“Hơn nữa phải dùng càng sớm càng tốt. Nếu kéo dài thêm, thần tiên cũng khó cứu.”

Thiên sơn tuyết liên ta chỉ từng thấy trong thoại bản.

Cho dù trong cung thật sự có, e rằng cũng không dễ lấy được.

Ta quay đầu nhìn Chu Dực, hắn đang chăm chú quan sát mũi tên ấy, hàng mày hắn khẽ nhíu lại rồi nhanh ch.óng giãn ra, dường như đã có phán đoán.

“Bổn vương đích thân vào cung một chuyến.”

Hắn chẳng buồn thay bộ hoa phục còn dính m.á.u, xoay người định đi ngay.

“Xin Vương gia chờ một chút.”

Trương thần y cầm b.út viết một đơn t.h.u.ố.c, đưa cho Chu Dực.

“Các vị t.h.u.ố.c khác cũng tiện thể lĩnh luôn ở Ngự Dược phòng.”

Chu Dực gật đầu nhận lấy, lại dặn Càn Thất mang theo mũi tên kia.

Sau khi trao cho ta một ánh mắt trấn an, hắn mới sải bước rời đi.

Ta vào nội thất nhìn một cái.

Hô hấp của Lâm thẩm đã ổn định hơn nhiều, hẳn là hơn mười cây ngân châm kia đã tạm thời giữ được mạng sống của bà.

Trương thần y đang ngồi trên ghế bên cạnh, nhẹ nhàng xoa bàn tay phải, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi Lâm thẩm.

Ta hiểu ý, lập tức rót một chén trà mang đến cho bà.

Trương thần y mỉm cười nhận lấy, nhấp một ngụm, ánh mắt lướt qua mép lớp mặt nạ dịch dung trên mặt ta rồi cười nói:

Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối

Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha

“Ta quen biết Dực Vương nhiều năm như vậy, chưa từng thấy ngài ấy thất thố đến thế.”

Trong lòng ta khẽ ấm lên, còn đang chờ bà nói tiếp, ai ngờ bà lại không nói thêm gì nữa.

Ngoài cửa bỗng vang lên giọng nói lạnh lùng của Khôn Cửu.

“Không có lệnh của Vương gia, bất cứ ai cũng không được vào.”

“Ta là Vương phi mới cưới của Vương gia. Muốn vào phòng khách nhà mình cũng không được sao?”

Là Thôi Oanh Ca.

Ta quay đầu nhìn ra ngoài cửa, khẽ nhíu mày.

Vào lúc quan trọng thế này, nàng ta đến làm gì?

Khôn Cửu vẫn mặc nguyên bộ huyết y chưa thay, lạnh lùng lặp lại lời vừa rồi.

“Ngươi chỉ là một hạ nhân trong Vương phủ, cũng dám cản Vương phi sao? Không sợ bổn Vương phi bảo Vương gia trị tội ngươi à?”

Lại là hai chữ hạ nhân.

Mười mấy năm ở Thôi phủ, ta đã nghe nàng ta nói từ này không biết bao nhiêu lần, lòng sớm đã chai sạn.

Nhưng Khôn Cửu vừa mới cứu mạng ta, nàng không đáng bị sỉ nhục như vậy.

Ta hít sâu một hơi, khẽ nói với Trương thần y:

“Phiền ngài trông nom Lâm thẩm giúp ta một lát. Ta đi rồi sẽ về ngay.”

8

Trương thần y hơi nghiêng người nhìn ra ngoài cửa, nhướng mày rồi khẽ gật đầu.

Ta bước qua ngưỡng cửa, đi dưới ánh mặt trời ch.ói chang, chậm rãi tiến đến trước mặt Thôi Oanh Ca.

Ngay trước khi nàng ta ngẩng cằm định lên tiếng quát mắng, ta hơi cúi người, ghé sát tai nàng ta thì thầm:

“Thôi đại tiểu thư, nếu ngươi còn tiếp tục gây chuyện, ta sẽ phanh phui toàn bộ chuyện ngươi tư thông với Ninh Tiểu hầu gia.”

“Ngươi dám uy h.i.ế.p ta!”

Thôi Oanh Ca giơ tay, một cái tát giáng thẳng vào lớp mặt nạ trên mặt ta nhưng cổ tay nàng đã bị Khôn Cửu giữ c.h.ặ.t.

Nàng ta ra sức vùng vẫy, cố rút tay vềmnhưng không sao thoát nổi.

Khôn Cửu bỗng buông tay, Thôi Oanh Ca loạng choạng lùi lại hai bước, may mà Tiểu Thúy nhanh tay đỡ lấy.

Vừa đứng vững, nàng ta lại giơ tay chỉ vào ta, hạ thấp giọng nói:

“Đừng tưởng như vậy là có thể uy h.i.ế.p được ta. Cùng lắm ta sẽ phơi bày bí mật của ngươi luôn, để tất cả cùng cá c.h.ế.t lưới rách!”

Ta khẽ cười.

“Ta chẳng qua chỉ là một cái mạng rẻ mạt. Vừa rồi còn dạo một vòng qua Quỷ Môn quan, ta có gì phải sợ?”

“Ngược lại là ngươi, đích nữ cao quý của Thanh Hà Thôi thị. Nếu chuyện xấu ấy truyền ra ngoài, không biết cô còn mặt mũi ở lại kinh thành nữa không?”

“Ngươi...!”

Thôi Oanh Ca tức đến mức bàn tay run lên.

Ta đang thưởng thức dáng vẻ tức tối của nàng ta thì nàng ta bỗng cười lạnh.

“Lâm Nhạn Hồi, chẳng phải ngươi luôn muốn biết vì sao ngươi và ta lại giống nhau gần như đúc một khuôn sao?”

Trong mắt nàng ta lóe lên vẻ đắc ý.

Đôi môi đỏ xinh đẹp khẽ hé mở, nhưng lại thốt ra những lời xấu xa nhất.

“Quỳ xuống dập đầu ba cái thật mạnh, bổn Vương phi sẽ nói cho ngươi biết.”

9

Ta thoáng sững người.

Về thân thế của mình, ta đã hỏi Lâm thẩm rất nhiều lần nhưng bà chưa từng chịu nói, cũng không cho phép ta gọi bà là mẫu thân.

Mỗi lần nhìn Thôi Oanh Ca dùng gương mặt giống hệt ta, làm nũng trong lòng Thôi lão gia, hưởng hết muôn vàn sủng ái, bảo ta không ghen tị thì là giả.

Thôi lão gia thậm chí còn mời riêng một vị tiên sinh đến phủ dạy nàng ta học.

Lý do là Thôi gia là dòng dõi thư hương, đích nữ sao có thể không biết chữ nghĩa, không hiểu lễ nghĩa?

Thế nhưng nàng ta chê việc học vừa khô khan vừa vất vả, nên thường xuyên đ.á.n.h tráo người, kéo ta đi học thay.

Ta vô cùng trân trọng những cơ hội như thế.

Ta học rất chăm chỉ, cũng thường được tiên sinh khen ngợi nhưng người được khen lại là Thôi Oanh Ca.

Thôi lão gia vui mừng, liền sai người truyền khắp kinh thành danh tiếng tài nữ của nàng ta.

Sau đó, thiệp mời dự các buổi thi hội liên tiếp gửi đến, nàng ta cũng chỉ đành để ta tiếp tục thay thế.

Lâu dần, ta giúp nàng ta kết giao không ít công t.ử thế gia và quý nữ trong kinh.

Mỗi khi đến sinh thần của Thôi Oanh Ca, nàng ta đều nhận được rất nhiều quà tặng của các công t.ử thế gia.

Còn ta đến cả sinh thần của chính mình là ngày nào cũng không biết.

Năm nào đến khoảng thời gian ấy, ta cũng lặng lẽ trốn ở góc hẻo lánh nhất trong Thôi phủ, âm thầm buồn bã.

Nhưng Lâm thẩm luôn tìm được ta, dắt ta trở về tiểu viện cũ nát ấy, nấu cho ta một bát mì trường thọ nghi ngút khói.

Bây giờ, cơ hội biết rõ bí mật thân thế đang ở ngay trước mắt.

Nếu là trước đây, ta chỉ cần tiếp tục xưng mình là nô tỳ, quỳ xuống cầu xin nàng ta là có thể biết được chân tướng.

Nhưng trong lòng có một giọng nói đang gào thét: Ta đã lấy lại khế ước bán thân. Ta không còn là nô tỳ của Thôi phủ nữa. Ta không cần phải khom lưng uốn gối trước nàng ta.

“Nằm mơ!”

Ta nhìn chằm chằm Thôi Oanh Ca, để mặc hai chữ ấy bật ra khỏi miệng.

“Ngươi...!”

Lồng n.g.ự.c Thôi Oanh Ca phập phồng dữ dội, tức giận chống nạnh.

Nhưng dường như nàng ta vẫn muốn giữ vẻ đoan trang của Vương phi, nên không c.h.ử.i bới như mọi khi.

Ngược lại, nha hoàn hồi môn Tiểu Thúy đứng phía sau nàng ta rất biết ý tiến lên một bước, chỉ thẳng vào mũi ta.

“To gan! Giờ ngươi đến nha hoàn Thôi phủ cũng không phải, vậy mà vẫn dám vô lễ với Vương phi!”

Ta còn chưa kịp nhíu mày thì trường kiếm trong tay Khôn Cửu đã rời khỏi vỏ.

Hàn quang lóe lên.

Giữa tiếng kêu t.h.ả.m thiết của Tiểu Thúy, một đốt ngón tay đứt lìa rơi xuống đất.

4 - Vương Gia Có Gì Đó Không Ổn??? - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia