng không muốn chuyện riêng trở thành đề tài trà dư t.ửu hậu của người khác.

Đang nghĩ, điện thoại đột nhiên reo.

Người gọi: Cố Ngôn.

Tôi nghe.

“Nhiễm Nhiễm, em xem bài đó chưa?”

Giọng anh rất gấp.

“Vừa xem.”

“Mẹ anh tức điên, nhất quyết cho rằng anh tung ra. Bây giờ trong nhà loạn hết rồi.”

Anh thở gấp.

“Nhiễm Nhiễm, bây giờ ai cũng biết chuyện nhà chúng ta rồi. Em không thể trở về sao? Chỉ cần em về, chuyện gì cũng dễ nói…”

Tôi cầm điện thoại, khẽ thở dài.

“Cố Ngôn, anh vẫn chưa hiểu sao?”

“Anh phải hiểu cái gì?”

Giọng anh nghẹn ngào.

“Anh chỉ muốn em về. Anh có sai sao?”

“Anh không sai.”

Tôi khẽ nói.

“Sai là tôi.”

“Nhiễm Nhiễm…”

“Sai ở chỗ tôi không nên coi anh là người có thể gửi gắm cả đời.”

Tôi cúp máy.

Gió đêm ngoài cửa sổ khẽ thổi, làm rèm bay lên một góc.

Tôi hít sâu, tắt điện thoại, đi về phòng ngủ.

Có vài quyết định đang từ từ thành hình trong lòng.

Tối thứ Hai, Cố Ngôn không báo trước mà trực tiếp đến.

Hôm đó tôi vừa tan làm, đang từ gara đi ra thì ngẩng đầu thấy anh đứng trước cửa tòa nhà.

Anh lại gầy hơn lần trước, xương hàm lộ rõ, hốc mắt sâu.

Áo vest vắt trên tay, cà vạt kéo lỏng, cả người toát vẻ chật vật.

Thấy tôi, môi anh động đậy:

“Nhiễm Nhiễm.”

Tôi dừng tại chỗ, không đi tiếp cũng không tránh.

“Anh đến làm gì?”

Giọng tôi bình tĩnh.

“Anh đến đón em về nhà.”

Anh nói, giọng thấp như cầu xin.

“Cố Ngôn, tôi tưởng lần trước đã nói rất rõ.”

Anh bước tới một bước.

Tôi không lùi, chỉ im lặng nhìn.

Dưới mắt anh xanh thẫm, giống rất lâu không ngủ ngon.

“Nhiễm Nhiễm, anh sai rồi.”

Anh đưa tay muốn kéo tôi, bị tôi nhẹ nhàng tránh.

“Anh sai ở đâu?”

Tôi hỏi.

“Anh không nên để mẹ nói chuyện tiền thuê ngay trước mặt mọi người.”

Anh vội nói.

“Anh biết bà không đúng, anh đã cãi nhau với bà. Bây giờ bà cũng chịu nhượng, nói không cần em trả tiền thuê. Chuyện trong nhà sau này bà cũng ít quản. Em đừng giận anh nữa được không?”

Tôi khẽ cười.

“Cố Ngôn, anh nói nhiều như vậy, không câu nào trúng vấn đề.”

Tôi lắc đầu.

“Anh căn bản không biết tại sao tôi đi.”

“Sao anh không biết?”

Anh kích động.

“Chính vì 4.500 tệ, vì mẹ nói khó nghe. Anh biết em tủi thân, anh đang xử lý rồi! Nhưng em cũng phải cho anh thời gian chứ? Em không nói một câu đã chuyển đi, họ hàng nghĩ gì, mẹ anh nghĩ gì em đều không quan tâm. Em còn không nghe điện thoại…”

“Tôi không chặn anh.”

Tôi ngắt lời.

“Em không nghe máy, không trả tin, khác gì chặn?”

Giọng anh cao lên rồi lại hạ xuống, khóe mắt đỏ.

“Nhiễm Nhiễm, chúng ta mới cưới bao lâu? Em lại đối xử với anh thế này?”

Tôi nhìn anh.

Chút mềm lòng còn sót lại bị câu cuối mài mòn từng chút.

“Cố Ngôn, chúng ta cưới ba ngày, mẹ anh công khai bắt tôi trả tiền thuê.”

Tôi nói từng chữ.

“Tôi chuyển về nhà mình, vậy gọi là đối xử với anh như thế? Thế lúc mẹ anh coi tôi là người thuê, anh có nghĩ mình đối xử với tôi thế nào không?”

Anh nghẹn lời.

“Ngày nào anh cũng nhắn cho em, hỏi em ăn chưa, ngủ chưa. Anh chạy tới tìm em một lần, hai lần, ba lần. Còn em? Đến cửa cũng không cho anh vào.”

Anh càng nói càng tủi thân.

“Nhiễm Nhiễm, anh là chồng em, không phải người ngoài.”

“Chồng?”

Tôi lặp lại, giọng nhẹ như tiếng thở dài.

“Cố Ngôn, sờ lương tâm nói xem, anh có chỗ nào giống một người chồng?”

Anh sững người.

“Chồng là lúc mẹ anh làm nhục tôi thì đứng ra nói giúp một câu. Chồng là coi tôi thành người một nhà, không phải khách thuê phải trả tiền mới được ở. Chồng là bảo vệ vợ, không phải sau đó chạy tới nói anh sai rồi, em đừng làm nữa, về nhà với anh.”

Tôi nói một hơi, l.ồ.ng n.g.ự.c hơi phập phồng.

Cố Ngôn há miệng, giống bị thứ gì chặn cổ.

Rất lâu sau anh mới nói:

“Anh… từ nhỏ đã không dám chống lại mẹ. Bà nuôi anh lớn không dễ, anh không thể…”

“Anh không thể đứng về phía em.”

Tôi nói nốt thay anh.

Anh im lặng.

“Vậy nên Cố Ngôn, anh chỉ có thể đứng phía mẹ anh. Anh mãi là đứa con ngoan nghe lời. Người tôi cần là một người chồng thật sự, không phải một cậu bé lớn xác.”

Tôi dừng lại.

“Anh về đi. Bao giờ nghĩ rõ giữa mẹ và vợ, ai mới là người sống cùng anh nửa đời còn lại, hãy tới tìm tôi. Nếu lúc đó tôi còn ở đây.”

Câu cuối tôi nói rất nhẹ nhưng giống một con d.a.o cùn từ từ cắt qua.

Mặt Cố Ngôn trắng bệch.

“Nhiễm Nhiễm, ý em là gì…”

Giọng anh run.

“Ý trên mặt chữ.”

Tôi nói.

“Tôi không thể hao mòn cả đời như vậy. Tôi cho anh thời gian, cũng cho nhau một cơ hội. Nhưng nếu anh mãi không nghĩ rõ, vậy chúng ta thật sự hết rồi.”

Anh đứng yên như bị đóng băng.

Tôi đi vòng qua anh về phía thang máy.

Đi vài bước lại dừng, không quay đầu:

“Cố Ngôn, nhớ cho kỹ. Hôn nhân là chuyện của hai người. Nếu mẹ anh có thể can thiệp bất cứ lúc nào, vậy anh không nên kết hôn. Ít nhất không nên cưới tôi.”

Tôi bước vào thang máy, bấm tầng.

Cửa từ từ khép.

Qua khe cửa càng ngày càng hẹp, tôi thấy Cố Ngôn đứng đó, cả người như mất hết xương sống.

Lần đầu tiên tôi nhìn thấy nỗi sợ thật sự trong mắt anh.

Tôi không mềm lòng.

Bởi vì tôi hiểu, mềm lòng lúc này chỉ đổi lấy lần tổn thương tiếp theo.

Chương 13 - Vừa Cưới Ba Ngày Đã Bị Đòi Tiền Thuê Nhà, Tôi Lập Tức Dọn Về Biệt Thự Riêng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia